Vu Lan nhớ Mẹ bởi Nguyễn Quang

Nỗi lòng Tôi bao năm nhức nhối khi nghĩ đến không có Mẹ ở trên đời, tâm tư không ổn định khi biết rằng trên đời không còn Mẹ. Bây giờ Tôi mới cảm nhận hết nỗi đau mất mẹ như Mẹ Tôi đã trải qua, khi Tôi theo bà đi qua từng ngôi chùa tìm sự thanh thản. Lễ Vu Lan là dịp để chúng ta toàn tâm toàn ý đến đấng sinh thành, dành thời gian lắng lại tâm tư để nhận ra những điều đúng sai trong cư xử, sự thiếu sót trong cuộc sống đối với các bậc làm cha mẹ, mà có cách báo đáp cho đúng đạo làm con. Gieo hạt nào, gặt quả ấy….

Hằng năm, đến ngày Vu Lan báo hiếu Tôi thường theo Mẹ đến những ngôi chùa để thắp hương, khấn Phật Tôi cứ lẽo đẽo theo Mẹ cắm từng thẻ hương trong khắp điện thờ và những gian phòng mà trong đó có rất nhiều ảnh nhiều lắm lắm Tôi không sao đếm xuể. Điều làm Tôi nhớ nhất là mỗi lần cắm  một nén hương lên bàn thờ là mỗi lần Mẹ Tôi thầm thì điều gì đó mắt hướng về nơi thật xa xăm, rưng rưng đôi dòng lệ, tuy còn bé nhưng Tôi ít nhiều cảm nhận được Mẹ đang nhớ về Bà ngoại của Tôi, người Bà khi sống thường thay Mẹ dẫn Tôi đến trường, vỗ về và quạt mát cho Tôi mỗi trưa hè nóng bức, kể cho Tôi nghe về Ông với hình ảnh chú du kích mặc bộ bà ba đen quàng khăn rằn, chân mang dép râu vai đeo súng oai hùng, đã đánh Tây, đuổi Mỹ, cho Mẹ con Bà cháu mình sống bình yên sung sướng như bây giờ.  Nhờ có ông mà Mẹ tôi đã được thành cô sinh viên du học, gặp bố tôi để sau đó là các Anh Chị Em Tôi được hiện diện trên thế gian êm ấm và thanh bình này.

Bà ra đi thanh thản vào buổi sáng mùa thu rằm tháng bảy, Tôi còn quá nhỏ để hiểu thế nào là mất mát, đau thương, chỉ cảm thấy thiếu thiếu một cái gì đấy rất vô hình. Tôi hay khóc  đòi bà khi giấc trưa hè oi bức không có ai quạt,  khi nhớ câu chuyện cổ tích về chú bộ đội, … Thế là những năm đấy Mẹ dẫn Tôi đi chùa, thắp hương, Tôi nghe Mẹ kể Bà đang hiện diện nơi xa lắm, mà hàng năm Mẹ sẽ đến thăm vào dịp rằm tháng bảy, Tôi cũng được thăm Bà vào dịp này. Mẹ dạy Tôi cách đối nhân xử thế, trách nhiệm làm con qua những câu chuyện về Ông Bà, qua cách chăm sóc lo lắng cho Bà cho Ông . Những năm tháng đó đã in sâu vào tâm khảm của Tôi như giấc mơ đẹp thời thơ ấu. Và cũng là hành trang giúp Tôi vào đời với tấm lòng nhân hậu, luôn ghi lòng tạc dạ về trách nhiệm sống ở trên đời , công Cha nghĩa Mẹ như trời cao biển rộng, như lời dạy của người đi trước “Công Cha như núi thái sơn, nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra”.

Tôi cũng như Bà, như Mẹ: lập gia đình, có con và chăm sóc dạy dỗ chúng nên người, nhưng Tôi không có may mắn được sống cùng Mẹ chung một nhà như Mẹ được sống cùng Bà, các con Tôi không có diễm phúc được kề cận bà để được nghe những câu chuyện cổ tích,  đó  có lẽ là điều  thiệt thòi nhất đối với chúng tôi. Nhưng trong sâu thẳm trái tim, chúng tôi luôn có Mẹ bên mình, Bà luôn hiện diện trong từng nếp nghĩ của Tôi, khi buồn, lúc khó khăn Tôi luôn có Mẹ bên cạnh, hình ảnh chân chất , mộc mạc của bà như bất cứ Bà Mẹ Việt Nam nào, luôn dạy cho Tôi chữ nhẫn trong gia điình, chữ Tâm trong đối nhân xử thế và lòng hy sinh trong tình yêu  để gìn giữ Hạnh Phúc.. Con thuyền gia đình có lúc tròng trành bởi sóng to gió lớn, nhưng tấm lòng người Mẹ là bến bờ bình yên để chúng tôi ẩn náu và cân bằng. 

Nỗi lòng Tôi bao năm nhức nhối khi nghĩ đến không có Mẹ ở trên đời, tâm tư không ổn định khi biết rằng trên đời không còn Mẹ. Bây giờ Tôi mới cảm nhận hết nổi đau mất mẹ như Mẹ Tôi đã trải qua, khi Tôi theo bà đi qua từng ngôi chùa tìm sự thanh thản. Lễ vu lan là dịp để chúng ta toàn tâm toàn ý đến đấng sinh thành, dành thời gian  lắng lại tâm tư để nhận ra những điều đúng sai trong cư xử, sự thiếu sót trong cuộc sống đối với các bậc làm Cha mẹ, mà có cách báo đáp cho đúng đạo làm con. Gieo hạt nào,gặt quả  ấy. Cây đắng không thể cho quả ngọt được, vì thế để con cháu ta có cách nghĩ, cách đối xử với Mẹ cha chu đáo, trước hết bản thân mỗi  bậc Cha Mẹ hãy là tấm gương sáng trong đạo làm con, hãy quan tâm đến Mẹ cha nếu một thời điểm nào đó Ta lỡ quên, đó  cũng là Chúng Ta đang gieo mầm hiếu thảo cho cánh đồng tâm hồn của các con sau này. 

Bây giờ, hằng năm đến rằm tháng bảy, ngày báo hiếu Mẹ cha Tôi lại lên chùa thắp hương như Mẹ, đeo cho mình bông hoa hồng trắng để nhớ về người mẹ thân yêu của mình, để luôn nhắc nhở nỗi bất hạnh lớn lao của cuộc đời là đã mất mẹ, để hiểu sự mất mát to lớn đó mà báo đáp ơn Cha cho tròn hiếu nghĩa và cũng là nhắc nhở con mình đạo làm con sống ở trên đời./.

Phong Lan

»Cùng chủ đề
Nuôi lửa vùng đất mới

03 Tháng Chín 2009

Ký sự Odessa (phần 1)

02 Tháng Chín 2009

Thông Báo về Làng Sen

01 Tháng Chín 2009