Mấy chàng trai mang cờ biểu ngữ uể oải nhìn lên màn hình plasma đang chiếu một cô ngưỡi mẫu ăn mặc hở hang để quảng cáo một loại nước hoa. Trung tâm thương mại thủ đô “Globus” sáng choang và sang trọng khiến người đi qua phải e dè. Không phải ai cũng dám mạnh dạn bước chân vào bên trong.

Những người tham gia hoạt động phản đối của đảng khu vực đến Kiev từ sớm nên có thời gian để đi tham quan trung tâm thủ đô.

– Nhìn kìa! Sân vận động Lobanovski đây mà! Vào xem đi, – một chàng trai thốt lên khi đi ngang sân vận động.

– Xem thì để sau. Phải đến Rađa trước đã, – một người bạn trả lời.

Thái độ hứng khởi của người đề nghị lập tức chùng lại, anh ta luyên tiếc ngoái nhìn sân vận động và vội rảo bước theo kịp bạn.

Phía trước phóng viên là hai cô gái.

– Bảo tàng nghệ thuật quốc gia, – một cô đọc to tấm bảng đề bên cạnh cửa ra vào.

– Tớ không muốn vào bảo tàng lắm, tớ muốn đến Viện văn hoá hơn, xem xem muốn thi vào phải cần những gì, – cô bạn gái nói. – Mà đi thế này chắc gì đã kịp…


Những người phản đối từ từ tập trung trước trụ sở Hội đồng bộ trưởng và Rađa Tối cao. Trong công viên Mariinski bên đài phun nước vang lên những câu khẩu hiệu của Đảng khu vực và các mệnh lệnh sắp xếp hàng ngũ. Nhân dân tranh thủ ăn sáng: người thi mang bánh mì kẹp, trà dựng trong phích mang theo, người thì thưởng thức bánh thủ đô. Thùng rác đã không chỉ đầy các vỏ chai nước mà cả những chai không vốn đựng những loại nước uống mạnh hơn. Đồng hương của Yanukovich mang tấm biển “Eankievo” cũng giữ một chỗ trong công viên, chỗ đẹp nhất nhìn ra sông Đnhiepr. Trên các tờ báo cũ trải ra xếp nào là mỡ muối cắt lát, bánh mì, trứng luộc và khoai tây. Bên cạnh đó mấy chàng trai cô gái đang tranh thủ chụp ảnh. Họ nói cười to đến mức người xung quanh tò mò không hiểu lý do.

Gần trụ sở Rađa là trung tâm của cuộc biểu tình.

– Chúng ta có một chính phủ chỉ biết cào cấu bám chặt vào ghế bành và hút hàng triệu đồng ngân sách như máy hút bụi ấy, – đảng viên đảng khu vực Inna Bogoslovskaia vẫn luôn nóng nảy và mồm miệng sắc như dao.


– Mọi người ai cũng cần làm vườn, vệ sinh và sơn lại nhà. Lễ Paskha sắp đến rồi. Thế mà người ta không cho chúng ta đến nhà thờ, không để yên cho trong kỳ ăn chay. Chúng ta phải xuống đường biểu tình và đấu tranh với chính quyền này, – bà Anna German phát biểu. – bà Timosenko nói rằng công nghiệp hoá chất và luyện kim của ta không có sức cạnh tranh. Vậy vì sao? Vì Timosenko mang khí đốt từ Nga về với giá đắt gấp đôi là giá của ông Yakunovich… Quỹ hưu trí trống không. Việc làm không có. Nạn thất nghiệp gia tăng. Giá cả leo thang. Còn chính quyền thì làm ra vẻ không có chuyện già xảy ra vậy… Chiều nay bà ta (Timosenko) sẽ đến gặp Suster và ba hoa đủ thứ về chương trình chống khủng hoảng…Đây là mùa đông cuối cùng mang màu cam, mùa thu tới sẽ là của chúng ta!

Ông Vaxyli Kiselev bước ra từ trong toà nhà quốc hội. đến bên bục diễn giả, giơ tay vẫy chào các đồng đảng, gật đầu khích lệ, mỉm cười rồi hoàn toàn hài lòng đi vào bên trong toà nhà.

Sau Anna German đến lượt Kinach, Mirosnhichenko và những người khác phát biểu. Sau đó tuyên bố mít tinh sẽ tiếp tục trên quảng trường Độc lập. Nhân dân xếp thành hàng dài và từ từ tiến về phía quảng trường trung tâm.

Quảng trường lần này giống một cái bản đồ, khắp nơi xếp đầy các biển đề tên các vùng: Lvov, Donhesk, Vinhitsa, Kirovograd, Odessa, Dnhiepropetrovsk, Cherkasy v.v. Đoàn người cũng sôi động và nhiệt tình hơn so với cuộc mít tinh hồi tuần trước.


Trên bục diễn ra xuất hiện Chechetov, Sufrich, Sukhoi, Korj, Zasukha, Boiko và các đảng viên đảng khu vực khác. Ông Sufrich khai mạc buổi mít tinh: “Tổng thống yêu loài ong vì chúng luôn im lặng. Còn chúng ta sẽ không im lặng!”.

Lần lượt đến bên micro Sukhoi, Kolesnhichenko, Boiko, Korj, Kuzmuk với các cựu chiến binh tháp tùng. Những lời buộc tội chính quyền tiếp tục vang lên cùng với phong cách được bắt đầu.

Một phụ nữ đứng hàng đầu thấy khó chịu, người đứng bên vã nước khoáng lên mặt bà, nhưng không đỡ, vì vậy người ta dìu bà  xuyên qua đám đông đi khuất.

Bà Anna German cũng đến kịp dự mít tinh.

– Cuối cùng mùa xuân đã đến. Mùa xuân của chúng ta. Mặc dù băng giá chính trị vẫn còn chưa kết thúc, nó không cho chúng ta sống, không chó chúng ta xây dựng đất nước Ucraina, không cho chúng ta thoả khỏi cuộc khủng hoảng đáng sợ này. Họ vẫn tiếp tục lừa dối người dân Ucraina, tiếp tục nói từ trên màn hình TV rằng chúng ta đang sống tốt,

Đột ngột một người đàn ông đến bên bà và nói nhỏ gì đó vào tai. Bà German lùi lại và ông Yanukovich xuất hiện trên diễn đàn.

– Y-A-NU-KO-VICH! – những hàng đầu tiên gào lên như phát rồ.

– Tất nhiên là chúng ta đã quen làm việc – tự tay xây dựng, sản xuất ra ô tô, khai thác than, cày ruộng, gieo hạt, vậy mà giờ buộc phải tập trung tại đây trong hoạt động hôm nay, – thủ lĩnh đối lập chính mở đầu bài phát biểu của mình. – Quảng trường này có vai trò rất tệ trong lịch sử nước Ucraina độc lập – chính quyền Ucraina đã xuất phát từ đây năm 2004, để hôm nay họ mang đến cho chúng ta khủng hoảng…Chúng ta hôm nay có thể gặp lại trên quảng trường những người đã từng đứng dưới lá cờ màu cam, hôm nay họ cũng đến cùng chúng ta…Hơn 80% người dân Ucraina cho rằng, cần bầu cử tổng thống và quốc hội trước thời hạn… Họ tuyên bố chương trình chống khủng hoảng đã nằm ở quốc hội từ tháng 12, mà không được ai xem xét, – đó là sự dối trá…Hiện nay nhu cầu lương thực thực phẩm đã giảm xuống, người dân Ucraina bắt đầu tiêu thụ 12kg thịt một năm, đến cả tù nhân Đức hồi Stalin còn được phát 13kg! Hiện tại chúng ta còn chưa hiểu hết những vấn đề những người đảng Cam để lại. Khi nào hiểu được hết chắc chúng ta sẽ sốc…Tôi muốn chúc cho chúng ta trong thời gian tới thành công trong việc buộc chính phủ từ chức, và quyết định này không chỉ do một mình phe đối lập đưa ra, mà do toàn thể nhân dân Ucraina từ Tây sang Đông, từ Bắc xuống Nam cùng quyết định…


Ông Yanukovich kêu gọi người dân dành cho chính quyền cơ hội cuối cùng đến ngày 14-4 để “trình chương trình chống khủng hoảng”.

Kết thúc bài phát biểu ông Yakunovich cười tươi dang hai tay sang hai bên vẫy chào người ủng hộ, thậm chí còn gửi hôn gió đến đám đông. Sau khi tuyên đọc nghị quyết, cuộc mít tinh kết thúc. Đảng viên đảng khu vực từ từ giải tán và tiếp xúc với người dân. Bà Anna German được đám đông cùng chí hướng vây quanh đông nhất – người nói gì đó, người xin chữ ký. Bà German rút thẻ đảng của mình ra để làm chỗ kê ký tặng. Bà đại biểu tươi cười không từ chối một ai và thậm chí còn chụp ảnh kỷ niệm với mọi người.

Tâm trạng ai nấy đều vui vẻ và phấn khởi. Dù gì cũng là mùa xuân đến.

Phương Anh
theo Unian