Tình vợ chồng thắm đượm keo sơn đã khiến nhà thơ đôi lần viết lại những kỷ niệm lưu giữ mãi trên trang giấy…

 

                  

***

HẠNH PHÚC NÀO HƠN

                                                        

Có người vui miệng bảo tôi

Sao anh khéo chọn được người vợ ngoan.

Tôi cười: duyên số trời ban

Nào đâu tôi có tính toan gì nhiều.

Thực lòng tôi trước từng yêu

Mấy cô trẻ đẹp như Kiều đấy thôi,

Ấy là kỷ niệm thế thôi

Giờ tôi chỉ có vợ tôi trong đời.

Vợ tôi vui tính hay cười

Tảo tần chăm chỉ thương người khổ đau

Vợ chồng nghĩa nặng tình sâu

Cảm thông chia sẻ cho nhau tháng ngày

Yêu nhau muối mặn gừng cay

Thương chồng nên cũng rất hay ghen chồng.

Những ngày gió rét mưa giông

Một mình đứng chợ để chồng…làm thơ

Có hôm chợ đêm mệt phờ

Nghe tôi đọc mấy vần thơ…vợ cười

Được đà tôi bảo mình ơi

Mang anh chai rượu ,đĩa mồi ra đây

Rượu vào thơ lại càng hay

Vợ tôi tủm tỉm: suốt ngày văn thơ

Tôi cười, chỉ có đĩa dưa

Mà sao anh thấy như mơ được vàng.

Cần gì thịt cá cao sang

 

Vào lườm ra nguýt, đùng đoàng…cãi nhau     

   

                                 (Ô-đét-xa  tháng 1-2009)

***


TỰ TÌNH

Tôi ngồi thơ viết tặng vợ tôi

 

Nghĩa nặng tình sâu chẳng lên lời

 

Mong sao nhân thế đừng ai nghĩ

 

Có lẽ rằng tôi sợ vợ …rồi.

 

Thương vợ nên ngồi viết thế thôi

 

Góp thêm ân nghĩa với cuộc đời

 

Duyên phận trầu cau là phải vậy

 

Sưởi ấm tình yêu mãi không nguôi.

                                                                         1 –2009 Odessa

BBT