Nxb HÔI NHÀ VĂN VIỆT NAM giới thiệu :Tiểu thuyết đầu tiên về người Việt tại Ucraina “ Bị vứt vào cõi đời” của tác giả VŨ TUẤN HOÀNG. Sách dày 300 trang khổ 13 X 21. Đây là bài ca bằng văn xuôi về tình yêu không biên giới, khát vọng đam mê Nghệ Thuật và nghị lực vươn lên thắng nghịch cảnh của Bản lĩnh Việt tại Ucraina. Cuốn sách được viết với ngôn ngữ trong sáng giản dị, giàu hình ảnh, hấp dẫn và cần thiết cho giới trẻ Việt nam đang sinh sống và học tập ở nước ngoài.

“Từ một cô bé lai Nga-Việt bị bỏ rơi trở thành một nghệ sĩ, rồi một nghị sĩ Quốc hội Ucraina. Trong một chuyến về thăm và biểu diễn tại Việt Nam, tình cờ Mẹ của cô đã nhận ra cô qua một đặc điểm riêng di truyền của thân thể. Bi kịch của một gia đình tưởng chừng rất hạnh phúc bị lộ ra ánh sáng…

Có rất nhiều đồ vật bị chìm sâu hàng thế kỷ dưới đáy đại dương, nhưng chỉ sau một cơn giông tố đã bị sóng xô dạt lên bờ. Và, cơn giông tố đó đã đổ bộ lên bờ biển Nha Trang…

Thần tượng mang trong mình cả sự thật và dối trá, cả những lời bôi nhọ của kẻ thù và sự khâm phục vô bờ bến của bạn bè, cả sự kích động mang tính bản năng của quần chúng hoà lẫn với mùi vị của đồng Đôla.

Mối tình tay ba định mệnh. Khát vọng sống, sáng tạo và những đam mê mù quáng thấm đẫm từng chương sách, đưa người đọc lạc vào vòng xoáy bất ngờ của Số phận các nhân vật”

(Công ty Văn hoá PhươngNam – Tp Hồ Chí Minh hợp tác phát hành)

Chúng tôi xin được trích đăng giới thiệu một số chương của cuốn sách cho bạn đọc của Doanh nghiệp Odessa thưởng lãm.



Tôi vừa ăn cơm chiều xong, đang định ngồi xem tờ báo Thời mới để trên bàn, thì chuông điện thoại đổ hồi. Tôi nhận ngay ra đầu dây bên kia giọng của người phụ nữ ban chiều. Chị muốn được gặp tôi, còn ở đâu thì do tôi tự chọn. Tôi lưỡng lự một lúc rồi nói : “ Có lẽ tiện nhất là tại quán Bar ngay dưới tầng một của khách sạn nơi tôi đang ở”

Tôi nghĩ chắc hai vợ chồng chị sẽ cùng đến, nhưng từ chỗ ngồi sau một chiếc bàn con ở trong góc phòng, tôi nhìn thấy chị bước xuống xe Tacxi có một mình, tay cầm một chiếc túi nhỏ màu xanh lá cây. Tôi vội vàng đứng dậy và bước ra thềm khách sạn để đón chị. Điều đầu tiên tôi nhận thấy khuôn mặt chị trông xanh xao, đầy vẻ lo âu. Chị nói rằng ,chồng chị có lời mời tôi đến nhà riêng để làm quen bởi vì rất có thể anh ấy sẽ sang K. công tác trong thờì gian tới. Anh rất muốn được nói chuyện hỏi thăm tình hình với một người đã ở Ucraina lâu năm rồi. Hai chúng tôi ngồi xuống sau chiếc bàn tôi đã đặt trước. Chị Lan Hương gật đầu chào một người quen nào đó ở một chiếc bàn đối diện. Tôi rót nước chanh mời chị và tự châm cho mình một điếu thuốc

– Anh có thích thành phố biển Nha Trang không?

– Hiện nay ở bên đó đang tuyết phủ trắng xoá, còn ở đây là mặt trời nhiệt đới và biển xanh. Thật chẳng khác một giấc mơ. Tôi đang ở trong tâm trạng bị sốc vì cảnh đẹp ở đây – Tôi nói và đọc được trên khuôn mặt người ngồi đối diện những suy tư không nói ra – Chắc chị muốn gặp lại cô Tachiana? Tôi có thể gọi điện lên phòng cô ấy ngay bây giờ. Cô ấy cũng vừa đi ăn cơm về xong.

– Có thể, anh nghĩ tôi không bình thường, vơ quàng vơ xiên một người nổi tiếng ở mãi tận nửa bên kia trái đất. Nhưng đây là chuyện riêng của đời tôi. Nếu như không có chuyến viếng thăm này, thì cho đến lúc nhắm mắt suôi tay, cũng không ai hay biết gì cả. . Anh thử đặt địa vị vào tôi xem, còn mặt mũi nào nhận lại đứa con mà mình đã từ bỏ nó khi… còn chưa mọc răng …- Nói đến đây , chị bật khóc thút thít. Chị ngồi xoay lưng lại để che những giọt nước mắt cứ trào ra trên má – Hoàn cảnh lúc đó thật éo le, tôi chỉ mới 17 tuổi đời….hơn hai mươi năm đã trôi qua, tôi tưởng rằng có thể quên được, nhưng mọi cái cứ sờ sờ hiện ra trước mắt như mới hôm qua vậy. Lúc ôm hôn cô ấy, linh tính đã mách bảo tôi mình đã gặp cô gái này ở đâu rồi. Tôi chết sững người vì nhận ra cái bớt nhỏ trên cổ cô ấy – Vừa nói, Lan Hương vừa kéo trễ cái cổ áo xuống để cho tôi đủ nhìn thấy một cái bớt màu hồng hồng trên cổ chị.

– Cô Tachiana cũng có một cái bớt như vậy? Tôi hỏi lại và kinh ngạc vì những điều vừa được nghe.

– Chị cứ ngồi đây, để tôi gọi cô ấy xuống

– Tôi van anh – Lan Hương níu cánh tay tôi lại – Anh cứ ngồi xuống đi, tôi không còn mặt mũi nào để nói chuyện với con tôi. Nói cái gì, thương cảm cho những năm tháng nó phải sống một thân một mình hay sao, nhỏ những giọt nước mắt suông cho tuổi thơ không cha không mẹ hay sao? Thực sự là bây giờ tôi sợ gặp mặt nó. Sợ phải nhìn lại cái tội ác mà mình đã trốn tránh cách đây hơn hai mươi năm. Thế rồi, còn gia đình tôi hiện nay, chồng và hai con đã khôn lớn trưởng thành. Họ sẽ nói gì nghĩ gì về người vợ cũng như người mẹ với cái tội ác mà tôi đã gây ra. Tôi thật khó sống tiếp quãng đời còn lại khi chồng tôi biết được chuyện này. Anh ấy sẽ không tha thứ cho tôi .- Nói đến đây, chị ngừng lại một lát. Tôi đặt vào tay chị cốc nước chanh và chị đưa lên miệng uống như một cái máy vô thức.

– Điều duy nhất an ủi tôi là nó đã khôn lớn thành người.

– Thành một nữ nghệ sĩ nổi tiếng, xinh đẹp – Tôi nói thêm và nhận ra một nụ cười nhợt nhạt nở trên đôi môi của người phụ nữ đã có tuổi nhưng cũng vẫn còn duyên dáng ngồi trước mặt.

Hai chúng tôi im lặng một lúc lâu. Người bạn quen ngồi ở bàn đối diện đã ra khỏi quán từ lúc nào mà tôi cũng không hay.Cô chiêu đãi viên bước lại hỏi tôi xem có cần lấy thêm đồ uống gì không. Tôi hỏi Lan Hương những hình như chị không nghe thấy câu hỏi của tôi. Chị ngồi đây, nhưng chắc hẳn suy tư của chị đang trở về với qúa khứ gần hai chục năm trước. Con người ta thật khó dứt bỏ được quá khứ, nhất là những quá khứ đau thương bất hạnh.

– Thôi, tôi xin phép anh, tôi về. Ngày mai, tôi sẽ ra sân bay tiễn đoàn về nước. Nhà tôi rất muốn được gặp anh hỏi han tình hình.

– Tôi có điện thoại của chị rồi, nếu có thời gian tôi sẽ gọi.

– Mong anh giữ kín câu chuyện ngày hôm nay – Chị nói nhỏ khi chúng tôi đã đứng trên bậc thềm của khách sạn.

Trước lúc chờ chiếc xe Tacxi đang chầm chậm tiến lại, chị ngoảnh lại nói với tôi , nước mắt rưng rưng :

– Đối với Tachiana, tôi đã chết rồi có lẽ là tốt hơn.

Tôi đứng ngẩn người ra một lúc vì câu nói bất ngờ của chị. Tôi như người đang rảo bước bỗng đứng sững lại vì phía trước chợt mở ra một vực thẳm sâu hun hút không thấy đáy của tâm hồn con người.

(Còn tiếp)

Vũ Tuấn Hoàng
theo Nxb HÔI NHÀ VĂN VIỆT NAM

»Liên quan
Bị vứt vào cõi đời (kỳ 22)

Thứ Bảy, 18 Tháng Tư 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 21)

Thứ Sáu, 10 Tháng Tư 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 20 )

Thứ Năm, 26 Tháng Ba 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 19 )

Thứ Hai, 16 Tháng Ba 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 18)

Thứ Bảy, 28 Tháng Hai 2009