Có thể cả đời đi tìm một bờ vai…
Để quên hết bao ưu phiền mệt nhọc,
Có thể cả đời nắm chặt một bàn tay
Mà không phải là của chính mình.

Biển đẹp, người ta dìu nhau xuống biển
Riêng tôi trống trải một mình,
Sau một ngày vật lộn với mưu sinh
Tôi lại trở về với tôi trong trái tim bé nhỏ.

Ai đã từng yêu và một lần đổ vỡ…
Một lần mong kết nối bạn trăm năm,
Một lần mơ tìm một nửa của chính mình
Đều mong lắm một bờ vai để dựa dẫm.

Xin mượn một bờ vai dù chỉ trong giây lát,
Xin mượn một bàn tay dù chỉ là mượn thôi…
Giữa đường phố thênh thang ta ngước mặt nhìn đời,
Rằng phố đẹp, cũng có đôi tình nhân đẹp.

Sau một ngày vật lộn với mưu sinh
Ai cũng mong trở về nơi tổ ấm,
Cũng thầm mơ một bờ vai để dựa dẫm,
Của chính mình hay chỉ mượn phút giây thôi…

Có thể cả đời đi tìm một bờ vai…
Để quên hết bao ưu phiền mệt nhọc,
Có thể cả đời nắm chặt một bàn tay
Mà không phải là của chính mình.

Sau một ngày vất vả với mưu sinh
Tôi lại về trong tôi – trái tim bé nhỏ,
Hạnh phúc là bình yên ngay trong lòng thành phố
Vẫn có đôi tình nhân đang ngước mặt với đời!

                           

Odessa mùa hè 2009
SÔNG LAM

Sông Lam