Nhớ ngày lập hội năm nào
Vợ chồng phấn khởi đi vào ,đi ra
Sinh thằng con đẹp như hoa
Giờ đang tại ngũ, Trường sa sóng dồn.

Con gái tôi, làm cô giáo ở thôn
Cũng tuổi hai mươi, người yêu là lính đảo.
Có hai người làm thơ và viết báo
Ngồi bên nhau thủ thỉ tâm tình

Thấm thoắt trôi nhanh ,thế hệ chúng mình
Đã sống ở Tây quá nửa đời rồi nhỉ?
Ở trong đầu vẫn còn nguyên nếp nghĩ
Phải làm gì cho thế hệ tương lai?

Hơn hai mươi năm chưa phải là dài
Cũng chẳng ngắn với quãng đời xa sứ.
Tuổi ngoại năm mươi ,giờ nghĩ về quá khứ
Giọt vui buồn còn đọng ở bờ mi

Nhớ thủa ra đi ,ta đã có được gì(?)
Ba lô lộn ,bạc màu quân phục
Chỉ tuổi trẻ,niềm tin làm động lực
Chắp cánh LẠC HỒNG bay tận tới trời xanh.

Ô-đét –xa mảnh đất an lành
Với sóng biển Đen ,như lời ru của Mẹ
Bao thế hệ, bao cuộc đời con trẻ
Đã được đắm mình trong tình Mẹ- biển Đen ơi!

Hạnh phúc hôm nay, không thể thốt thành lời
Bởi đã có biết bao sức người, sức của
Bao mồ hôi ,tri thức mà thành.
Bao người đã được thành danh

Bao thân đổ xuống mới nên cơ đồ
Hôm nay vui đến bất ngờ
Mừng sinh nhật hội ,đợi chờ bấy lâu
Nghiên,đèn,sách,bút,tình sâu

Mở ra xin viết mấy câu chân tình
Chúc cho người Việt yên bình
Vượt qua khủng hoảng ,vươn mình bay lên./.

Trọng Hữu