Thơ: Ngọn hải đăng bởi Nguyễn Quang

Mong tìm ra bến đỗ của đời mình
Trên cầu tàu đất cảng – đón bình minh
Từ lâu lắm, có mẹ con thiếu phụ
Đứng một chỗ, bồng nhau…nhìn chăm chú
Hy vọng mong manh, kiên nhẫn chờ chồng

        NGỌN HẢI ĐĂNG

        Tôi đã về nơi ấy…Biển xa xôi
        Nhưng chẳng được hòa vào trong lòng biển
        Chỉ nhìn thấy những chiếc tàu rời bến
        Để lại sau lưng con sóng bạc đầu
        Tôi thoáng nhìn xa tít – Cánh hải âu
        Đang chấp chới giữa muôn trùng sóng nước
        Như len lỏi trong dòng đời xuôi – ngược
        Mong tìm ra bến đỗ của đời mình
        Trên cầu tàu đất cảng – đón bình minh
        Từ lâu lắm, có mẹ con thiếu phụ
        Đứng một chỗ, bồng nhau…nhìn chăm chú
        Hy vọng mong manh, kiên nhẫn chờ chồng
        Cơn gió nào? Giữa biển cả mênh mông
        Đưa tiếng gọi tới tai người xa tít
        Để biết được giữa đất trời tuế – nguyệt
        Có ngọn hải đăng thắp lửa trái tim hồng.

Ngày 28/08/2009

Biển Xanh