[Thơ Ngọc Vân] Tết phương xa bởi Lê Hoàng
    

Ở Sài Gòn em không đợi mùa xuân
Bởi cái nắng vẫn nồng nàn bên cửa
Nhưng nhớ Tết ở quê mình ngoài đó
Trong sắt se lạnh giá đón xuân về.

Những xuân xưa trong cái rét tái tê
Em theo mẹ đi về thăm quê ngoại
Về Cẩm Chế đến giờ em nhớ mãi
Con đường quen, thương lắm đất Thanh Hà

Bao xuân rồi bà ngoại đã đi xa
Giờ mẹ yếu ít về thăm được nữa
Nỗi nhớ mẹ nhiều khi như ngọn lửa
Cháy lòng em, thương nhớ mẹ vô cùng.

Mùa xuân này, mình chưa được về chung
Trên đất Bắc để cùng ngồi bên mẹ
Đón giao thừa hân hoan như con trẻ
Ấy là mùa xuân tuyệt nhất trong đời.

Sài Gòn chào xuân chỉ có thế thôi
Nơi ta sống nhưng là nơi xa xứ
Không có anh mùa xuân đâu quyến rũ
Như hoa đào tươi đỏ đất quê ta…

24-1-2020, 30 Tết Canh Tý. Ngọc Vân