Bỗng dưng vợ lại hỏi chồng
Xin anh hãy nói thật lòng em nha
Nếu có một ngày không xa
Cả em và mẹ đi ra giữa cầu

Sông sâu nước chảy đục ngầu
Tự dưng xui xẻo chiếc cầu gãy đôi
Mẹ – Em đều chẳng biết bơi
Khi anh chạy lại tới nơi gần chìm

Thì anh lúc đó sẽ tìm
Người nào cứu trước – Người chìm là ai?
Anh đừng bứt tóc gãi tai
Anh cứ nói thắng cứu ai xem nào?

Khổ thay cho phận má đào
Hãy nghe cho rõ anh nào dối gian
Mạng anh là mẹ cha ban
Đẻ đau mang nặng gian nan tháng ngày

Công cha nghĩa mẹ ơn thầy
Anh chưa báo đáp được ngày nào đâu
Bây giờ mẹ rớt sông sâu
Anh liền nhảy cứu chứ đâu nghĩ gì

Xin em chớ có so bì
Bên TÌNH bên HIỂU cái gì là to
Đừng đưa MẸ – VỢ so đo
Không nên ích kỷ làm cho đau lòng

Anh lo trọn phận làm chồng
Vẫn yêu em mãi mặn nồng trăm năm
Sau khi anh cứu mẹ xong
Anh sẽ nhảy xuống dòng sông liều mình

Để cho trọn hiếu vẹn tình
Anh ôm lấy vợ chúng mình cùng đi
Thật lòng anh chẳng dấu chi
Giờ đây em sẽ nghĩ suy thế nào?

Ôm chồng vợ khóc nghẹn ngào
Em luôn tin tưởng tự hào về anh
Chỉ là em thấy bức tranh
Nên em hỏi thử xem anh nói gì

Chứ em chẳng có so bì
Cũng không tính toán những gì thiệt hơn
Đừng để mẹ sống cô đơn
Mình hãy chăm sóc nhiều hơn anh à

Mẹ nay tuổi cũng đã già
Niềm vui duy nhất chỉ là cháu con
Mẹ như ngọn nến héo hon
Đông sang gió tới cháu con chắn giùm

Đừng cho bão táp bập bùng
Dập tắt ngọn nến giữa chừng nha anh
Nhìn vợ nước mắt chảy quanh
Quay lui – Mẹ đứng sau anh hồi nào

Cả ba xúm lại khóc ào
Hãy ôm chặt mẹ đi nào các con
Chẳng cần gấm lụa vàng son
Chỉ cần có mẹ có con trong đời.

Nhà báo Lại Văn Sâm