Thêm một năm sắp chìm về kỷ ức,
Ta âm thầm ngồi soi lại lòng ta.
Không nhớ hết những buồn vui đã trải,
Vô cớ mà nước mắt lại trào ra.

Bao nghĩa vụ ta nhọc nhằn gắng gỏi,
Đỡ phần nào mặc cảm phụ tình nhau.
Nhưng chắc chắn không bao giờ ta nhận
Cho riêng mình những an tịnh nồng sâu.

Đời là thế, có được và có mất,
Mất bây giờ biết đâu được tương lai.
Ta chỉ thích những gì ta xứng đáng,
Không lạm phần danh giá của ngày mai.

Đừng giận nhé, những người ta đã lỡ
Không khi nào kịp nói nữa lời thương.
Tha thứ nhé, những ngọt ngào dang dở,
Tôi chỉ là ngọn gió thổi nghìn phương…

Và em hãy hôn tôi vào ánh mắt,
Dịu cái nhìn đang đau đáu mùa xuân.
Thêm một năm sắp chìm về ký ức,
Xa lạ này, em có trở thành thân?

Hồng Thanh Quang

»Liên quan
Mùa xuân và người lính!

Thứ Hai, 18 Tháng Mười Hai 2017

Năm mới! [Thơ Hồng Thanh Quang]

Thứ Sáu, 01 Tháng Một 2016

Chùm thơ của nhà thơ Hồng Thanh Quang

Thứ Bảy, 21 Tháng Năm 2011