[thơ] Gói xuân bởi Lê Hoàng

“Tôi có chờ đâu, Có đợi đâu
Đem chi xuân lại gợi thêm sầu
Với Tôi tất cả … đều vô nghĩa
Tất cả không ngoài nỗi khổ đau”(st)

Tôi gói xuân vào … ở chốn xa
Cỏ cây trụi lủi trước hiên nhà
Bầu trời nằng nặng, màu mây xám
Tiếng pháo giao thừa… xa thật xa.

Tôi gói xuân vào… nỗi đơn côi
Lửa xuân ngày ấy đã tắt rồi
Hoa xuân tơi tả, trời giông bão
Ngồi đón xuân buồn – đếm mưa rơi.

Tôi gói xuân vào… mặc kệ tôi
Ngắm Thông trầm mặc đứng giữa trời
Tôi lại mơ màng…
Cây đào tết
Năm cánh hoa tươi cứ gọi mời

Ngửa mặt lên trời- hỏi tại sao???
Sao Tôi lại muốn… gói xuân vào.
Cho hoa đừng nở, chim đừng hót
Gói cả nỗi niềm … vốn chênh chao.

Xuân hé mắt nhìn, qua kẽ thưa.
Thì thầm đừng có dứt dây tơ
Cung đàn lỡ nhịp vì ai đó
Cao xanh có thấu… tự bao giờ

Tôi gói xuân vào… đỡ nhớ quê
Lời xuân văng vẳng…tiếng xuân thề
Hoa xoan tím,rụng ngoài đầu ngõ
Xa lắm… người đâu??? Chẳng thấy về.
CỎ MAY -01 tết. xuân canh tý Warszawa