Cả cuộc đời,chưa hề biết làm thơ

Nên hôm nay viết mấy dòng tâm sự

Thế  kỷ qua chưa từng có “Dịch” nào kinh thế

Sức lan truyền cả một vòng trái đất

Bao dân tộc đang oằn mình chống chọi

Giặc CoVid khác bom rơi đạn lạc

không tiếng nổ …

Nhưng sóng lan truyền khủng khiếp hơn bom

Chủ nghĩa nào cũng soi mình trong thế kỷ

Cứ tưởng mình dân chủ hoá văn minh

Khi hoạn nạn mới thấy mình thiếu thốn 

Cứ nghĩ rằng ta chẳng cần ai cả

Nước Ý kia bao người già đã chết  

Mấy ngày sau mới phát hiện biết tên

Có cái chết nào mà ít người đưa tiễn

Có chia ly nào mà chẳng giám bắt tay

Ôi Kiếp con người lại có ngày khủng khiếp

Trong chúng ta, ai mà biết, được mình

Cuộc đời ta  như đã từng được biết

Bao khủng khoảng rồi cũng đi qua

Dịch CoVId nhiều triệu người khốn khó

Tận diệt, sản xuất, kinh doanh, dịch vụ…

Ở nơi này ta vẫn thấy bóng hình tổ quốc

Mẹ quê hương vẫn mở cửa đón con về

Ta không về làm tổ quốc mình thêm gánh nặng 

Dù ít nhiều ta cũng đóng góp với quê hương

Đất nước mình không quên bao tỷ đô la

Của kiều bào chuyển về đất nước

So với tiền của tập đoàn quốc tế 

Đáng nghi nhận vào lịch sử dựng xây

Ở trời Âu ta theo dõi hàng ngày

Cả dân tộc như đã từng chống giặc

Việt Nam ta qua bao nhiêu lần bão táp

Dân tộc ta quen từ thời  dựng nước

Nên hôm nay chống chọi thấy thường thôi

Nếu mọi người hãy từ bỏ cái tôi 

Thì CoVid khó mà lan rộng được 

Bao nhiêu người chia sẻ trước khó khăn 

Đón gần trăm nghìn kiều bào về nước

Bốn nghìn năm vẫn còn trong sử sách

Lòng trắc ẩn khi kiều bào hách dịch

Có con quan tham nhũng cũng không chừng

Có bao nhiêu là kẻ buôn lậu, bán gian

Có bao nhiêu cậu ấm cô chiêu cứ nghĩ mình là nhất

Ở trời âu còn bao người vất vả khó khăn 

Nhất là người kinh doanh nhỏ lẻ 

Có ít tiền thiếu trước hụt sau

Cứ cảnh này vài tháng nữa đói ăn 

Vay mượn ai bây giờ cũng khó

Ai cũng tự lo cho nhà mình chống dịch

chính sách nào cho người thiếu trước hụt sau

Nước sở tại còn khó hơn,những gì ta tưởng…

ODESSA.  ngày 28- 03- 2020

 Đỗ Văn Tuấn