Phôi phai tình đầu (Thơ) bởi Nguyễn Quang

Em mang theo mùa thu nghiêng nắng
Tiếng lá rơi như tiếng vỡ trong lòng
Bờ cỏ mềm nơi ký ức còn không?
Để heo may bạc trắng cuối con đường.


**********

Em mang đi nỗi nhớ lạc vào đêm
Để bước chân thêm một lần bối rối
Đèn đường khuya nhìn theo ai bước vội
Mà xót xa nghẹn ứ mi mắt buồn.

***********

Em mang theo những ngơ ngác yêu thương
Nụ hôn đầu miên man vụng dại
Những nhớ mong hằn lên trong khắc khoải
Để một ngày mặn đắng những phôi phai.

***********

Em mang đi miền ký ức chia hai
Nửa vầng trăng của anh ngơ ngác
Cô đơn dài giữa đêm như cánh vạc
Lạc lõng đêm đông lặng lẽ sầu.

***********

Em mang theo những nỗi nhớ về đâu
Để đớn đau mình anh ôm mãi
Đau đáu nhìn theo bước chân em mê mải
Có biết khi nao em chợt muốn quay về…..?

Hà Hùng
theo Sưu tầm