Ông chủ cảng biển bởi Nguyễn Quang

Bỏ học để bắt đầu công việc kinh doanh từ cách đây 26 năm, Gautam Adani đã gây dựng được một tập đoàn hùng mạnh hoạt động trong rất nhiều lĩnh vực, từ công nghiệp đến nông nghiệp.

<!-- /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} p {mso-margin-top-alt:auto; margin-right:0in; mso-margin-bottom-alt:auto; margin-left:0in; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} @page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;} div.Section1 {page:Section1;} -->

Ngoài ra, Gautam còn là ông
chủ của cảng Mundra, cảng biển tư nhân lớn nhất của Ấn Độ.

Gautam Adani thuộc thế hệ
người Ấn Độ đầu tiên chịu ảnh hưởng và tiếp cận với công nghiệp hóa, khởi
nghiệp với những ước mơ lớn và là hình mẫu tỷ phú đi lên từ nghèo khó.

Hiện nay ông là doanh nhân
giàu thứ 10 của Ấn Độ với tổng tài sản đạt 3,9 tỷ USD. Ông cũng được xếp thứ 91
trong danh sách những tỷ phú giàu nhất thế giới năm 2008 do tạp chí Forbes của
Mỹ bình chọn.

Từ sản xuất nhựa
đến xây dựng cảng biển


 

Đang học dở năm thứ hai khoa kinh tế, Đại học Gujarat, Adani bỏ học và đến Mumbai
kiếm sống bằng nghề phân loại kim cương tại Công ty Mahindra Bros. Sau khi làm
việc ở đấy 2 năm, Adani, lúc đó 21 tuổi, đã tự thành lập đội môi giới kim cương
tại Zeveri Bazaar.

Một năm sau đó, anh trai
của Adani là Mansukhbhai đã mua một cơ sở sản xuất nhựa có công suất 15
tấn/tháng, ở Ahmedabad và nhờ Gautam điều hành xưởng. Đây là cột mốc đánh dấu
con đường sự nghiệp của Adani bắt đầu bước vào lĩnh vực thương mại quốc tế.

Cậu tham gia vào việc nhập
khẩu polyvinyl chloride (PVC), một nguyên liệu thô chủ chốt để sản xuất ra
nhựa. Nhưng cũng giống như những ngành công nghiệp khác trong những ngày nền
kinh tế còn chịu khoanh vùng, Adani phải đấu tranh để giành giật từng kiện hạt
nhựa nhập khẩu.

Sau khi cách mạng kinh tế
thành công ở Ấn Độ, thuế nhập khẩu của rất nhiều hàng hóa đều được cắt giảm
đáng kể và lợi nhuận từ xuất khẩu của Adani cũng như hoạt động của công ty này
tăng lên nhanh chóng. Trong khi các doanh nghiệp  hàng đầu ở Ấn Độ chọn
hướng đi là lấy được giấy phép kinh doanh ngành nghề,  rồi mới đầu tư
trang thiết bị, xây dựng cơ sở sau đấy lại mất rất nhiều thời  gian và
công sức để ngăn chặn những đối thủ, thì chiến lược của Gautam đi ngược lại.

Con đường từ sân bay Bhuj
vào trung tâm thành phố Mundra sẽ đi qua một khu đất trải rộng ngút tầm mắt và
dẫn đến cảng biển của Gautam. Mundra là cảng tư nhân sâu nhất và phát triển
nhanh nhất ở Ấn Độ trên một thành phố công nghiệp nhỏ đang ở trong thế rồng
bay. Từ năm 1998, khi Chính phủ áp dụng chính sách tự do hóa cảng biển, Mundra
là cảng biển đầu tiên được đầu tư xây dựng.

“Lúc đó, không có nhiều
người ủng hộ Adani. Không đường giao thông, không đường sắt. Nhưng Gautam
Adani, ông chủ của tập đoàn Adani, là người  rất có tầm nhìn, ông đã biến
vùng đất hoang sơ, cằn cỗi thành nơi sinh lợi  lớn”, một quan chức Ấn Độ
đã từng nhận xét như vậy về Adani.

Cảng biển này có tuyến
đường bộ ngắn nhất từ bất cứ cảng nào đến khu vực nội địa ở cả phía tây và phía
bắc của Ấn Độ, hai khu vực có GDP bằng 2/3 của cả nước. Đây cũng là một cửa ngõ
lý tưởng để đến các thị trường châu Á, châu Âu, châu Mỹ và châu Phi và nối liền
với mạng lưới đường sắt quốc gia.

Cảng biển này có 8 cầu cảng
đa mục đích, mớn nước sâu đến 17,5m, có thể bốc dỡ hàng khô, hàng rời và hàng
lỏng. Ngoài ra, cảng container quốc tế Mundra của tập đoàn Adani còn có 2 cầu
cảng, mớn nước là 17,5m và sức chứa bốc dỡ lên đến 1 triệu TEU (container loại
20 feet).

Năm 2006, Adani đã nhập
khẩu khoảng 2,5 triệu tấn than qua cảng Mundra và trở thành nhà nhập khẩu than
lớn nhất Ấn Độ. Cảng Mundra ngày nay là một cảng biển tư nhân thịnh vượng ở
trung tâm vùng đất cằn cỗi phía bắc Gujarat.

Sự thành công của một cảng
tùy thuộc vào khả năng thiết lập các mối liên kết giao thông. Vì vậy, bằng chi
phí của riêng mình, Adani đã xây dựng một tuyến đường sắt từ Mundra đến một địa
điểm gần với tuyến đường sắt quốc gia của Ấn Độ.

Sau đấy, ông đến cơ quan
chủ quản về đường sắt và giải thích cho các quan chức rằng, ông có một cái cảng
và một tuyến đường sắt tư nhân dài 65 km và đang cần sự trợ giúp của Chính phủ
trong việc xây dựng một chính sách để 2 công trình này có thể đi vào hoạt động
trên phạm vi cả nước.

Kết quả là, Chính phủ đã
công bố một chính sách cho phép tất cả cảng biển có đường sắt nối với đường sắt
quốc gia có thể được hoạt động dưới hình thức đối tác liên kết nhà nước và tư
nhân (private-public-partnerships- PPPs). Về sau, chính sách này đã được áp dụng
cho tất cả các cảng mới được xây dựng trên khắp đất nước Ấn Độ.

“Cất cánh” trong
lĩnh vực công nghiệp

Adani cũng nổi tiếng là
người tiên phong trong kinh doanh đặc khu kinh tế (SEZs). Trước khi chính sách
về đặc khu kinh tế được ban hành, Adani đã tìm kiếm và mua lại những khu đất
đầm lầy và phi nông nghiệp từ chính quyền liên bang với giá cao hơn mức giá phổ
biến trên thị trường khoảng 30%.

Khi chính sách về đặc khu
kinh tế được công bố, Adani đã có trong tay rất nhiều đất đai, con số chính
thức được biết đến là 6.266 ha mà không gặp trở ngại gì với những người nông
dân và các chủ sở hữu tư nhân.

Khi chính sách này được
chính thức áp dụng, ông dễ dàng dành riêng 2.000 ha để xây dựng một đặc khu
kinh tế. Để đảm bảo cho khu kinh tế này có thể hoạt động 24/24 giờ, Adani đã
xây dựng một nhà máy điện có công suất 2.640 MW tại Mundra.

Tuy nhiên, thay vì đến lúc
đó mới đặt hàng máy phát điện trong nước với công suất như vậy, Gautam đã đặt
hàng từ Trung Quốc trước đấy 2,5 năm với công suất phát điện gấp 5 lần nhu cầu
trước mắt.

Kết quả là, ông có thể cung
cấp điện với giá rẻ hơn đối thủ cạnh tranh đến 30%. Để đảm bảo thời gian giao
hàng, ông đã thành lập văn phòng ở Trung Quốc và để cho các nhân viên là người
Trung Quốc giám sát máy phát điện.

Ông cũng từng tham gia vào
một số cuộc chơi khá liều lĩnh, và đã từng thua Tập đoàn Tatas trong vụ đấu
thầu nhà máy điện siêu công suất 4.000 MW do Chính phủ Ấn Độ làm chủ thầu.

Tuy nhiên, sau thi trượt
thầu, thay vì xem Tatas là đối thủ cạnh tranh, Adani thuyết phục họ sử dụng một
điểm bốc dỡ than, có thể trở thành một điểm lớn nhất trên thế giới với công
suất lên đến 40 triệu tấn/năm. Về sau, công suất này còn được tăng lên nhiều.
Để đáp ứng được nhu cầu về than, Tatas cũng đã mua mỏ than ở tận Mozambique và
Indonesia.

Gautam Adani cũng đã xây
dựng một đường băng tại Mundra, ngày nay, công trình này được sử dụng như một
trong những cảng hàng không thương mại lớn nhất Ấn Độ.

Ông cũng đã thuyết phục
Chính phủ về việc công bố một chính sách cho phép Ấn Độ được sử dụng những tài
sản thuộc sở hữu tư nhân để phục vụ cho các mục đích quốc gia và thiết lập mối
liên kết tốt hơn cho thương mại ở Ấn Độ thông qua việc xây dựng các cảng hàng
không.

Chẳng bao lâu sau, chính
sách này đã được áp dụng, và 200 cảng hàng không mới đã được xây dựng trên khắp
đất nước Ấn Độ mà ngân khố quốc gia không phải bỏ ra một xu.

“Có hai bước ngoặt lớn
trong cuộc đời tôi. Năm 1985, Chính phủ nới rộng hàng rào thương mại, cấp giấy
phép phổ thông cho những nhà nhập khẩu bình thường. Tôi bắt đầu nhập khẩu
nguyên liệu thô, đó là polymer và thâm nhập vào thế giới thương mại quốc tế. Bước
ngoặt thứ hai là năm 1995, khi chúng tôi quyết định tham gia vào lĩnh vực cảng
biển”, Adani nhớ lại.

Ngày nay, tập đoàn của ông
“phủ cánh” rộng trên các lĩnh vực như dầu ăn, khai thác và buôn bán than, điện,
dầu lửa, khai thác gas, xuất nhập khẩu hoa quả và phát triển cảng biển. Tập
đoàn đã phát triển theo các trục khác nhau.

Về năng lượng, Adani tham
gia trên các lĩnh vực buôn bán, khai thác, vận tải, sản xuất và phân phối điện,
khai thác dầu và gas, cho thuê kho, và các dịch vụ hậu cần khác.

Trong nông nghiệp, các hoạt
động kinh doanh của Adani bao gồm dầu ăn, xuất nhập khẩu nông sản. Một lĩnh vực
khác cũng có mặt của Adani, đó là bất động sản với rất nhiều khu thương mại và
dân cư thuộc sở hữu của Adani nằm rải rác ở Mumbai, Ahmedabad, Mundra, Cochin
và New Delhi.

 


theo VNeconomy