Ông Thạch muốn tránh cơn bão tài chính ở Mỹ nên về Mỹ Tho để sống bên người vợ mà mình đã gửi tiền cho mua đất, xây nhà. Nhưng ông bị ném ra đường vì cô ta đã bán nhà đi mất tích.

Cách đây 30 năm, ông Thạch theo gia đình sang Mỹ định cư. Suốt thời gian đi học rồi đi làm, ông quen nhiều bạn gái nhưng vẫn không tìm thấy tình yêu. Cách đây bốn năm, trong một lần về Mỹ Tho, ông quen và đem lòng yêu thương cô Khanh. Cô gái này nói với ông là đã có một đời chồng, phải đi làm thuê để nuôi hai đứa con nhỏ. Thương mẹ thì phải thương con, ông T. chấp nhận làm cha hai đứa bé sau khi đăng ký kết hôn.

 

Sau đám cưới, ông Thạch quay về Mỹ với giao hẹn là mỗi năm về thăm mẹ con cô từ một đến hai lần. Ba năm sau, ông sẽ làm thủ tục bảo lãnh ba mẹ con sang Mỹ sinh sống. Hằng tháng, ông gửi về cho vợ từ 500 đến 700 USD để cô không phải đi làm thuê nữa.

 

Cuối năm 2006, Khanh đột nhiên từ chối việc theo ông Thạch sang Mỹ với lý do không biết nói tiếng Anh. Cô còn đề nghị ông hồi hương, mua nhà tại Mỹ Tho để sống đến hết cuộc đời. Ông đã ra sức làm việc, gửi tiền về Việt Nam để vợ mua một căn nhà ở ngoại thành Mỹ Tho.

 

Tháng 10 năm ngoái, do khủng hoảng tài chính nên công ty cho ông tạm nghỉ việc. Ông hối hả mua vé máy bay về Việt Nam vì nghĩ mình có nhà và vợ con ở đó. Nhưng khi ông gõ cửa căn nhà mình mua ngày nào thì chủ nhân không phải Khanh mà là một phụ nữ khác. Bà cho biết đã mua lại căn nhà này với giá 2,2 tỷ đồng, còn Khanh đi đâu không hề biết.

Không chỉ ông Thạch mà trong những ngày cuối năm con chuột, đầu năm con trâu này, nhiều người đàn ông cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự vì đã dày công nuôi vợ cho người khác mà không hề hay biết. Về nước cách đây mấy tháng, ông Minh, Việt kiều Mỹ, nguyên quán ở huyện Chợ Gạo, Tiền Giang, khó khăn lắm mới tìm được cô vợ xinh đẹp ở quận 4, TP HCM. Nhưng khi tìm được rồi, ông không thể ôm cô vợ vào lòng để thỏa nỗi nhớ qua bao ngày xa cách, bởi bên cạnh cô có một thanh niên lực lưỡng tự xưng là chồng, đứng ra ngăn cản hai người đoàn viên. Còn cửa hàng mua bán xe máy mà ông gửi tiền từ Mỹ về cho “vợ” tạo dựng đã sang tay người khác.

 

Cũng về nước tìm vợ, ông Nam, nguyên quán Long An, lặn lội xuống An Giang vì được tin cô đã mua nhà sinh sống tại thành phố Long Xuyên. Nhưng khi đến đây, ông được tin cô Xuân vợ mình đã bán nhà, về quê ở Rạch Giá, Kiên Giang. Một lần nữa, ông đón xe đò sang Rạch Giá, nhưng khi tìm được nhà Xuân, gõ cửa gọi tên cô, ông Nam bị một người đàn ông râu quai nón túm cổ áo đánh hoa cả mắt. Lúc đầu, người này tưởng ông Nam là gã tình địch ở Mỹ Tho đến tìm X., nhưng khi biết đây là người chồng hợp pháp của cô thì lại kéo lại tâm sự.

 

Người đàn ông râu quai nón tên Đại cho biết, khoảng một năm trước, ông gặp Xuân tại một quán bia ở Mỹ Tho. Cô bảo có chồng Việt kiều Mỹ nhưng mất liên lạc đã ba năm, đang làm thủ tục ly dị. Do vợ mới chết, Đại đưa người yêu mới về Rạch Giá chung sống như vợ chồng. Được mấy tháng thì cô ta thường xuyên bỏ về Mỹ Tho sống bên một gã trẻ tuổi, đẹp trai hơn. Mỗi lần bỏ đi, cô ta không quên quơ của Đại một mớ tiền. Nghe kể đến đây, ông Nam biết điều gì đã xảy ra với mình nên buồn bã đón xe đò về Mỹ Tho tìm vợ để xúc tiến ly hôn.

 

Trắng tay sau ly hôn

 

Đã nhiều tháng nay, Giáo không thể quay về Mỹ vì trong túi không còn một xu. Tình cảnh buộc anh phải quay về quê nội ở huyện Chợ Gạo, Tiền Giang, sống nương nhờ người chú họ, chờ gia đình bên Mỹ gửi tiền về.

 

Cách đây ba năm, Giáo đến TP HCM và quen cô gái tên Trang, quê ở Cái Bè, đang theo học nghề trang điểm cô dâu tại quận 8. Sau khi kết hôn, anh mua một căn nhà ở Mỹ Tho, chung sống với Trang được một tuần thì trở về Mỹ làm ăn. Mỗi tháng, Giáo gửi tiền về cho Trang tiêu xài. Tháng 9/2008, anh về Mỹ Tho thì hay tin vợ đã bán nhà, bỏ đi với một người trai trẻ. Anh Giáo cất công tìm và biết được Trang đang sống với người tình tại Cần Thơ.

 

Ngay khi tìm được Trang, anh Giáo chưa kịp nói lời nào thì bị một gã thanh niên từ nhà sau đi ra đấm vào mặt. Anh ta còn “la làng” rằng Giáo là một con “dê xồm” đến ve vãn vợ mình. Trang cũng kêu là bị quấy rối rồi thẳng tay đuổi anh ra khỏi nhà.

 

Về Mỹ Tho, anh Giáo dự định viết thư tố giác Trang vi phạm chế độ một vợ một chồng, nhưng chưa kịp thực hiện thì đã bị một nhóm thanh niên chặn xe đánh tơi bời. Trước khi rút đi, chúng còn nói: “Nếu biết xấu hổ vì bị vợ cắm sừng thì hãy làm đơn ra tòa ly dị!”.

 

Hoàn cảnh của ông Sơn, nguyên quán Tiền Giang, cũng khá bi đát. Cơn bão tài chính ở Mỹ khiến ông Tkhông thể kiếm sống bằng nghề mua bán ô tô. Vì vậy, vào tháng 5/2008, ông quyết định về nước sống với Yến, cô vợ trẻ ở TP HCM. Khi về đến nơi, ông phải tức tốc thuê taxi đi Mỹ Tho, vì shop thời trang mà ông mua tặng vợ năm nào đã được sang tên người khác.

 

Đến Mỹ Tho, ông Sơn không gặp Yến và được tin cô ra Bình Dương làm cho một công ty may. Khi đến công ty này, ông cũng không gặp được vợ. Cán bộ nhân sự ở đây cho hay, Yến đã lấy chồng và nghỉ việc bốn tháng rồi. Lủi thủi về Mỹ Tho, ông tình cờ gặp cô đi ăn tối với một người đàn ông khác. Ông Sơn gọi đến ngồi cùng bàn, liền bị gã trai đi cùng Yến đánh, rồi họ nhảy lên xe máy phóng đi.

 

Mấy ngày sau, ông Sơn tìm được chỗ ở của Yến. Người chồng tội nghiệp này không đề nghị cô quay lại với mình mà chỉ yêu cầu cô nói thật bán cái shop thời trang được bao nhiêu và chia lại ông một nửa. Cô ta bảo bán được 600 cây vàng và đồng ý giải quyết rắc rối với ông tại tòa án.

 

Khổ thay, trước tòa, ông Sơn không chứng minh được cái shop thời trang đó là của mình, trong khi Yến đưa ra đầy đủ chứng cứ đã vay mượn để mua cái shop ấy trước khi kết hôn. Cuối cùng, án ly hôn đã tuyên, nhưng tài sản thì không được chia đôi.

 

Luật sư Cao Minh Triết ở Tiền Giang cho biết, ngày càng có nhiều đàn ông Việt kiều nhờ ông tư vấn ly hôn với người vợ đang ở địa phương. Lý do mà họ đưa ra là bắt gặp vợ chung sống với người khác, bị hắt hủi. Trong hầu hết các cuộc ly hôn ấy, người chồng đều bị thiệt trong khâu phân chia tài sản, bởi khối tài sản ở Việt Nam đều do vợ đứng tên chủ sở hữu. Do đó, họ dễ dàng rao bán hoặc chuyển dịch sang người khác.

 

* Tên các nhân vật trong bài đã được thay đổi.


theo Công An Nhân Dân

»Cùng chủ đề
Ăn riêu cua giữa Berlin

31 Tháng Một 2009