Những vần thơ (Thơ ) bởi Nguyễn Quang

Theo bước chân ai những vần thơ chợt biến
Đi lang thang về tận cuối phía chân trời

    Những vần thơ ngày ấy có một thời,
    Mang sắc áo học trò và phượng hồng rực lửa.
    Những vần thơ có một thời ….chẳng nỡ
    Nói chia tay và lưu bút ngày xanh.
    Thời gian trôi – dời là chuyến tốc hành,
    Những vần thơ lại cuốn theo chiều gió,
    Nốt nhạc buồn của một thời dang dở
    Cũng nổi trôi theo những bước thăng trầm.
    Những vần thơ đâu chỉ có mùa xuân,
    Với hoa lá chim muông và lộc biếc,
    Những vần thơ đâu chỉ còn tha thiết,
    Bởi con đường thân thuộc rộn tiếng ve,
    Những vần thơ đã hết lửa đam mê
    Trả lại cho ai một thời vụng dại,
    Trả lại cho ai một thời con gái
    Với môi hồng và ánh mắt long lanh
    Trả lại cho ai một khoảng trời xanh
    Để tứ thơ náu mình vào dĩ vãng…
    Dẫu vẫn biết trái tim mình trĩu nặng
    Bóng “chân quê” khép kín cuộc đời thường.

                                     

     

Biển Xanh