Nắng (Thơ ) bởi Nguyễn Quang

Ánh nắng trải dài trên đồng cỏ mênh mông
Tia nắng đưa tôi tới miền vô tận
Nơi chỉ có những tấm lòng nhân ái
Quên nỗi nhân gian lắm sự buồn phiền.


 

Tôi đi tìm trong hạt nắng vô biên

 Những tinh hoa của trời và đất
 Không buồn đau trước những gì được,mất
 Chỉ thấy nhân gian vui đón nắng chan hòa.

 Có phải Xuân về cây lại sẽ nở hoa
 Ánh nắng chói chang hân hoan chào mùa Hạ
 Thu vàng cho ta ngàn sắc lá
 Để Đông sang ta bớt lạnh xứ người?

 Bĩ cực qua rồi Xuân lại sẽ vui tươi
 Như tia nắng kia ngàn đời vẫn thế
 Ta khát khao tới muôn trùng sông bể
 Chói lọi những cánh buồm trong ánh nắng xôn xao!!!
                                               
                                  

Đỗ thị Hoa Lý