Mong manh (Thơ) bởi Nguyễn Quang

Anh là người đi chiếc giày xanh
Tình yêu mong
anh vẫn giữ
Hạnh phúc nơi đây chỉ là sách vở

Cũng tiếng chồng
tiếng vợ , tiếng con
Cũng tình thương trách nhiệm
đong đầy !

***
****
****
****

Nhưng không thể sánh
tình mong manh ấy
Anh mong sao có một ngày gặp lại
Để mong manh mãi ….
sưởi ấm trái tim anh…

Duy Long