Là một đọc giả quen thuộc của báo Doanh nghiệp Odessa, nhưng tôi mới chính thức là một thành viên mới của cộng đồng người Việt và cộng đồng doanh nghiệp Việt Nam tại odessa. “Lối rẽ cuộc đời” là một tác phẩm mà tôi đã ấp ủ mấy năm qua. Nay cũng là dịp để tôi được chỉnh sửa hoàn chỉnh để dự thi và giới thiệu cùng bạn đọc trên trang doanh nghiệp Odeesa lần này.Rất mong được sự ủng hộ và đồng tình của ban giám khảo và độc giả.

TU…TU…TU…U..U.U…tiếng còi tàu kéo dài báo hiệu con tàu lớn đã rời ga, vậy là từ đây An bắt đầu một cuộc sống mới…..
 Bước ngoặt bắt đầu khi cô vừa bước sang tuổi 17 cái tuổi đẹp nhất của thời học sinh áo trắng lẽ ra cùng bạn bè trang lứa bước tiếp trên con đường tới trường, thì An buộc phải nghỉ học vì những phút giây bồng bột đã dính bầu với cậu bạn trai cùng lớp. Vừa buồn bực, vừa xấu hổ vì con, bố mẹ An bắt cô phá cái thai và quyết định cho sang lập nghiệp ở Ucraina với dì Tâm – em gái của mẹ cô đang làm ăn buôn bán nơi ấy. Hơn tháng sau mọi giấy tờ thủ tục đi Ucraina dì Tâm đã lo đầy đủ. Rồi ngày lên đường cũng đến…

Trong lá thư đầy nước mắt của người mẹ gửi cho người em gái có đoạn “…Em có thương chị thì thay chị bảo ban cháu. Chị quẫn rồi không biết tính thế nào nữa. Anh chị cho cháu sang với hai em thứ nhất là để cháu có thể đỡ đần chuyện cơm nước, dần dần có thể giúp các em chuyện buôn bán, việc ấy còn phụ thuộc vào khả năng của cháu. Điều thứ hai là sau này nếu có đứa nào thương cháu thì em thay chị tác thành cho chúng, ở nhà nhiều người biết chuyện của nó rồi, chị sợ nó không lấy nổi chồng đâu”.

 Đón đứa cháu gái vừa chân ướt chân ráo sang theo đường dịch vụ dưới cổng kí túc xá, dì Tâm giang hai tay ôm lấy An và nở nụ cười:
–    Hoài An của dì, đi đường có mệt không?
–    Cháu chào dì, cháu không mệt đâu ạ.
–    Lên nhà đi cháu. Có chừng này hành lý thôi à? Để dì xách cho.
–    Vâng ạ.

Bước qua năm tầng cầu thang, đi dọc đến hết hành lang rồi rẽ trái cuối cùng cũng tới nhà dì. Gọi là nhà thế chứ thực ra chỉ là một căn phòng rộng chừng 20 mét vuông dán giấy màu xanh, trần của căn phòng không cao độ khoảng 2,8m làm cho căn phòng trông nhỏ và chật lắm, phần bếp với công trình phụ nằm một góc cạnh cửa ra vào trông có vẻ sạch sẽ.
–    Nhà đây hả dì, bé thôi này thôi a? An buột miệng hỏi và không giấu nổi vẻ ngạc nhiên.
–    Vâng, thưa cô – dì Tâm tếu táo – Đắt đỏ lắm, tấc đất là tất vàng đấy, nhà mình thế này là tốt lắm rồi, có phòng cũng thế này mà ở tới 5-6 người đấy.
–    Chú Xuân đâu rồi Dì? Em Bi nữa – An lảng sang chuyện khác

–    Chú đi chợ bán hàng chưa về, phải vài ba tiếng nữa thường thì 3-4 giờ chiều chợ mới tan. Còn em Bi đi nha-nha rồi, cuối tuần dì mới đón về một lần.
Không biết nha-nha là gì nhưng An đoán đó là nhà trẻ hay là cái gì đại loại như vậy An không hỏi nữa.

–    Cháu có mệt không? Uống cốc nước mát này vào xong rửa ráy rồi nghỉ ngơi chút.
–    Cháu không mệt đâu ạ.
–    Vậy thì giúp Dì làm cơm nhé.
–    Vâng ạ!

Vừa làm cơm hai dì cháu vừa chuyện trò thủ thỉ đủ thứ chuyện. Dì Tâm tuy hơn An mười mấy tuổi nhưng từ nhỏ An sống gần dì nên hai người tương đối hợp nhau, giờ gặp lại như hai người bạn thân xa nhau đã lâu giờ mới có dịp ôn lại những chuyện cũ ngày xưa. Nhìn An thoăn thoắt vừa làm vừa nói chuyện dì Tâm trầm ngâm:

–    Nhanh thật, lần trước dì về phép mày mới 12 tuổi nhỏ xíu, vậy mà giờ ra dáng thiếu nữ lắm rồi nếu không có cái ảnh mẹ gửi sang có lẽ dì đã không nhận ra mày. Nhưng mà trông mày gầy và hơi xanh so với trong ảnh.

Dì Tâm vẫn vậy, bao giờ cũng gọi mày xưng tao hoặc Dì với An, như thể là bạn đồng lứa của dì vậy. Hồi đầu An chẳng thích thế nhưng dần rồi quen nên chẳng để ý nữa.

–    Còn cháu thấy Dì vẫn vậy không khác gì so với hồi Dì về phép. À! dì ơi, kể cho cháu nghe chuyện của dì với chú Xuân đi. Từ hồi Dì lấy chồng tới giờ có về lần nào nữa đâu. Chú có tốt với dì không? Có thương cu Bi không?
–    Chú ấy là người tốt, hiền lành nhưng cục tính và gia trưởng lắm. Dì lấy chú cũng là số phận thôi, bỏ thì thương mà vương thì tội.
–    Vậy có khi nào dì nghĩ đến chuyện không cùng chung sống với chú không? An tiếp chuyện
–    Cũng có lúc, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thấy có làm thế cũng chẳng sướng hơn vì con người có ai được hoàn hảo đâu với lại xét cho cùng chú vẫn là người tốt.

An im lặng nhìn dì và tự hỏi “Như thế có phải dì là người cam chịu không nhỉ?” vì An biết cục tính như ông hàng xóm gần nhà An: dăm bữa nửa tháng lại “dạy” cho vợ một cái bạt tai hay vài cú đấm làm cho bà vợ mặt mũi thâm quầng, mấy chiếc răng hàm bị lung lay. Khổ quá chừng nhưng vẫn chịu đựng, những lúc như vậy xấu hổ với bà con xóm giềng chẳng dám đi đâu. Nghĩ cũng lạ chẳng biết thương chồng cỡ gì mà chẳng dám tiết lộ với làng xóm chuyện chồng đánh lại còn bênh chồng chằm chặp nữa cơ, có lẽ bà yêu chồng quá chăng? Chưa có chồng nhưng An cảm nhận được sự hy sinh, chịu thương, chịu khó của người hàng xóm cũng là đại diện cho người phụ nữ Việt Nam nói chung.
 Thấy An im lặng, dì hỏi chuyện khác:
–    Còn chuyện mày với thằng bạn cùng lớp giờ sao rồi?
An giọng buồn buồn:

–    Mẹ anh ấy không cho phép chúng cháu đến với nhau. Bà ấy còn bảo do cháu lôi kéo anh ấy mới đến nông nỗi này. Hôm cháu đi gọi điện để tạm biệt bà ấy cũng không cho gặp. Cháu buồn lắm.
–    Thế thằng đó có yêu mày không?
–    Anh ấy thương cháu lắm nhưng chẳng làm gì được vì sợ bố mẹ.
–    Thôi, đùng buồn nữa –Giọng dì xa xăm. Có mấy ai mà không bị vấp ngã? Cái quan trọng là sau cú vấp đó phải biết đứng thẳng lên mà đi. Cháu còn trẻ không được bi quan, tương lai còn ở phía trước. Chuyện này cố gắng giữ không nói cho ai biết cả kể cả chú, Odessa này nhỏ lắm mọi người mà biết rồi một đồn mười, mười đồn trăm thì khổ lắm đấy cháu ạ.
Câu chuyện giữa hai dì cháu chìm trong khoảng lặng. Mỗi người theo đuổi một suy nghĩ….
Cạch! Cánh cửa bật mở trước mặt An là một người đàn ông chừng 35 tuổi, cao ráo người hơn đậm, tóc húi cua mặc chiếc áo sơ-mi ca-rô màu nâu bên ngoài là chiếc áo gió màu vàng nhạt. An chưa kịp câu chào, người đàn ông đã vồn vã:
–    Để xem nào, cháu là Hoài An, con mẹ Nhung bố Thành đây phải không? Xinh gái nhỉ. Sang lâu chưa? Có mệt không lên nhà nghỉ đi ai lại bắt làm thế-    Anh về rồi đấy à, hôm nay về sớm thế? – Giọng dì đon đả – Đây là cháu An, em đã nói với anh đấy. Còn đây là chú Xuân chồng dì.
–    Cháu chào chú. An đỏ mặt lí nhí câu chào sau câu nói đầy vẻ quan tâm của chú.

Bữa cơm đầu tiên ấy trong không khí gia đình rất ấm cúng. Dì vui vì có người thêm người thân trong gia đình lại có thể giúp đỡ được công việc, An vui vì được ở gần Dì, được biết nước Ucraina – điều này hơn hẳn những đứa bạn cùng trang lứa ở nhà, có đi xa lắm chúng cũng chỉ đến được thủ đô Hà Nội là cùng. Nhưng người vui nhất có lẽ là chú vì thấy Dì lặp đi lặp lại câu hỏi chú “Hôm nay anh bán tít hàng hay vào cầu mà vui thế?”.

–    À..A….ừ! chú đáp rồi với tay gắp thức ăn cho hai Dì cháu. Ăn đi cháu, ăn đi cho khỏe
–    Vâng ạ, Cháu cám ơn.
–    Dì ơi, ở đây cũng có rau muống như ở nhà mình hả dì? Nhìn đĩa rau muống luộc trên bàn An hỏi
–    Ừ, ở đây người ta trồng được đấy.
–    Vậy mà cháu cứ nghĩ là ở đây chỉ có lúa mì, khoai tây với cà rốt trồng được trên đất này thôi.
–    Không chỉ có rau muống mà còn có cả nhiều loại rau xanh lắm, nào bí, nào rau cần, rau cúc, rau cải đủ cả.
–    Khi nào rỗi chú dẫn đi xem vườn rau trồng trong nhà kính nằm ở ngoại ô thành phố – Chú Xuân chen ngang.

–    Vâng ạ

Sau bữa cơm, bên cốc nước chè đen Lipton có thêm đặc sản quê hương: bánh đậu xanh với kẹo cu-đơ An mang sang. Cuộc nói chuyện giữa ba người thêm phần rôm rả mà quanh đi quẩn lại vẫn là chuyện quê nhà. Cho thêm lát chanh vào cốc của mình dì Tâm chuyển đề tài:
–    Bố mẹ cháu muốn cháu ở đây giúp việc nhà và trông em nhưng dì với chú tính: Hiện nay việc chăm sóc em Bi đã có bà nha-nha lo, việc nhà thì cũng chẳng có gì nhiều chi bằng cháu ra chợ cùng phụ giúp bán hàng với chú, dì.
–    Thì ra thế “nha-nha” là bà vú nuôi trẻ – An tìm thấy câu trả lời cho mình. À, vâng, cũng được ạ. Nhưng cháu chỉ sợ…
–    Sợ không biết tiếng chứ gì? Chú Xuân cắt ngang câu nói của An. Đừng lo, chú với dì tính là cho cháu đi học một khóa tiếng nga khoảng một năm, trong thời gian học thì thực tập tại chợ luôn.

–    Vâng ạ, chú và dì dạy vậy thì cháu cũng xin nghe.

–    Trong tuần đầu chờ đóng khẩu vào giấy tờ cho cháu, cháu không được đi đâu chỉ quanh quẩn trong ốp thôi. Dì dặn dò.
–    Tại sao vậy ạ?
–    Cháu ra ngoài khi giấy tờ không hợp lệ công an hỏi đến thêm rắc rối. Chú Xuân giải thích.
–    Vâng, cháu hiểu rồi.
     Sau chương trình phim truyện trên kênh VTV4 của đài truyền hình Việt Nam. Chú Xuân nói:
–    Hôm nay cả nhà mình đi ngủ sớm. Cháu mới sang cần phải nghỉ ngơi.
–    Vâng ạ.

     Quay sang dì, chú tiếp lời:

– Em dọn chỗ rồi trải tấm ga trắng trên đi-văng cho cháu. Lấy cái chăn anh mới mang về cho cháu dùng.

 Không nói ra lời nhưng An thầm cảm phục, chú rất tâm lý và dường như đoán biết được mọi suy nghĩ của An.
 Đèn điện tắt. Không gian chìm trong im lặng chỉ còn chiếc đèn ngủ nhiều màu hình cách hoa mai vẫn quay. Rồi tiếng ngáy của chú, hơi thở đều đều của dì phía bên sau tấm ri-đô thì An biết chú với dì đã ngủ rồi. Còn An không tài nào ngủ được phần vì chênh lệch múi giờ, phần vì lạ nhà, nhớ bố mẹ, nhớ em Mai và nhớ cả Lâm nữa. An tự hỏi không biết Lâm có nghĩ đến mình, như An nghĩ đến Lâm không? Có nghĩ đến việc đã xẩy ra để hôm nay An phải xa bố mẹ và em gái không? Không có câu trả lời? An tủi thân. An khóc.

Nghĩ ngợi mông lung, trằn trọc mãi. Sau rồi An cũng dỗ được giấc ngủ.

An tỉnh dậy trong nhà chẳng còn ai, chú với dì chắc đã đi chợ hết rồi. Đánh răng rửa mặt xong An đứng trước gương chải tóc thấy bụng đói cồn cào. Bỏ lược xuống, An đi xuống bếp. Một mẩu giấy con con dì Tâm gắn trên lồng bàn bằng vải “Cháu ăn sáng đi, trưa ăn tạm mì gói. Chiều dì về rồi cùng nấu cơm và dọn dẹp một thể”.

Mở lồng bàn, suýt nữa An reo lên “Xôi bắp”- món ăn yêu thích của An, món xôi vò cùng với ngô non và đậu xanh lại có cả hành rán trong thật hấp dẫn. Hồi còn ở nhà dì làm món này ngon không chê vào đâu được giờ vẫn vậy dù xôi không được dẻo như ở nhà, Dì tâm lý thật vẫn nhớ món ăn mà An thích.
Lau tay vào chiếc khăn màu xanh nước biển treo cạnh bếp sau khi đã rửa xong chỗ bát đĩa. An đi sang bồn rửa, tiện tay lôi từ trong máy giặt ra mấy bộ quần áo đã giặt hôm qua và phơi lên móc áo rồi vào nhà xếp chỗ đồ chơi của cu Bi vào hộp. Liền tay không nghỉ cho đến khi nhìn lại mọi thứ trong nhà trông khá tương tất cũng đã gần hai giờ chiều mà An chẳng thấy đói có lẽ do ăn xôi nên no được lâu hơn.

–    Giờ này chắc dì và chú sắp về rồi – vừa bật ti vi An vừa nghĩ. Trong nhà ngoài ti vi để giải trí còn có bộ dàn nghe nhạc nhưng trông nó hiện đại quá nên An ngại chẳng dám sờ vào.

Rồi Chú và dì cũng về, mang theo lỉnh kỉnh bao nhiêu đồ: túi này là thức ăn, rau xanh, túi xách kia là một chiếc ô tô chạy bằng pin cho cu Bi, còn túi này nữa.
–    Cháu chào chú, dì
–    Ừ, đỡ cho dì cái túi.
–    Thế nào ở nhà có buồn không, Cô bé? Chú hỏi:
Hơi ngạc nhiên về cách xưng hô nhưng An vẫn trả lời:
–    Dạ, một chút ạ.
Tránh cái nhìn là lạ của chú, An cúi xuống cầm chiếc túi đi xuống bếp.
Chỉ có dì không có phản ứng nào bởi dì không bận tâm. Mà cũng có lẽ do cuộc sống hối hả, vội vàng, cuộc sống có nhiều chuyện cần phải lo nghĩ hơn làm cho con người ta không có thời gian quan tâm đến những việc nhỏ nhặt và vụn vặt như vậy.
Ngày tiếp theo…
Đang nhặt mớ rau cải thìa, dì ấm ức:
–    Hôm nay xui quá. Lẽ ra em bán được thêm một con “đúp” (đublonka- áo ấm bằng da) xịn. Ông chồng rút tiền ra định trả rồi thì bà vợ lại đổi ý không lấy nữa.
–    Có phải ông chồng thấp thấp, đội mũ phớt có râu quai nón không?

–    Đúng rồi. Bực thật, mà tại sao anh biết?

–    Hai vợ chồng đó qua chỗ anh mua. Thấy chưa được giá nên anh chưa bán. Họ nói nếu không bán chúng tôi sẽ qua chỗ lúc nãy để mua. Anh nghĩ: Thôi thì ăn mỏng hơn một chút còn hơn kì kèo mà khách bỏ đi thì chẳng được gì, không ngờ lại là khách bên em sang.
–    Thế thì may thật, suýt nữa mất “con” khách. Dì nói giọng không giấu nổi niềm vui.
An nghe câu chuyện giữa chú và dì cũng cám thấy vui lây.

–    Anh này, mai sinh nhật của cu Bi rồi anh về sớm đón con nhé, rồi cho cháu An đi cùng ra phố hít thở không khí chút, mấy hôm nay ở trong nhà rồi chắc cũng buồn lắm. Em chuẩn bị đồ ăn rồi cả nhà cùng liên hoan.
–    Ấy không được, để cháu ở nhà giúp dì một tay. An vội nói.

–    Không cần đâu. Mọi thứ dì đã đặt nhà hàng đem đến cháu cứ đi chơi một chút cho biết thành phố chứ sau này bận rộn lại chẳng có thời gian mà đi đâu đâu.

–    Phải đấy, chú Xuân phụ họa.

–    Vâng ạ.
….
Chú Xuân lịch sự mở cánh cửa trên phía trên bên phải chiếc xe màu bạc và chìa tay ra đỡ An vào xe. Hành động của chú giống như của chàng trai ga-lăng trong các bộ phim lãng mạn mà An đã được xem. Ngượng ngùng, khép nép một tay giữ cánh cửa An cúi đầu xuống để lọt người vào chiếc ghế trước. Chú đóng cửa nhẹ nhàng rồi đi vòng sang bên kia và ngồi vào chỗ lái xe. Tim An đập rộn ràng: vừa có chút gì đó sợ sệt vừa có chút gì vui vui pha lẫn cảm giác yên tâm khi ngồi bên cạnh chú. Xe chuyển bánh chú bắt đầu hỏi chuyện bằng những câu hỏi riêng tư của An về chuyện học hành, bạn bè, người yêu. Nhớ lời dì dặn nên An chỉ trả lời các câu hỏi của chú một cách chung chung và không để lộ ra chuyện không hay đã xẩy ra trước đây.

Trời vào hạ mát mẻ, hai hàng cây bên đường xanh um tùm những chiếc lá bé xíu như những bàn tay chìa ra vẫy vẫy. Bỗng nhiên chú với tay qua người làm An giật mình né nghiêng sang bên phải bộ ngực mơn mởn của thiếu nữ dậy thì nẩy ra theo phản xạ khẽ chạm vào cánh tay chú, An đỏ mặt cúi đầu. Như không để ý đến thái độ đó của An, chú tiếp tục với tay ấn nút tròn màu đen nằm ở nơi cánh cửa để kéo kính xuống, một làn gió mát ùa vào thổi bay những sợi tóc mai mềm mại của An. Cô mỉm cười: “Hú hồn, vậy mà cô cứ tưởng…”.

Nhà bà vú chăm cu Bi cũng không xa lắm khoảng mười phút đi xe là tới. Chú Xuân dừng xe trước một tòa nhà chín tầng trông còn khá mới nhưng có rất nhiều hình vẽ chữ chồng chéo lên nhau theo phong cách Hip-Hop dù không hiểu đó là những chữ gì nhưng nét vẽ trông rất đẹp.

–  Chúng ta đến rồi.
–  Ở đây ạ?
–  Ừ.

Đang loay hoay chưa biết mở cửa xe thế nào thì cánh cửa xe bật mở vẫn bàn tay chú chìa ra rắn chắc. Không còn tỏ ra bỡ ngỡ như lúc đầu An nhẹ nhàng đưa bàn tay phải đặt lên bàn tay trái của chú, bàn tay của người đàn ông ấm áp nắm lấy những ngón tay thon thon của An kéo nhẹ ra ngoài, cô mỉm cười biết ơn.

Nhà bà nha-nha ở ngay tầng một nằm cạnh cầu thang đi bộ, sau hai hồi chuông dài làm tín hiệu một người phụ nữ trung niên khuôn mặt phúc hậu ra mở cửa theo sau là một thằng bé con hơn 3 tuổi chạy theo ra, thấy chú thằng bé con cất tiếng “Papa, papa, papa!”
–    Сынок! (Con trai yêu quý)
Chú bế bổng thằng bé lên hôn cái chụt vào má nó rồi quay sang An:
–    Chào chị đi con.
Thằng bé thấy người lạ quay sang nhìn vẻ thăm dò rồi cuối cùng cũng cất tiếng chào:
–    Em chào chị
–    Chị chào em, em ngoan quá. Chị bế cu Bi tí nào.
Sau vài cái lắc đầu thằng bé đổi ý chìa tay ra cho An bế.Vào trong nhà, chú với người phụ nữ nói chuyện. Không biết chú nói chuyện gì nhưng thấy người phụ nữ chụm hai bàn tay vào nhau và úp trước ngực rồi nhìn An cười cười và nói điều gì đó. Tỏ ra lịch sự An cũng cười lại xã giao.

Uống hết nửa cốc chè đen chú xin phép ra về không quên tặng người phụ nữ phong bánh đậu xanh mà An mang từ Việt Nam sang. Người phụ nữ nói gì đó và An đoán là từ “Cám ơn”.

Vừa yên vị trên xe, An cất tiếng hỏi:
–    Chú nói chuyện gì với cô ấy mà…
–    Bà ấy khen cháu xinh, chú quay sang nháy một mắt đầy ẩn ý. An đỏ mặt, cười. Quay sang cu Bi chú tiếp lời:
–    Hôm nay sinh nhật có bánh ga-tô, có kẹo sô-cô-la, lại có cả bóng bay nữa Bi có thích không?
–    A, hoan hô, thích quá, thích quá – Bi reo sung sướng.
Sinh nhật cu Bi bọn trẻ con ở cùng kí túc xá kéo đến đông lắm, trừ ở nhà trẻ còn thì chưa bao giờ An thấy nhiều trẻ con đến vậy, chắc dì muốn làm cho cu Bi vui nên mới mời đông đến thế. Trẻ con bao giờ cũng non nớt nhưng rất hiếu động chúng không chỉ biết ăn mà còn biết quậy phá trong lúc chơi đùa rượt đuổi nhau không may chiếc bình bằng pha lê đang đựng hoa trên bàn mà dì rất quý rơi xuống nền nhà vỡ tan một mảnh thủy tinh vỡ văng vào mu bàn tay làm chảy máu cu Bi khóc ầm lên. Dì xót của lại thương con túm lấy áo thằng bé định đánh nó, nếu chú không kịp thời giữ tay dì lại.

Gì hét toáng lên:

-Tại sao?
Một tay giữ dì, chú quay lại nói với bọn trẻ:
–    Các cháu về đi. Quay sang dì, chú tiếp:
–    Thôi, đủ rồi. Đánh chúng nó làm gì, chúng nó là trẻ con với lại chúng có cố ý đâu.

Bữa sinh nhật đang vui trở nên buồn. Chiến tranh xẩy ra ngay trong ngôi nhà hạnh phúc của họ, đúng là “giận quá mất khôn” dì được thể làm tới:
– À, phải rồi. Anh không cho tôi đánh nó vì con mẹ nó chứ gì? Không gì cũng là chỗ “thân tình” mà, hứ- dì trề môi vẻ thách thức.
–  Cô im mồm ngay.
–  Tôi không im, có giỏi thì đánh đi, tôi thách đấy. Anh tưởng anh tốt đẹp lắm đấy à? Đồ cục súc, đồ gia trưởng. Tôi cũng đến lúc theo thằng khác mất thôi.
– Bốp!!!
Đang đứng giữa hai mặt trận làm người hoà giải nhưng An không làm được gì hơn, cô quay sang chú nói như hét:
–    Chú Xuân, Chú xử sự như vậy trước mặt con trẻ mà coi được à?!
–     Ánh mắt giận dữ pha chút van lơn của An tác động vào chú làm người đàn ông chùn lại quay mặt đi chỗ khác.
Dì được thể bù lu bù loa:
– Trời ơi là Trời! giết tôi đi luôn cho rồi. Hu hu…Sao tôi lại khổ thế này hả Trời?
Chú bỏ ra ngoài, đóng sầm cửa lại.
Cả ngày hôm sau dì chẳng chịu ăn uống gì, chỉ nằm một chỗ rồi khóc dù An có an ủi cách mấy. Chú thì say bí tỉ sau trận cãi nhau.
Ngày hôm sau khi tỉnh rượu chú tỏ ra ăn năn rồi xin lỗi vợ. Dì im lặng không nói. An tế nhị bước ra ngoài khép cửa lại…

Chiều nay, sau ngày chợ đêm ốp-tôm mệt mỏi mọi người lục tục kéo nhau ra về đợt này hàng áo da đang vào vụ nên dù có mệt sau buổi chợ mấy chị phụ nữ vẫn chuyện trò rôm rả về cái sự mua bán vào dịp này. Thường thì vào tầm này An cũng về tới Ký túc xá. Tiếng chào hỏi râm ran nhộn nhịp cả khu kí túc.
–    Chào cô Thủy, cô đi chợ về đấy ạ? An lễ phép
–    Chào cháu, cháu đi học về à? Hôm nay sang nhà cô chơi nhé có món ốc luộc đấy. Sang nhé, cô chờ đấy
–    Vâng ạ, cháu sẽ sang.
–    Oh! Cô Hoàn cô mang gì mà nhiều đồ thế ạ, để cháu giúp cô một tay nhé
–    Ờ! An à? Cháu đi học về đấy à. Ừ! xách giúp cô một tay

–    Vâng ạ.

Ở kí túc xá này các cô chú quý An vì cô xinh xắn, hiền mà lại ngoan nữa ngược lại An cũng rất quý họ. Có cô chú vui tính còn nhận An làm con dâu cho con trai họ đang ở Việt Nam nữa cơ. An tra chìa khóa vào ổ cũng là lúc dì và chú về đến nơi, An nhanh nhảu:
– Cháu chào chú, chào dì! Hôm nay chú dì bán hàng tốt không ạ?
– Cháu đi học về rồi à? Ừ hôm nay cũng tàm tạm – Gì  đáp
Chú thì cười cười đá lông nheo với An.
Hôm nay cô giáo dạy tiếng nga cho cả lớp An về sớm vì cô bảo hôm nay có việc bận. Lớp tiếng Nga ngoài An ra còn có 4 người bạn đến từ các quốc gia Trung Quốc, Lào, Mông Cổ học chung một lớp. Cô giáo người Nga này nổi tiếng là nghiêm khắc nhưng chính vì tính nghiêm khắc của cô mà tiếng Nga của đứa nào cũng khá lên trông thấy. Lần này không ai thắc mắc việc cô giáo cho về sớm mà còn lấy đó làm niềm vui. Mấy đứa bạn rủ đi công viên chơi nhưng An từ chối vì đang có tâm trạng nên không muốn làm hỏng cuộc vui của bạn bè.

Từ trường An về đến nhà không bao xa chỉ cần đi qua một con phố và năm bến tàu điện ngầm là tới. Con phố mà An phải qua là phố chính của trung tâm thành phố nên bao giờ cũng đông người và xe cọ qua lại. Những người đi bộ xung quanh An vẫn chờ đèn xanh để qua đường, đứng bên cạnh An một bà cụ già tóc bạc trắng, lưng đã còng vì tuổi tác bà cụ cũng muốn sang đường nhưng có lẽ bà cụ sợ tiếng ồn của động cơ vì thấy cụ lùi từng bước chậm chạp ra phía sau lưng An. Quay lại An hỏi nhẹ nhàng hỏi bà cụ: “Bà muốn qua đường phải không ạ?”. Bà cụ vui mừng: “Ừ! Ừ!” “Vậy để cháu dắt cụ qua nhé” Việc này An vẫn thường làm nên cô chẳng ngại ngần gì. Dắt được bà cụ qua đường, bà cụ nhìn An trìu mến và không quên lời cám ơn “Cám ơn cháu, cầu Chúa phù hộ cho cháu”. An thấy vui vui, cô lại làm thêm được một việc tốt nữa.

–    Pin! Pin! Pin

An giật mình quay lại và ngạc nhiên khi nhìn thấy chú.
–   A, chú Xuân! Vậy ra nãy giờ chú thấy cháu rồi ạ?
–    Ừ! Chú nhìn thấy cháu khi mà cháu dẫn bà cụ già qua đường kia. Cháu thật tốt bụng.
–    Có gì đâu ạ? Cháu vẫn thường xuyên làm thế mà, thế còn chú – Chú đi đâu đây ạ?
–    À…A! Chú có việc đi qua đây. Chú Xuân lúng túng tìm lý do.
Thực tế bấy lâu nay Xuân muốn đón cô gái mà anh phải gọi bằng “cháu” trong khuôn phép gia đình, nhưng anh không dám thực hiện mong muốn mà chỉ dừng xe một chỗ và lặng lẽ theo dõi An cho đến khi cô khuất vào cổng vào Metro để đi tàu điện. Không hiểu từ đâu trong anh xuất hiện một thứ tình cảm mới rất lạ giống như cái tình cảm của anh dành cho vợ anh ngày trước nhưng mạnh mẽ hơn nhiều. Ở chung một nhà, gặp nhau hàng ngày mà anh vẫn thấy chưa đủ. Đã có lúc anh ao ước được ôm lấy cô “cháu” trong vòng tay yêu thương của mình, có lẽ anh đã yêu cô cháu rồi vì cô ấy trong sáng quá lại là con người nhân hậu. Hôm nay nhìn thấy hình ảnh An dắt bà cụ qua đường thì anh có cơ hội xuất đầu lộ diện.

–    Việc học hành của cháu thế nào?
–    Dạ, tốt ạ. Hôm nay cô giáo cho cháu điểm năm – điểm xuất sắc về môn chính tả đấy ạ. Cô ấy còn khen cháu dạo này có nhiều tiến bộ hơn các bạn cùng lớp nữa cơ.
–    Giỏi quá. Để chú thưởng cho cháu món quà gì đó nhé.
–    Không cần đâu chú ạ.
–    Vậy thế này nhé, hay chú cháu mình đi đến công viên đi – Chú Xuân gợi chuyện – Chú có mấy việc chuyện nhỏ cần ý kiến của cháu.
–    Thôi, chú ạ. Để hôm khác có cả Dì và bé Bi đi cùng cho vui ạ.
–    An à! Không được chuyện này cháu chỉ hỏi ý kiến của riêng cháu thôi!
–    Vâng, thôi cũng được ạ.
 Công viên hôm nay vắng người cuối thu rồi trời đã se se lạnh vả lại hôm nay không phải chủ nhật nên có không nhiều người chỉ có những đôi tình nhân khoác tay hoặc ôm nhau rảo bộ rồi cười khúc khích. An và chú cũng vậy là một đôi nhưng không phải đôi tình nhân như họ.
Ngồi trên ghế công viên nhìn những chiếc lá vàng nô đùa theo gió vừa ăn khoai tây rán đóng gói vừa nói chuyện trên trời dưới đất. Không phải chờ đến lúc này và từ trước đó An đã thấy chú và cô có nhiều điểm rất hợp nhau không những thế chú là mẫu người đàn ông mà cô mơ ước: lịch lãm, đẹp trai gần gũi và rất đàn ông.

–    An! Cháu lạnh à? Sao mà trông mặt mũi tím tái thế kia? Chú đột ngột cắt ngang dòng suy nghĩ của An.
–    Dạ, Cháu không sao đâu ạ!

Không chờ hết câu trả lời, chú cởi ngay chiếc áo khoác mỏng của mình và khoác lên người An, đồng thời cầm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn đang run rẩy của An ủ ấm trong bàn tay ấm áp của mình. An xấu hổ rụt tay lại nhưng không thoát khỏi bàn tay rắn chắc của chú. An nhắm mắt lại trong tâm tưởng cô hình ảnh của Lâm hiện lên bên cạnh, mở mắt ra An thấy ấm lên rất nhiều không chỉ đôi bàn tay mà dường như tâm hồn của cô cũng được sưởi ấm. Ngước cặp mắt tròn xoe nhìn lên cô bắt gặp ánh mắt như thiêu đốt của chú, bốn mắt nhìn nhau cùng bối rối và đỏ mặt. Thời gian như ngừng trôi, trống ngực đập loạn xạ …

–    Ê! Thằng nước ngoài có tiền không? Cho bọn tao ít đi. Bọn tao đang cần tiền – Thằng tây tóc vàng, to con lên tiếng trước.

Một hội bốn tên cao lớn, ngoài tên tóc vàng thì ba tên còn lại trọc lóc, đầu không có cọng tóc nào xuất hiện trước mắt hai người như thể là bọn chúng chui từ dưới đất lên vậy. Có lẽ đây là bọn người xấu mà gần đây báo chí của cộng đồng vẫn nhắc tới. Chúng là một phần rất nhỏ những người của Đảng theo chủ nghĩa Dân tộc cực đoan muốn bài xích những người nước ngoài đang sống trên đất nước này vì cho rằng những người nước ngoài đang chiếm lấy miếng cơm manh áo của chúng. Chính vì thế cho nên Ban lãnh đạo hội người Việt Nam ở đây đã yêu cầu bà con ta luôn luôn phải làm chủ các hành vi của mình, không gây gổ với người địa phương, không đi ra ngoài tối một mình đề phòng bất trắc. Vì chúng làm những việc cốt để gây thù oán và chia rẽ tình hữu nghị của các nước láng giềng với đất nước của chúng.

–    Không có đâu, chú đáp
Một thằng khác nhảy vào túm lấy cổ áo chú:
–    Có đưa tiền không mày?
–    Chúng tôi không có tiền mà. Chú tỏ ra bình tĩnh.
–    À không có hả, vậy bọn tao xin con bé này nhé. Thằng này hất hàm về phía An thủng thẳng
–    Không được! Chú hét toáng lên hai tay dang ra để chặn bước tiến của mấy gã đầu trọc
Sợ hãi, An nép sát vào phía sau lưng chú hai tay nắm chặt lấy chiếc sơ mi chú đang mặc. Một thằng khác nắm được cánh tay cô kéo về phía chúng.
–    Buông ra! An yếu ớt

Chiếc áo của chú đang mặc giãn ra do sức kéo. Chú vòng người lại giữ lấy An đồng thời gạt tay của tên đầu trọc vừa kéo An. Chú xuống nước:
–    Thôi được rồi. Chúng mày cần bao nhiêu?

–    Có thế chứ ông anh – Thằng thứ nhất xuống giọng. Ông anh có bao nhiêu nôn hết ra đây. Bọn tao chỉ cần tiền thôi những thứ khác không cần.
–    Tôi chỉ có bấy nhiêu thôi, chú móc hết các túi rồi chìa ra trước mặt bọn chúng. Số tiền không nhiều lắm cỡ khoảng ba trăm đô la bằng tiền griv nhưng cũng đủ để bọn mất dạy mắt sáng lên. Giật số tiền trên tay chú chúng bỏ đi và không quên nói với một câu bằng tiếng Việt không dấu vẻ hiểu biết rồi cười ha hả:
–    Tam biet nhe ong ba (Chắc là: Tạm biệt nhé ông bạn)

Ném cái nhìn giận dữ về phía chúng, Chú quay lại ôm lấy bờ vai vẫn còn chưa hết run vì sợ của An, giọng an ủi:
–  Đừng sợ, có chú bên cạnh chẳng đứa nào dám đụng vào cháu đâu.
–  Chú có làm sao không? Cháu lo cho chú quá.
– Không, chú không sao, chú chẳng sợ gì hết chú bọn chúng cần tiền thôi
Run rẩy vì chưa hết hoảng cô đứng gọn trong vòng tay của chú, từ trong đáy lòng An dâng lên một niềm cảm phục, Chú như chàng Lục văn Tiên bước ra từ truyện cổ tích “Giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha”.

Cơn nguy hiểm đã qua, trời cũng vừa chập choạng tối. Thành phố đã sáng ánh đèn. Hai chú cháu ra xe, vừa thở phào: “Thoát nạn! May mà bọn chúng chỉ là những tên côn đồ thiếu tiền nên làm bậy chứ nếu là bọn cướp của giết người thì có khi cả cái mạng sống bọn chúng cũng chẳng tha. Hú hồn!!!”
Thời gian thấm thoắt, mới đó mà đã năm năm kể từ khi An đặt chân lên đất Ucraina này. Chuyện giữa chú và An cũng chỉ dừng ở những lời nói, những cử chỉ quan tâm vì An ý thức được rằng: chú là chú, chú là chồng dì, cô không được làm gì quá đáng để dì phải tổn thương. Chính vì hiểu rõ nên An ý thức được những việc mình làm, điều đó làm cho chú buồn – An biết rõ nhưng cô không thể làm khác được.

Một buổi, sau bữa ăn tối, Dì lên tiếng trước:

-Ngày kia là chẵn tháng đứa thứ hai con cái Hiền ở Kiev, cái đứa bạn thân ngày xưa cùng ở trên Mát (Moscow) với mình. Mấy lần hắn mời lên chơi mà chẳng có dịp, lần này hai vợ chồng mình lên thăm vợ chồng hắn tiện thể đến Đại sứ quán làm lại hộ chiếu mới cho em luôn.
– Cái Hiền Khôi phải không? Nhanh thật mới đó mà đã hai đứa con rồi cơ đấy. Thế định đi mấy ngày? Cửa hàng ở nhà thì ai trông?
– Chắc là đi hai ngày thôi, còn ở nhà có cái An trông chừng rồi, nó nhanh nhẹn lại hoạt bát anh không phải lo.
 Đây không phải là lần đầu chú với dì đi chơi xa, thỉnh thoảng kết hợp chuyện này với chuyện kia hai người cũng đi chơi được vài nơi: năm ngoái thì đi tắm biển ở Crưm – Một nước tự trị thuộc cộng hòa Ucraina, năm kia thì đi thăm quan các nhà thờ lớn ở Kiev. Mọi việc ở nhà An đã quen và làm được hết với lại ngoài An ra còn có hai cô nhân viên phục vụ người Ucraina cùng quán xuyến.

Tính toán là thế nhưng “Người tính không bằng Trời tính” sắp đến giờ đi chú bị cảm gió lăn đùng ra hắt hơi rồi sổ mũi và nhức mỏi các cơ lại còn bị sốt nữa chứ, nguyên nhân có lẽ là do chú uống hơi nhiều rượu rồi đi tắm ngay mới đến nông nỗi này. Dì đắn đo mãi nhưng cuối cùng vẫn quyết định đi: Chuyện làm khách không đi lần này thì sẽ đi lần khác chỉ cần xin lỗi một tiếng là được, vợ chồng Hiền sẽ thông cảm thôi mà. Thế nhưng không thể vì việc này không đến Đại sứ quán làm giấy tờ được, việc gì chứ nếu thiếu giấy tờ thì không tồn tại nổi trên đất này yên ổn để làm ăn buôn bán đâu. Vậy là dì lên đường mà không có chú.

Chú nằm trên giường, mắt nhắm nghiền môi căng mọng, da hơi đỏ. Hình như chú sốt miệng lảm nhảm điều gì đó mà An nghe không rõ. Lấy một chiếc khăn thấm nước lạnh rồi vắt qua trán để giảm sốt An lấy ra một viên Paracetamol nhưng chưa cho uống ngay “để chú nghỉ thêm, chốc nữa ăn bát cháo nóng rồi uống thuốc một thể”- cô nghĩ thầm. Kéo chiếc ghế đẩu rồi ngồi xuống bên cạnh An thấy thương chú quá, từ lâu An đã coi chú như người thân thiết và vì chú là mẫu người đàn ông cô ngưỡng mộ…

Chợp mắt được một lúc sau khi ăn bát cháo nóng và uống viên thuốc, chú Xuân như khỏe ra trán đã hết nóng, dường như một sức mạnh vô hình nào đó đẩy hết bệnh tật từ trong người ra ngoài.

Anh mở mắt thì thấy An đã thiếp đi hai tay bắt chéo vào nhau, đầu gối lên hai cánh tay còn khuôn mặt hướng về phía anh. Xuân lặng im ngắm nhìn khuôn mặt của An vẻ đẹp của cô thể hiện ngay cả trong nét ngủ, vẻ đẹp của một thiên thần trong sáng và thánh thiện quá. Cầm lòng không nổi anh nhẹ nhàng bế cô đặt lên giường đúng lúc này thì An tỉnh giấc, mở mắt ra cô nhìn thấy mặt chú ghé sát mặt mình và cả thân hình lực lưỡng của chú đang đè trên người. Hoảng hốt, cô chống cự:
– Chú,… chú đừng…đừng…. làm thế, chú… Xuân…u..â..â..n…
– An, anh yêu em.
– Đừng…Đừng… mà…., chú còn dì…còn.. còn em Bi còn…còn… gia đình…
– Không…không.. anh chỉ…chỉ… có em thôi….
…Cho anh đi…
…Anh chỉ có mình em…
Những nụ hôn cuồng nhiệt mà chú Xuân đặt trên mắt, trên môi làm An nghẹt thở, hơi thở gấp gáp, vòng tay khát khao và tham lam của chú siết chặt làm An đau. Sức khoẻ của An không thắng nổi lòng tham chiếm đoạt của chú. Cám giác tội lỗi xen lẫn niềm đam mê, vừa muốn đẩy ra vừa muốn kéo vào. Sự chống cự của An yếu dần… yếu dần…rồi buông xuôi…

Cô không thắng nổi lý trí của mình nữa.

–    An! anh, anh xin lỗi. Anh quá yêu em. Anh sẽ lấy em làm vợ. Em đồng ý làm vợ anh nhé.

An không nói gì, chỉ biết khóc.

An không quá buồn vì bị cưỡng bức nhưng cô ân hận vì đã làm một việc thất đức, Dì của cô sẽ bị sốc khi biết việc này trong lúc đó chú lại tỏ ra muốn công khai chuyện cho mọi người biết, điều này làm An dằn vặt và rất khổ tâm. Hàng đêm An không tài nào ngủ được sau khi chuyện xẩy ra và quyết định cuối cùng được cô đưa ra sau những đêm trằn trọc suy nghĩ. An quyết định ra đi vì không muốn Dì biết việc đã rồi, hạnh phúc gia đình dì sẽ có nguy cơ tan vỡ: Dì sẽ rất đau khổ và bé Bi sẽ là người phải chịu thiệt thòi không đáng có vì việc làm thiếu lương tâm của người lớn mà Bi còn quá nhỏ để gánh chịu nỗi bất hạnh này. Đặt lá thư lên bàn, An khóa cửa đi ra. 
“Dì ơi!
Khi dì đọc được những dòng chữ này thì cháu đã đi xa rồi. Lẽ ra cháu phải nói chuyện này trực tiếp với dì nhưng cháu có nỗi niềm riêng vả lại cháu biết chắc chắn dì sẽ không cho cháu đi đâu hãy tha lỗi cho cháu. Năm năm qua – thời gian không phải là nhiều nhưng cũng không phải là ít cháu được ở bên cạnh dì, được dì bảo ban dạy dỗ và cháu đã học được ở dì những đức tính đáng quý của người phụ nữ Việt Nam: chịu thương, chịu khó, thương chồng, thương con những đức tính ấy cháu sẽ mang theo làm hành trang trên con đường đi tìm hạnh phúc.
Dì ạ! Trong thời gian đi chợ cháu có quen và mến một người bạn ở thành phố khác. Người mà cháu đã kể cho dì nghe rồi, dì còn nhớ không? Bọn cháu vẫn thường xuyên liên lạc với nhau. Anh ấy đã ngỏ lời muốn lập gia đình với cháu và cùng về sống ở thành phố anh ấy đang sống. Tuy không phải là con người hoàn hảo nhưng anh ấy là một người tốt và chịu khó làm ăn do đó cháu đã chấp nhận lời đề nghị của anh ấy. Cháu mong dì hiểu và thông cảm cho cháu.  Cháu đi rồi dì hãy quan tâm đến gia đình của mình nhiều hơn dì nhé.
Chúc dì và chú hạnh phúc
Cháu sẽ thường xuyên liên lạc với Dì
Cháu: Hoài An

Mùa xuân đang về bên khung cửa sổ. Những tia nắng hiếm hoi đang dần xua đi cái lạnh lẽo của mùa đông, mặt đất dường như cũng ấm lên, các chồi non đang nhú những mầm xanh bé nhỏ diệu kỳ, những mầm xanh của niềm hy vọng…An bước đi thấy lòng mình thanh thản….

Odesssa, tháng 06- 2009

Lê hoài Na