Lời của biển (Thơ ) bởi Nguyễn Quang

Xin gửi Núi lời tự tình của Biển
Xanh bạt ngàn nên bóng núi chao nghiêng,
Biển vẫn thế ngàn năm ào ạt mãi
Lăn tăn hoài những con sóng vô duyên.

    


   
    Biển dâng nước muốn ôm tròn bóng Núi,
    Núi đắm mình trong lòng biển dịu êm
    Biển náo nức – núi trơ mòn đá sỏi,
    Giữa giao hòa sóng nước mộng thần tiên.

   Chuyện cổ tích có từ trong lòng Biển
   Vì tình yêu – tiên cá hóa phù du
   Những bọt sóng vỗ ngàn năm bên cát ,
   Nghe du dương Biển  hát tự bao giờ.

    Từ xưa lắm… nghe ì ầm gió nói
    Núi vô tình vươn mãi tận trời cao,
    Biển hờn giận quay cuồng trong giông bão,
    Trút nhớ thương lên con sóng bạc đầu.

    Xin gửi Núi …lời thì thầm của Biển
    Gió vô tình mang lời biển đi xa ,
    Núi có biết hay làm như không hiểu ,
    Để Biển khơi trong bão tố nhạt nhòa.

                   

Biển Xanh

»Liên quan
Mẹ của lính (Thơ)

Thứ Hai, 30 Tháng Bảy 2012

Đời cỏ (Thơ)

Thứ Năm, 29 Tháng Ba 2012

Người mẹ và lính đảo (Thơ)

Thứ Sáu, 16 Tháng Ba 2012

Lời mẹ cha (Thơ)

Chủ Nhật, 26 Tháng Hai 2012

Xuân Nhâm Thìn (Thơ)

Thứ Ba, 24 Tháng Một 2012

Giá như ngày ấy (Thơ)

Thứ Năm, 19 Tháng Một 2012

»Cùng chủ đề