Làng Sen – (Thơ Việt Văn) bởi Nguyễn Quang

Một tiếng “Làng” kia nhắc nhớ làng

“Bữa thì anh tới bữa em sang” (1)

Hương sen thơm ngát dù ao đục (2)

Biết đến bao xa được nói rằng…?

Biển biếc thân thương đến ngỡ ngàng


 
Cuối hè tôi đợi bóng thu sang
 
Về thăm đất cảng mùa nhung lụa
 
Đừng trách nhau chi phút muộn màng.
 
 
 
Biển đã bên tôi thật khó ngờ
 
Sóng trèo vách đá rụng thành thơ…
 
Cầm tay bóng nắng dài trên cát
 
Một thoáng xa xăm tưởng mới vừa…
 
 
 
Lạ lùng tôi đứng giữa “Làng Sen”
 
Loạn mắt trông theo những ánh đèn,
 
Chịu tiếng phải lòng yêu thuở trước
 
Hay là…Làng ấy gợi tên em?
 
 
 
Một tiếng “Làng” kia nhắc nhớ làng
 
“Bữa thì anh tới bữa em sang” (1)
 
Hương sen thơm ngát dù ao đục (2)
 
Biết đến bao xa được nói rằng…?
 
 
 
Kín tiếng nhưng lòng đã trộm yêu
 
Như kia, biển khép lại khung chiều
 
Có mình trong đó đêm mờ ảo
 
Mai mốt tôi về sóng vẫn theo?

 

Việt Văn, Kiev 2009

(1)   Trích trong “Núi Đôi”

(2)   Ca dao “….Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”