Kính tặng những người lính năm xưa, hiện đang làm ăn sinh sống tại Odesa
Tôi đã thấy chất lửa hừng hực trong trái tim những người chiến sĩ, khi cuộc sống đã bình yên. Trên đất bạn, chẳng có một áp lực chính trị, chẳng có một mưu cầu danh vọng chức quyền – bởi có nghĩa gì đâu khi tất cả đang phải vật lộn với mưu sinh nơi đất khách quê người… Vậy mà, bản chất sáng ngời của người lính đã đưa những người chiến sĩ năm xưa đi tới những thành công ngoài mong đợi: Đó là niềm tin của bà con, chỗ dựa cho cộng đồng, trước tiên về mặt tình thần, nhưng cao hơn thế là sinh mênh của họ với sự ổn định cuộc sống để làm ăn kinh doanh trên đất bạn anh em. Chúc mừng nhừng người lính năm xưa, chúc mừng thành công của các anh và hy vọng những người Cựu chiến binh hôm nay sẽ gắn kết lại thành sức mạnh tiếm tàng trong bất cứ hoàn cảnh nào, dù khó khăn hay thuận lợi!

Em yêu màu áo anh cỏ úa,
Yêu bàn chân đã vượt giãy Trường Sơn
Mở những con đường ra trận,
Em yêu chiếc áo sờn vai,
Tóc đẫm hơi sương mà lời ca luôn đọng lại
Trên môi những chàng trai đi xẻ núi mở đường.
Lấy tuổi trẻ và tình yêu để lấp những hố bom,
Mang hơi thở và nhịp tim nối nhịp cầu xe ra trận…
Chiến tranh buộc phải lùi xa.

Hôm nay, chiến tranh dù đã đi qua
Gặp lại anh tại Làng Sen trên bến Cảng Odessa
Mái tóc đã pha sương, mà nụ cười tươi trẻ lại
Vẫn giọng nói hồn nhiên như chiến trường xưa năm ấy,
Có khác gì đâu, anh vẫn là người chiến sĩ của hôm nay
Vì cuộc sống bình yên của bà con, vì hạnh phúc lâu dài
Anh đã nguyện hiến dâng mình cho tất cả…

Tạm biệt anh! Tạm biệt những chàng trai
Dù mái tóc đã pha sương và nụ cười không trẻ lại…
Thì trong tim em – anh vẫn mãi là chàng trai,
Đã quyết tử vì sự trường sinh của Tổ quốc!
Vì sự bình yên của cuộc sống – đồng bào!

                                      Odessa mùa hè 2009                            

                                           

SÔNG LAM