Tại Diễn đàn “Tân Tú Thế Giới” (One Young World) tổ chức tại Dublin (Ireland) 2014, một cô gái có thân hình nhỏ nhắn với khuôn mặt xinh xắn, đôi mắt ẩn chứa nhiều cảm xúc đã khiến cho cả hội trường phải lặng im và thậm chí rất nhiều người đã không kìm được nước mắt trước câu chuyện đau lòng của cô.

Cô tên là Yeonmi Park, 23 tuổi, đến từ một quốc gia ít ai ngờ tới, Bắc Triều Tiên. Câu chuyện của cô là hành trình trốn thoát đầy gian nan và cũng không kém phần ly kỳ, trốn khỏi chế độ độc tài tàn bạo của Kim Jong-il (lãnh tụ tối cao nắm thực quyền của Bắc Triều Tiên từ 1994 đến 2011), nơi mà cô miêu tả là “nơi đen tối nhất hành tinh.”

Nơi mà Internet bị vô hiệu hóa với người dân, chỉ có một kênh truyền hình duy nhất, điện đàm quốc tế, quyền nêu lên những ý kiến cơ bản của người dân,.v.v. tất cả đều bị nhà nước cấm đoán.

Yeonmi Park trong buổi diễn thuyết. (Ảnh chụp/Youtube)
Yeonmi Park trong buổi diễn thuyết. (Ảnh chụp/Youtube)

Cô đã lớn lên trong sự nơm nớp lo sợ. Tại Triều Tiên, việc bày tỏ sự hoài nghi đối với sự vĩ đại của chế độ có thể khiến ba thế hệ trong một gia đình bị bỏ tù hoặc tử hình. Cho nên từ rất nhỏ, mẹ của Yeonmi đã dạy cô là chỉ nên thì thầm khi nói chuyện để tránh bị người khác và thậm chí sợ cả động vật có thể nghe thấy.

Hình ảnh thơ ấu của Park cùng gia đình
Hình ảnh thơ ấu của Park cùng gia đình. (Ảnh: Internet)

Khi lên 9 tuổi, Yeonmi đã chứng kiến cảnh người mẹ của bạn cô bị tử hình công khai, chỉ vì đã xem một bộ phim Hollywood. Không lâu sau, ngày cô trốn khỏi Triều Tiên, lúc ấy Yeonmi mới chỉ 13 tuổi, cô đã đau lòng tận mắt chứng kiến cảnh mẹ của mình bị hãm hiếp. Kẻ hãm hiếp là những tên môi giới người Trung Quốc. Ban đầu hắn có ý định nhắm vào cô, nhưng để bảo vệ con mình, mẹ của Yeonmi đã cố gắng thỏa thuận để rồi chính bà là người hiến thân cho tên máu lạnh.

Một năm sau, cha cô chết tại Trung Quốc, vì lo sợ người khác biết và trục xuất về Triều Tiên, cô phải tự tay chôn cất cha mình trong bí mật vào lúc 3 giờ sáng. Cô xúc động nhớ lại: “Tôi thậm chí không thể khóc, tôi rất sợ bị đưa về Bắc Triều Tiên.”

Park xúc động kêu gọi mọi người cùng nhau giúp đỡ người dân tị nạn Triều Tiên (Ảnh chụp/Youtube)
Park xúc động kêu gọi mọi người cùng nhau giúp đỡ người dân tị nạn Triều Tiên (Ảnh chụp/Youtube)

Khi chia sẻ về lúc vượt qua sa mạc Gobi để đi tìm tự do, cô đã khóc và nói: “Lúc ấy, tôi cảm thấy rằng không có ai trong thế giới này quan tâm đến mình, dường như chỉ có các ngôi sao là ở bên cạnh tôi”, “chúng tôi thủ sẵn dao để tự vẫn nếu bị bắt đưa về Triều Tiên.”

Yeonmi cho biết, “Khoảng 300.000 người tị nạn Triều Tiên đang lưu vong tại Trung Quốc có hoàn cảnh hết sức mong manh. 70% phụ nữ và các em gái vị thành niên Triều Tiên đều đang là nạn nhân, họ có khi bị bán với một cái giá rẻ mạt là 200 đô la.”

Bài diễn văn của cô đã kết thúc trong tiếng vỗ tay không ngớt và những giọt nước mắt đồng cảm. (Ảnh chụp/Youtube)
Bài diễn văn của cô đã kết thúc trong tiếng vỗ tay không ngớt và những giọt nước mắt đồng cảm. (Ảnh chụp/Youtube)

Bài diễn văn của cô đã kết thúc trong tiếng vỗ tay không ngớt và những giọt nước mắt đồng cảm. Thế nhưng, câu chuyện đau lòng của Yeonmi là một trường hợp may mắn so với hàng triệu người dân Triều Tiên vô tội đang sống dưới chế độ cai trị hà khắc của dòng tộc Kim suốt 7 thập kỷ qua.

Bên cạnh trường hợp của Yeonmi, cũng có trường hợp may mắn của một cô gái khác có tên là Hyeonseo Lee, dưới sự tẩy não của chính quyền, cô đã từng nghĩ rằng đất nước mình là nơi “tốt đẹp nhất trên thế giới.” Chỉ sau khi chứng kiến nạn đói vào những năm 90, cô mới bắt đầu có những suy nghĩ khác.

Cô đã rời bỏ Bắc Triều Tiên khi 14 tuổi và bắt đầu che dấu danh tính như một người tị nạn tại Trung Quốc. Đây cũng là một câu chuyện đau lòng về cuộc hành trình để tồn tại, để hy vọng về một tương lai tươi sáng, và cũng là lời nhắn nhủ từ những người luôn phải sống với nỗi lo sợ thường trực, kể cả khi biên giới đã ở rất xa.

 

Biên tập: Nhóm Hy Vọng

»Cùng chủ đề