Hai ngã cuộc chiến (Thơ) bởi Nguyễn Quang

Năm lên sáu tôi và anh chung lớp
Tập vở chung bút phấn cũng chia đôi
Nhà tôi ngèo nhà anh cũng chẳng khá
Xóm quạnh hiu đôi tri kỷ thân tình.

Lên mười sau tôi bỏ ngang sách vở
Tay cầm súng gia nhập vào HỒNG QUÂN
Anh ngẩn ngơ xót thương người bạn trẻ
Ngày lên đường hai đứa khóc chia phôi.

Ba tháng sau anh cũng vào quân đội
Xa mái trường xa xóm làng thân thương
Anh mang theo lý tưởng người CỘNG HÒA
Đi bảo vệ cho màu cờ tổ quốc.

Từ đó…
Anh gọi tôi là tên lính Cộng sản
Tôi xem anh như bao kẻ Ngụy quyền
Anh đổ máu ngăn cuồng vọng phương Bắc
Tôi đổ máu vào Giải phóng Miền Nam

Có những ngày…
Tôi hành quân qua Trường Sơn buốt giá
Rừng âm u hoa cỏ cũng điêu tàn
Nếm khổ đau ăn sương rồi năm gió
Rồi qua bao chốn rừng thâm nước độc
Cứ vững bước- cứ tiến về phương Nam.

Tôi hành quân đến Cam Bốt xa lạ
Vòng vây địch bóp ngẹt tuổi thanh xuân
Máy bay địch gào thét trên đỉnh trán
Nhưng bất chấp- vẫn hướng về SÀI GÒN.

Rồi Chiến tranh cũng qua…

Ngày Giải Phóng SÀI GÒN rợp cờ đỏ
Triệu con tim vang tiếng hát vui mừng
Nhưng đâu đó muôn triệu người cũng khóc
Nghiệp nước nhà sao nên nỗi chia ly.

Xa khẩu súng tôi về lại quê mẹ
Ôi xót thay- Cảnh quê mẹ hoang tàn
Xa mười năm tóc cha già bạc trắng
Mắt mẹ buồn vì lửa đạn triền miên…

Ghé ngõ xưa thăm nhà thằng bạn cũ
Tôi sụp đổ…Ôi BẠN KHÔNG CÒN NỮA
Nó hy sinh ngày SÀI GÒN thất thủ
Khẩu A K từ nó kết liễu đời
ÔI CHUA XÓT…ÔI THÊM NGÀN CHUA XÓT
Thắp nén hương trước mộ người tri kỷ
Trước linh cửu tên địch thủ oai hùng.

Tôi và anh chia đôi theo mệnh nước
Phận làm trai bao nghiệt ngã ai ngờ
Thôi hẹn anh kiếp sau lại tri kỷ
Chia ly rượu khi đất nước thanh bình…….,

Thơ đề tài chiến tranh và chia ly
Song Ngọc – Minh Hiếu 23/3/2014
Diễn đàn yêu Thơ