Frank Cary – CEO thầm lặng của IBM bởi Nguyễn Quang

Frank Cary là cựu giám đốc điều hành của hãng máy tính cá nhân nổi tiếng thế giới IBM, được ít người biết đến nhưng những gì ông đóng góp lại ảnh hưởng sâu rộng đến đời sống con người.

<!-- /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:RU; mso-fareast-language:RU;} @page Section1 {size:595.3pt 841.9pt; margin:56.7pt 42.5pt 56.7pt 85.05pt; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;} div.Section1 {page:Section1;} -->

Đứng
đầu IBM từ 1973 đến 1981, ông biến cỗ máy tính khổng lồ thành những sản phẩm
nhỏ nhắn. Thời đó, nhân viên của IBM mặc áo khoác xám, sơ mi trắng và luôn làm
việc trong phòng một cách kỷ luật.

Frank Cary sinh ra ở Idaho và lớn lên tại Inglewood, Calif, Mỹ, ông từng tốt nghiệp
tại trường UCLA và nhận bằng thạc sỹ kinh doanh tại trường đại học Stanford.

Cary tham gia vào IBM từ năm 1948 với vị trí là nhân viên Marketing tại Los
Angeles. Sau đó ông được sắp xếp vào vị trí quản lý nhân sự và trở thành chủ
tịch của Data Processing Division vào năm 1964.

Frank Cary từng bước vươn lên trở thành giám đốc điều hành của IBM từ năm 1973
đến năm 1981, tới năm 1991 ông xin nghỉ hưu. Ông mất tháng 1 năm 2006 ở tuổi
85.

Frank Cary làm giám đốc điều hành khi IBM đang phải đương đầu với rất nhiều khó
khăn do những vụ kiện cáo chống độc quyền từ các đối thủ của Nhật Bản.

Frank Cary giữ chức giám đốc điều hành IBM năm 1973 sau khi người tiền nhiệm
của ông là T. Vincent Learson về hưu ở tuổi 60, gây ngạc nhiên đối với cả Phố
Wall khi ông này đặt ra luật lệ về hưu ở tuổi 60.

Ông Learson là giám đốc điều hành của IBM sau nửa thế kỷ thương hiệu máy tính
này nằm trong quyền quản lý của cha con nhà Watson là Thomas J. Watson và con
trai là Thomas J. Watson Jr. Thus. Thời kỳ này, IBM khá thịnh vượng.

Tuy nhiên, khi IBM được chuyển qua tay Frank Cary, đây lại là thời kỳ hãng máy
tính này phải đương đầu với rất nhiều khó khăn do tranh chấp và các vụ kiện
chống độc quyền. Điều này là mối đe dọa lớn đối với IBM thời kỳ này.

Một cơ quan chống độc quyền đã có ý định tách IBM bắt đầu từ năm 1969 và khiếu
nại IBM đến sở Tư pháp và bất ngờ thôi kiện vào năm 1982. Nhiều cá nhân có bằng
sáng chế và chống độc quyền là nguyên nhân khiếu kiện IBM. Nhưng sau đó, Frank
Cary đã kiên trì tranh đấu với tòa án nhằm duy trì có hiệu quả tự do cạnh
tranh.

Người kế nhiệm Frank Cary là John R. Opel vào năm 1981 đã kể lại rằng, Cary đã
phải chịu đựng rất nhiều khó khăn.

Tiếp đó, Cary đã chỉ huy IBM thoát khỏi khó khăn của tình trạng phong tỏa đầu
tư và giúp hãng máy tính này sản xuất hiệu quả nhằm đối phó với các nhà nhập
khẩu Nhật Bản và sự gia tăng của những hãng sản xuất như Amdahl. Cách làm của
IBM là cố gắng tìm cách bán máy tính I.B.M có bộ nhớ lớn và giá rẻ.

Sau đó IBM đã phát triển một loạt các máy tính bộ nhớ lớn, giá rẻ một cách
thành công nổi tiếng như loạt máy 4300 vào giữa những năm 1970.

Ngoài ra, Frank Cary còn theo đuổi  những liên doanh tuy không thành công
như nỗ lực đầu tư vào hãng máy copy Xerox và một số đầu tư vào thiết bị vệ tinh
và thông tin liên lạc.

IBM là hãng máy tính cá nhân đầu tiên sớm dẫn đầu thị trường và vượt xa hãng
máy tính Apple về số lượng cửa hàng bán lẻ vào tháng 8 năm 1981. Hãng này đã
tập trung vào phân khúc thị trường khác với Dell và Compaq.

Thời kỳ Frank Cary cuối năm 1981, doanh thu của IBM tăng gấp đôi về lợi nhuận
nhưng cổ phiếu của hãng này không còn nhiều danh tiếng do tăng trưởng đã giảm
hơn trước.

Hà Anh