Chắc hẳn là người Việt ai cũng đã từng đọc hoặc từng nghe kể về câu chuyện Bà huyện Thanh Quan (Nguyễn Thị Hinh) sống ở đầu thế kỷ XIX, quê ở làng Nghi Tàm, huyện Vĩnh Thuận (Từ Liêm, Hà Nội), là vợ ông Lưu Nguyên Uẩn, tri huyện Thanh Quan (Thái Bình).Sự là nhân lúc ông huyện đi vắng, có một ả tên là Nguyễn Thị Đào đệ đơn lên quan huyện trình bày rằng chồng thị đã ruồng bỏ thị để đi với người khác rồi, nay thị xin được kết hôn với một người chồng mới. Bà huyện vốn sẵn lòng cảm thương cái thân phận đàn bà bảy nổi ba chìm thời ấy, đã không tra xét kỹ càng, vội vàng phóng bút phê đơn bằng mấy câu thơ:”Phó cho con Nguyễn Thị Đào,

Nước trong leo lẻo cắm sào đợi ai?,Chữ rằng xuân bất tái lai,Cho về kiếm chút kẻo mai nữa già!”.Thị Đào quay về, mừng như mở cờ trong bụng. Chỉ ít ngày sau thị lấy chồng mới. Ai ngờ người chồng cũ, sau một thời gian bướm hoa trăng gió, lại muốn trở về với vợ. Được tin vợ đã lấy chồng mà giá thú cũ thì hãy còn nguyên chưa hề đệ trình quan xét và hủy bao giờ, hắn bèn đệ đơn lên cấp trên kiện ông huyện Thanh Quan!. Quan trên tra xét, xác nhận sự việc bên nguyên thưa kiện là hoàn toàn đúng. Bị quan trên khiển trách, ông huyện đành “ớ cổ giề” không hề phản biện được câu nào và hình như ngay sau đấy ông huyện bị phế chức và còn kỷ luật gì đó nặng lắm.

Ngẫm chuyện xưa mới thấy là làm quan mà lại là quan quản lý địa phương, dù nhỏ hay to đều phải có kỹ năng, phải được đào tạo chứ không thể “ tay ngang” tùy hứng, tùy tiện kiểu như vợ chồng ông Huyện kể trên đượcTrên thực tế, một anh có bằng lái máy xúc trên cạn phân công lái tầu thủy dưới sông, một anh thợ xây bậc 7 phân công đi đóng đồ gỗ, một anh chuyên kéo nhị đám ma một ngày đẹp trời thấy ngon ăn nhảy vào kéo violin trong giàn nhạc giao hưởng…kết cục thế nào chắc ai cũng biết.Câu chuyện tướng Chung suốt từ hôm qua khiến nhiều người phải suy nghĩ và suy nghĩ theo nhiều chiều trái ngược nhau.

Một bộ phận thì hả hê, hài lòng vì cho rằng quan tham sớm hay muộn cũng có ngày tận thế, một bộ phận khác trong đó có tôi lại băn khoăn, liệu Chung có phải là nạn nhân? Đọc tiền sử của ông Chung khiến không chỉ tôi mà chắc chắn rất nhiều người phải kính nể, ngưỡng mộ, Một TS luật, một cử nhân kinh tế, một điều tra viên cao cấp, một vị tướng trong ngành công an, giá như ông ấy cứ đi tiếp con đường mà mình đã lựa chọn, con đường đã được Đảng, chính phủ và ngành CA dày công rèn rũa, đào tạo vun đắp…đằng này Chung lại chọn con đường khác, một con đường dàu tiềm năng bổng lộc, địa vị nhưng cũng đầy cạm bẫy, cám dỗ và đặc biệt trên con đường đó người ta không sử dụng đến kiến thức của một ông tướng, của một chiến sỹ CA, con đường đó người ta cần, phong cách, bản lĩnh, trình độ và cả thần thái của một chính trị gia, tất cả những thứ đó Chung đều không có hoặc có nhưng rất ít….hy vọng đây sẽ là bài học không chỉ riêng của ông Chung…

Phạm Học