“Tổng thống không nói, “Mọi thứ tôi mệt mỏi với ông lắm rồi, hãy viết một lá đơn”. Nhưng tôi hiểu từ bối cảnh mà tôi phải ra đi – tất cả chúng ta đều đã trưởng thành, không còn trẻ con để không hiểu rõ ràng” – cựu thống đốc Ngân hàng quốc gia Yakov Smoliy nói.

“Vâng, tôi đã hỏi ông ấy trực tiếp về về điều này. Ông ấy trả lời trong lời khẳng định”, ông Yakiv Smoliy, cựu giám đốc của NBU nói.

Vào sáng thứ bảy, chúng tôi đang ngồi trong văn phòng trống vắng của ông ấy trong tòa nhà lịch sử trên phố Acadutskaya, ông Smoliy đến để lấy đồ đạc của mình.

Ông Smoliy làm việc trong văn phòng này hơn hai năm (ông bắt đầu vào tháng 5 năm 2017), thay thế bà Valeria Gontareva.

Theo luật, người đứng đầu ngân hàng trung ương được Verkhovna Rada bổ nhiệm cho thời hạn 7 năm, nhưng đây ứng cử viên của tổng thống, thuộc hạn ngạch của tổng thống đề xuất. Ông Smoliy đã không phục vụ thậm chí một nửa nhiệm kỳ của mình – ông đã từ chức “theo ý chí của riêng mình”. “Về áp lực chính trị có hệ thống – là một lý do phụ. Bạn có thể tự mình hiểu những gì được viết trong bản tuyên bố”, – ông Yakov Smoliy trả lời.

Ngoài ra, chính tuyên bố của ông đã gây ra hiệu ứng như vụ nổ bom truyền thông. Những tuyên bố liên quan của các đối tác quốc tế, đại sứ của các nước G7 – chỉ là phần nổi của tảng băng chìm mà thôi.

Sự quấy rối có hệ thống đối với ông ta bắt đầu vào mùa thu: các cuộc biểu tình gần Ngân hàng Quốc gia, chặn nhà ở, tổ chức “đám tang” dưới cửa sổ nhà ông, tung thông tin rác lên Internet, về nguyên tắc cách làm không có gì mới. “Có phải lợi ích của chính quyền và Kolomoisky trùng khớp hay không?” – chúng tôi hỏi trực tiếp ông Smoliy. Ông trả lời: “Thật khó để nói, tôi không có bằng chứng”.

Vào tháng 3, sự khởi đầu của đại dịch được đánh dấu bằng sự mở ra một cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu. NBU phải đối mặt với những thách thức mới. “Tại một trong các cuộc họp với sự tham gia của tổng thống, thủ tướng, bộ trưởng, cố vấn cho tổng thống, Bộ trưởng Bộ Kinh tế hiện tại lưu ý rằng dự báo vĩ mô của họ bao gồm lạm phát 11%, tỉ giá của đồng đô la so với nội tệ là 29 hoặc 30″, – ông Smoliy kể.

Bộ trưởng tài chính nói: “Còn Ngân hàng Quốc gia lại đặt mục tiêu lạm phát là 5% (+/- 1 điểm phần trăm) và cho phép giá đô la đạt mức giá 27uah. Điều này ảnh hưởng đến phần thu của ngân sách. Cần đảm bảo rằng tỷ giá hối đoái và lạm phát là chính xác như thế (như họ muốn, -nd)!”.

“Tôi xin lỗi, nhưng cuộc trò chuyện này không ở mức độ chuyên nghiệp”, và phẫn nộ nói thêm, “vậy thì sao không đặt luôn tỉ giá ở mức 40uah/usd, tại sao không?”- ông Smoliy nhớ lại câu trả lời của mình cho bộ trưởng tài chính.

Trước đó, trong giao tiếp với các nhà báo, ông Smoliy đã tránh các đánh giá và bình luận chính trị. Bây giờ tình hình đã thay đổi. Ông Yakov Vasilyevich gọi mọi việc đúng bằng tên thật của chúng. Về “in tiền”, lạm phát, chính sách tỷ giá, cho vay giá rẻ. Ông nói đủ để độc giả hiểu đầy đủ về “tảng đá ngầm dưới nước”.

Lưu ý rằng, vào thời điểm ông Smoliy ra đi Dự trữ quốc gia của Ukraina tăng 3 tỉ trong tháng 5 và đạt mức 28,5 tỉ đô la, bằng mức trước đây 8 năm, nghĩa là vào năm 2012.

Nguồn: Gordonua

PS/Comment: Chính quyền mới muốn lạm phát tăng lên để tăng thu ngân sách, tuy nhiên, theo quy luật lạm phát tăng thì tỉ giá đô la tăng, đồng thời kéo theo giá hàng hóa trên thị trường tăng lên. Kết quả là bằng việc đánh vào túi tiền dân để thu ngân sách – điều mà IMF đấu tranh với chính quyền Ukraina trong nhiều năm dài, mỗi khi thương lượng hợp tác. Trước hết quan điểm của IMF là làm mọi cách để tỉ giá đô là được tự do trôi nổi theo quy luật cung cầu, nghĩa là không phụ thuộc vào ý muốn của chính quyền, Từ đây họ đòi hỏi NBU phải được độc lập, đồng đô la phải được tự do trôi nổi… In tiền để chi tiêu là khuyến khích làm phát, và bằng cách đó đánh vào túi tiền của dân. Giảm được mức lạm phát xuống 5-6 phần trăm là một thành công lớn của ngân hàng quốc gia Ukraina trong 5 năm qua.

»Cùng chủ đề