Khi người ta đã đủ đau khổ và quá sức chịu đựng, người ta sẽ khóc. Hay chỉ cần quá hạnh phúc, quá nhớ thương, người ta cũng sẽ khóc.

Những giọt nước mắt cứ lăn dài trên má, rơi xuống đất, xuống áo, chạy vào kẽ môi cứ như thể sẽ làm cho người ta cảm thấy được tắm mát, được “hạ nhiệt” và … sau đó, cũng sẽ tới một lúc người ta thôi khóc …

Người vĩ đại nhất là người biết lắng nghe … người nhỏ bé nhất là người chỉ mãi lo nói … Nhưng vì có người đang cảm thấy mình nhỏ bé như chiếc đập nước đầy nước, chợt có thể vỡ òa vì có người vĩ đại kề bên … Có thể không có nước mắt cho sự vỡ òa, nhưng thay vào đó là lòng biết ơn vô biên khi có người chịu nghe mình nói khi cô đơn … Như một chiếc đập đầy nước có thể san sẻ nước sang một đại dương gần kề … Và bạn thấy đấy, chiếc đập nước vẫn còn nguyên vẹn … vì đã có đại dương san sẻ bớt nỗi cô đơn …

Và … bằng cách lắng nghe bằng trái tim, bạn đã có thể cứu được một ai đó … đang cô đơn …

Cần một vòng tay, cần một cái nắm tay, cần một ánh mắt, cần một lời mắng, cần … cần nhiều lắm … cần cả một giọt nước mắt của ai đó khác … Nhưng họ chẳng dám nói ra, vì trong lúc nhất thời, xung quanh họ, chẳng có ai quan tâm đến họ cả … Đơn giản vì chính những người đang ở xung quanh là nguyên nhân của những giọt nước mắt kia … Còn những người quan tâm đến họ thì lại đang ở xa, rất xa, xa vô tận … dù chỉ là vài ba cây số hay vài trăm mét …

(Sưu tầm)

»Cùng chủ đề
Tôi vẽ chân dung (Thơ)

14 Tháng Chín 2009

Tình quê (Thơ)

14 Tháng Chín 2009

Người ta bảo (Thơ)

14 Tháng Chín 2009

Lạc quan (Thơ)

13 Tháng Chín 2009

Thuyền và Biển (Thơ)

13 Tháng Chín 2009

Sông đời (Thơ)

13 Tháng Chín 2009

Một thoáng trung du (Thơ)

12 Tháng Chín 2009

Cảm xúc mùa thu ( thơ )

12 Tháng Chín 2009

Lời của biển (Thơ )

11 Tháng Chín 2009

Khúc ru bốn mùa (Thơ )

11 Tháng Chín 2009

Em (Thơ )

10 Tháng Chín 2009