Trưa hè dạo chợ “sứt môi” (KM 7)

Mà sao lại vắng như thời mùa đông

Thể thao, quần sooc, áo phông

Mũ, kính, áo tắm ngồi mong khách hàng

Khắp chợ dãy dọc, dãy ngang

Dày như mắc cửi, hàng hàng giăng ra.

Tiểu thương, cửu vạn, đại gia

Túm năm, tụm bảy chén trà cho vui

Bao nhiêu câu chuyện cuộc đời

Bao nhiêu câu chuyện thế thời râm ran

Mấy năm trước, khỏi phải bàn

Thể thao, quần lửng bán không kịp chào

Kính, mũ có kém đâu nào

Mỗi ngày trăm bịch ào ào… ra xe.

Bây giờ,mắt thấy tai nghe

Về nhà trăn trở, lòng tê tái lòng

Tiếc cho mấy chục cái ‘công’

Con gà đã đẻ trứng công một thời

Nay thì dã cánh ,tơi bời

Bán thì chẳng lỡ,fhuê thời chẳng xong

Nửa đêm vợ dậy bảo chồng:

“May không vay nợ-lãi dòng thì nguy…”

—“Còn ‘công’ là vẫn còn uy

Thời thế thay đổi có khi lại hời…”.

Nói thì mạnh miệng thế thôi

Thực tình cũng tiếc điếng người lắm thay.

Người Việt cất bước sang Tây

Học văn,học võ,học hay xứ người

(Còn tôi- bí mật riêng tôi

Cũng mong kiếm chút cho đời nở hoa).

Nên cùng với cộng đồng ta

Cầu mong khủng hoảng dời xa chốn này

Hy vọng-chỉ sớm mai đây

Chiến tranh kết thúc mật đầy nhụy hoa

Nắng lên ,ong bướm chan hòa

Khắp nơi phấn khởi,nhà nhà vui tươi

Kinh doanh lại giống như thời

Vào,ra công chỗ người người chen chân./.

Trọng Hữu, từ Odessa