Chuyện buôn xanh (Thơ Trọng Hữu) bởi Lê Hoàng

Ngẫm ra , đã rất lâu rồi

Từ khi có chợ -có người buôn ‘xanh’

Bao người giờ đã thành danh

Nhiều người vỡ nợ ,nên đành chuyển lui.

Bán buôn, duyên của từng người

Tựa như là lộc của trời ban ta

Mỗi người có mỗi tài hoa

Kẻ thông chữ nghĩa, người là doanh nhân

Người bán vải, kẻ may quần

Cung cầu xã hội đã phân công rồi.

Nếu tìm đúng chỗ ta ngồi

Hợp với năng lực, là đời nở hoa…

 

Sao giờ ? khắp chốn gần xa

Ở đâu cũng thấy dân ta”xáo xào”

Tránh sao được sự ồn ào

Làm sao tránh được lời vào ,tiếng ra

Đồn rằng: ở Ô đét xa

Bà con người Việt vào ra – buôn tiền

Chữ tiền liền với chữ Tiên

Mà sao lắm cảnh ưu phiền éo le

Những điều mắt thấy tai nghe

Màn thưa ,mắt Thánh ai che được nào?

Đầu tiên là chuyện ‘xáo xào’

Chuyện ‘xanh ‘nhảy cửa, chuyện giao nhầm tiền

Chuyện công an đến gây phiền

Chuyện cướp, chuyện ‘phít’ liền liền xảy ra..

Gia đình, đoàn thể thiết tha

Khuyên răn, nhắc nhở, chở che đã nhiều

Ngay trong luật pháp cũng nêu:

“Buôn bán ngoại tệ là điều cấm ngăn”

Nhưng vì cuộc sống khó khăn

Hiểm nguy, vất vả cũng đành vậy thôi…

 

Nhiều khi cám cảnh cuộc đời

Suốt ngày chỉ nói mỗi lời “mia nhai”

Gió mưa mặt rám, tay chai

Nhưng vì cái kế sinh nhai – phải cày.

Ai bảo khổ như đi Tây

Ở nhà có hiểu nỗi này cho không?

Nhiều đêm mơ – giấc mơ hồng

Kinh doanh thuận lợi, vào ‘công’ ta ngồi

Râm ran tiếng nói, câu cười

Ta là ông chủ, chào mời khách mua

Mặc trời, có nắng hay mưa

Không như “xào xáo “ sớm trưa giãi dầu./.

 

Trọng Hữu:  Tháng 7 năm 2015

 

»Cùng chủ đề