Ngay sau khi nghe tin về vụ sát hại em Tăng Quốc Bình, thầy giáo tiếng Nga Andrey Gusev của Trường trung học số 1565, Moskva, đã viết ngay một bài báo thể hiện rõ quan điểm của mình trước nạn tấn công người nước ngoài tại Nga, đăng tại http://www.s-cool.ru/article402.html. NuocNga.net xin giới thiệu bản dịch với bạn đọc:

<!-- /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} p {mso-margin-top-alt:auto; margin-right:0in; mso-margin-bottom-alt:auto; margin-left:0in; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} @page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;} div.Section1 {page:Section1;} -->

Giết người căn cứ theo đặc
điểm dân tộc – đó chính là việc ăn thịt người thông thường nhất. Trong hai ngày
đêm này chỉ riêng tại hai thủ phủ của nước Nga đã xảy ra ba vụ giết người như
vậy.

Đất nước của những kẻ ăn
thịt người về mặt lịch sử sẽ không tránh khỏi bị diệt vong. Thành Roma, nơi đã
từng thỏa thuê tận hưởng mùi máu của những dũng sĩ giác đấu, đã bị những người
Tuyếc tàn phá. Nước Đức phát-xít, nơi đã từng lấy người ra làm vật thí nghiệm
và đưa việc gia công túi xách từ da người vào sản xuất công nghiệp, cũng đã
phải trả giá bằng sự chia rẽ đất nước và mạng sống của hàng trăm nghìn người
dân Béc-lin, Đre-sđen và nhiều thành phố khác. Nước Nhật, nơi để cho nạn cắt cổ
người dân xảy ra bừa bãi ở Mãn châu lý, cũng đã phải trả giá bằng Hi-rô-si-ma
và Na-ga-sa-ki.

Ăn thịt người, cái cảm giác
quá đỗi ngọt ngào làm tăng nồng độ adrenalin trong máu, thậm chí đôi khi còn cố
kết được cả đám đông ấy, không bao giờ dẫn tới điều tốt lành. Ăn thịt người –
đó là sự thoái hóa. Mới đầu là thoái hóa trong nhận thức, sau đó là về lối
sống. Rồi tất yếu sẽ chẳng có gì đáng ngạc nhiên nếu có những nỗi thống khổ,
chiến tranh, khủng hoảng không hiểu từ đâu rơi xuống sau đó. Chúng không tự
nhiên mà có. Chúng chính là sự báo thù cho nạn ăn thịt người đã thành nếp trong
xã hội.

Giết người căn cứ theo đặc
điểm dân tộc – đó chính là việc ăn thịt người một cách thông thường nhất. Trong
hai ngày đêm này chỉ riêng tại hai kinh đô của nước Nga đã xảy ra ba vụ giết
người như vậy. Ở Mát-xcơ-va bọn chúng đã dùng dao đâm chết một công dân Việt Nam, một người
Ca-mơ-run cũng đã chết vì những nhát dao chí mạng. Ở Piter một người U-dơ-bếch cũng
đã qua đời do bị đâm bằng dao.

Trong 10 ngày đầu tiên của
tháng 1 năm nay chỉ riêng tại Mát-xcơ-va cũng đã có 7 người dân từ các nước
không thuộc chủng tộc Aria (Kiếc-ghi-di-a, Trung Quốc, U-dơ-bê-ki-xtan) bị tấn
công. Chúng ta đang cắt cổ, đang sát hại những người dân vô tội chỉ vì màu da
của họ, mà không bị trừng trị. Chúng ta đang cắt cổ đồng loại theo đúng cách ăn
thịt người: trắng trợn, công khai, ngay trên đường phố Mát-xcơ-va.

Tôi đã cố tìm tên những
người bị giết trên các nguồn thông tin khác nhau. Chỉ tìm thấy mỗi tên của nạn
nhân người Việt Nam– em Tăng Quốc Bình. Không tìm được tên những người khác.

Vào giữa tháng 12 năm ngoái
trên các đường phố Mat-xcơ-va đã có 5 công dân A-déc-bai-gian, U-crai-na,
Tat-gi-ki-xtan, Ca-dắc-xtan bị sát hại. Những vụ giết người làm ta kinh hoàng
về sự tàn bạo đầy thú tính của nó. Chẳng hạn như ở quận Mo-giai-xky chúng đã
cắt đầu một người Tad-gích làm nghề bốc vác và ném vào gần tòa nhà hành chính
thành phố.

Những nhóm phát-xít mới gây
ra những vụ tấn công nói trên không hề dấu giếm sự liên quan của mình tới những
vụ giết người, chúng thậm chí còn rải đầy truyền đơn mô tả chiến công của chính
mình.

Dĩ nhiên là không tìm được
thủ phạm của bất kỳ vụ nào trong số đó. Vụ sát hại người công nhân bốc vác kia
thậm chí còn không có cả kẻ tình nghi.

Thật mù quáng nếu đi bàn
luận về hành vi của những tên phát-xít mới. Đó chỉ là hành động ăn thịt người
thông thường, không có gì hơn. Chúng không phải là những kẻ đầu tiên, chúng
cũng không phải là những kẻ cuối cùng. Đã từng có những kẻ ăn thịt người còn
khủng khiếp hơn, kinh động hơn, trắng trợn hơn, gian ngoan hơn. Tôi muốn bàn về
hành vi của chính chúng ta, tức là của toàn xã hội.

Tại sao tin tức về những
buổi lễ tế hiến cây thập ngoặc phát-xít lại không phải là những tin tức nổi bật
trong ngày để rồi sau đó tuyên bố để tang? Tại sao trong các nhà thờ Chính
thống giáo chưa khi nào tiến hành lễ cầu hồn cho những con người Việt Nam hoặc Ca-dắc
bị sát hại man rợ ấy? Vì sao cho đến tận bây giờ ông Nurgaliev vẫn hoàn toàn
thoải mái yên vị trên ghế (bộ trưởng Nội vụ – ND) của mình? Tại sao phe đối lập
bị phong tỏa và giải tán một cách dễ dàng và chuyên nghiệp như thế, vậy mà
những băng đảng đầu trọc lại vẫn rong chơi khắp các thành phố của Nga mà không
hề bị trừng trị như vậy? Tại sao chúng ta chỉ xuống đường mit-tinh khi bị đánh
mạnh (đúng hơn là rất mạnh) vào hầu bao, mà không xuống đường khi chúng nó cắt
cổ người dân nước khác? Tại sao chỗ chúng ta, ở Mát-xcơ-va chẳng hạn, lại không
có những người U-dơ-bếch, Tad-gích hay Việt nam lên tiếng phát biểu cạnh Tòa
nhà chính phủ vì phẫn nộ trước cái chết của những người anh em họ? Vì sao?

Là bởi vì sẽ xảy ra cảnh
tượng sau đây. Cứ giả sử rằng có khoảng hai-ba trăm người Tát-gích phẫn nộ
trước vụ cắt cổ nọ kéo đến trước Tòa nhà Chính phủ lên tiếng đòi tìm ra thủ
phạm, đảm bảo an toàn và yêu sách những điều ngớ ngẩn tương tự. Lực lượng OMON
quả cảm chỉ trong vài phút là có thể nhanh chóng dẹp hết đám người biểu tình và
bắt giữ những người tổ chức gây rối. Các nhà đài đầy kinh nghiệm hoặc là nói
chung sẽ không kể gì về sự kiện này, hoặc là sẽ đưa tin theo kiểu dường như có những
kẻ lao động nhập cư càn rỡ tổ chức những đám đông gây mất trật tự vì không tán
thành chủ trương của chính phủ trong việc cắt giảm hạn ngạch lao động làm thuê
đối với người nước ngoài. Đúng thế đấy, phản ứng của chúng ta hẳn ai cũng rõ
cả: “Bọn ngu kia hãy cuốn xéo khỏi đây! Biến về đất chúng mày ấy!” Và
lại thêm vài nhát dao nữa bồi thêm, để phủ đầu.

Tiếc rằng chúng ta còn lâu
mới đạt đến tầm hiểu biất rằng nạn ăn thịt người, cũng như bất kỳ một hiện
tượng xã hội nào khác, muốn tồn tại đều cần phải có môi trường sống nhất định.
Ở đất nước Ca-na-đa hay Na-uy nào đó đơn giản là không thể xảy ra điều như vậy.
Ngay nước Mỹ, quê hương của nạn Ku-klux-klan, cũng đã bầu một người da đen làm
tổng thống cho mình. Ai mà có thể hình dung ra chuyện một người gốc
A-déc-bai-gian, hay Việt Nam,
hay đơn giản hơn là người Bu-ri-at, Cal-mức, Trúc-tra, lại có thể trở thành
tổng thống Nga cơ chứ? Buồn cười nhỉ? Các vị hẳn sẽ phá ra cười: một tên
Trúc-tra làm tổng thống Nga ư? Có nghĩa là, nạn ăn thịt người đang sống trong
những điều kiện tiện nghi. Có nghĩa là nó sẽ và sẽ còn tiếp tục phát đạt, sẽ và
sẽ còn tiếp tục tiến hóa, còn phát triển. Và nó sẽ có đất để phát triển đấy. Ai
cũng biết rằng con người ta bao giờ cũng muốn ăn, hoàn toàn không tùy thuộc vào
việc ăn đó có lợi hay không. Đó chính là nguyên nhân vì sao trong bộ lạc ăn thịt
người họ vẫn đều đều ăn thịt không chỉ người của bộ tộc khác, mà còn ăn thịt
lẫn nhau.

Nước Nga – là nơi thuận lợi
cho nạn kỳ thị phát triển. Chính vì lẽ đó mà ở đây người ta sẽ còn tiếp tục cắt
cổ người khác. Hiện thời chúng cắt cổ có chọn lựa, cắt những ai chúng có thể
cắt hay những ai chúng nhận lệnh phải “Phạc!” Có những đội tiễu phạt
thì rất thuận tiện. Những đội đó giữ một nhóm người trong xã hội trong tâm lý
sợ hãi. Mỗi một bước họ hành động – là một lời cảnh cáo: “Chớ có ngo
ngoe!” Tuy nhiên đôi khi các đội tiễu phạt đó lại vượt ra khỏi vòng kiểm
soát. Người ta cũng đã bắt và tống chúng vào ngục. Và lại sẽ có một đặc ân, một
vị trí bỏ trống trong thời gian ngắn cần người thay thế.

Và mọi chuyện cũng sẽ chẳng
có gì, tuy nhiên nạn ăn thịt người không bao giờ có thể thoát khỏi bị trừng
phạt. Đúng là sự trừng phạt có thể không đến ngay tức thì, đúng là có thể người
phải chịu trừng phạt hoàn toàn không phải là chúng ta, mà là con cháu chúng ta,
nhưng rồi chính họ sẽ phải chịu quả báo cho những dòng máu không phải chủng
Aria đã đổ trong những ngày tháng Giêng này và cả những ngày khác nữa. Dao – là
một món đồ chơi rất không hay. Đã chơi với nó một lần thì sẽ rất khó dừng lại, rất
khó kìm mình khỏi sự cám dỗ muốn chơi nó lần khác. Mà khi đã cho phép trẻ con
nghịch dao, thì chính là chúng ta đang tự điền tên mình vào danh sách đồng tình
với những trò chơi nguy hiểm ấy. Khi đã im lặng vờ không nhận thấy những dòng
máu của người Ca-mơ-run, Trung Quốc, U-dơ-bếch, thì chúng ta dù sớm hay muộn
rồi cũng sẽ nhận lại những dòng sông ngập tràn máu của chính bản thân mình. Mà
lúc đó thì chúng ta sẽ không còn có thể thấy đó là ít được nữa.

Khi tiếp tục cắt cổ những
người dân không có gì che chở, là ta đang tiến gần lại thời điểm mà chúng ta sẽ
có một Hi-rô-si-ma của riêng mình, và sẽ có tổng thống là người Tàu. Điều này
lúc đó sẽ hoàn toàn chẳng còn gì đáng buồn cười nữa.

P.V. (NuocNga.net) dịch