Canh bạc cuối đời bởi Nguyễn Quang

Năm lão sáu mươi lăm tuổi đã dắt về một người đàn bà. Trước giờ, chuyện của lão đã bị hàng xóm soi mói kỹ. Từ chuyện vợ bỏ, chuyện lão đối xử với con không bằng người dân… Giờ, chuyện có một người đàn bà mới ở cái tuổi quá lục tuần càng làm kinh náo hơn. Người ta bàn tán nhiều hơn. Và hắn được hết người này đến người khác rỉ tai về hậu họa mà người đàn bà lạ hoắc kia sẽ mang đến…

Lão cõng thằng con trai, khập khiễng đi dạo chơi khắp xóm. Thằng con lão lắc lư trên lưng lão, hát: “Nhong nhong nhong ngựa ông đã về”… Thỉnh thoảng nó đánh vào vai, vỗ vào đầu lão như người ta quất ngựa. Nó vô tư, giáng phát nào phát nấy vào người lão đau điếng. Lúc cõng nó đi, thấy con reo mừng, lão cũng vui vẻ, khều khào hát: “Nhong nhong nhong”… Sau, nó đánh đau quá, lão quát: “Bố tiên sư mày, nhẹ nhẹ thôi”. Thằng con lão chẳng thèm để ý, bố nó là ngựa mà, thế là nó cứ quất ngựa. Cái đầu, cái vai lão đã rệu rã quá rồi, không chịu nổi  mấy cái đánh nhẹ hều của thằng con. Lão bực mình, buông tay. Thằng con rơi uỵch từ trên lưng lão xuống. Nó khóc thét. Người trong xóm nhìn thấy, khịt mũi, bụm miệng cười. Bà Hai Can đi ngang, thấy vậy vờ xuýt xoa:
– Cháu nội ông làm sao mà khóc dữ quá vậy?
Lão quắc mắt:
– Cháu cái giống khỉ nhà bà!
Bà Hai Can bước vội, không quên để lại cái cười nhếch mép. Lão kéo thằng con dậy, dọa dẫm cho nó thôi khóc. Thằng con làm như chẳng biết sợ lão, càng khóc rống lên. Thế là lão khòm lưng xuống, dỗ:
– Nín đi, leo lên, tao làm ngựa cho mày cưỡi.
Vừa về đến nhà, lão thả thằng con xuống, ngồi phịch vào chiếc ghế để ngoài sân, lão thở dồn. Thằng con lão lui cui chạy tới chạy lui. Chơi chán, nó chạy lại trước mặt lão vòi ăn. Lão đứng dậy, xuống bếp hì hụi. Đôi lần lão tự rủa mình. Già rồi cực thân với con cái. Xong cơm, lão tắm cho thằng con rồi đem nó đi gửi. Thằng con lão mình mẩy sạch sẽ, trông nó cũng kháu khỉnh ra phết. Thôi thì xem như lão hãy còn phúc đức. Lão ráng chăm cho nó, mai này nó làm mát mày mát mặt. Lão tự nghĩ, tự cười thầm trong bụng. Lão vuốt mái tóc chín phần bạc, một phần đen của mình.
Sau đó, lão vào phòng, chui xuống gầm giường và kéo cái rương ra. Cái rương cũ nhưng là cả một gia tài kếch xù, đủ để nuôi thằng con cho đến lúc lớn và thoải mái để lão vung vào những cuộc tình. Không ai biết lão lại có một gia tài ngầm như thế. Người ta chỉ biết lão có nhiều ruộng đất do mẹ lão để lại. Và chi tiêu hằng ngày của lão cùng thằng con là nhờ vào số tiền mà lão cho thuê đất. Lão lấy một ít vàng, đem ra tiệm bán. Lão cũng ranh mãnh, không bao giờ làm chuyện cho người ta chú ý. Lão bán vàng, lúc tiệm này, lúc tiệm khác. Lão ít khi nào ghé một tiệm nhiều lần, lão luôn có cảm giác không an toàn. Xong, lão cầm tiền và đến địa chỉ quen thuộc.
Lão bước vào quán khi trời chập choạng tối, đèn ở đây chưa thắp, tù mù. Mà hình như ít khi nào chỗ này lại sáng đèn. Trừ những lúc có động. Mụ chủ quán nhận ra lão ngay, lão là khách quen, mà lại là khách dễ tính nữa. Thấy lão ngồi vào chiếc ghế mây, mụ chạy tới, ồn ã:
– Anh, lâu quá mới thấy anh ghé.
Lão nhướng mày, cái mí mắt tuổi già sầm sập, chảy xệ, không nhấc lên được tí nào. Mụ chủ quán chỉ vào đám đàn bà đang ngồi quây quần ở chiếc bàn cách đó không xa, mụ nào cũng gần sắp hết đát, teo tóp hoặc chảy phì.
– Anh chọn lấy một cô nhé!
Lão khòm khèm:
– Ừm… ừm… tương đối, mới!
Mụ chủ cười giòn. Trên mặt mụ mặc dù đã có lớp phấn dày như khối thạch cao trát lên mà vẫn còn hiện ra lồ lộ những nếp nhăn to, nó ùn nhau lại theo nụ cười làm cho khuôn mặt trông tởm như quỷ sứ. Ừ, khuôn mặt của một kẻ chuyên buôn bán xác thịt người. Mụ nhếch mép, nghĩ: “Vậy là sắp có kẻ được đổi đời”. Bởi ít khi nào đến đây mà lão đề nghị một điều gì, cái lần đề nghị với ba từ ngắn gọn là cách đây năm năm về trước.
Mụ hướng mắt về phía chậu cây, nơi một người đàn bà có vẻ nhà quê đang ngồi chờ nhập tịch vào vương quốc hương phấn. Mụ lại cười, giọng nho nhỏ đủ cho một mình lão nghe:
– Đấy, loại phù hợp với tiêu chuẩn của anh. Cô ta vừa vào, chưa được duyệt. Nhưng nếu anh thích thì phước cho cô ấy quá.
Lão nhìn về phía người đàn bà, khe khẽ gật đầu. Lão là khách hàng dễ tính nhất từ trước đến giờ của mụ, nói sao lão cũng đồng ý.
Người đàn bà rụt rè bước theo sau lão. Đi qua một hành lang có những căn phòng san sát. Phòng số 11, lão tra chìa khóa vào và mở cửa ra. Người đàn bà bước vào, dè dặt. Lão quay người, đóng cửa. Lão thì thào với người đàn bà. Lâu rồi lão mới có cảm giác mình trẻ lại như thế. Người đàn bà lúng túng. Một lúc lâu, người đàn bà tiến về phía giường, leo lên ngồi trên ấy và giữ nguyên một tư thế. Lão nhắc:
– Em không biết làm gì nữa à?
Người đàn bà trố mắt nhìn lão. Lí nhí:
– Anh phải làm chứ em làm sao mà làm?
– Khỉ thật! Nhưng hay đó…
Lão cười, đi lại, ngồi cạnh bên người đàn bà. Chưa vội vàng gì, lão còn nhiều thời gian.
Lão quay sang nhìn người đàn bà. Khuôn mặt nhìn nghiêng, mớ tóc mai lòa xoà trước trán, trông cũng đẹp. Mà, lão chẳng quan tâm lắm. Ngày xưa khi còn trẻ, cái đẹp đối với lão quan trọng biết nhường nào. Nhưng giờ thì lão thấy điều đó không còn quan trọng nữa. Người đàn bà ngả lưng xuống giường, nằm rất tự nhiên. Lão liếc nhìn. Chần chừ. Rồi lão vuốt chân người đàn bà, nhẹ nhàng.
– Em không biết phải làm thế nào nữa? – Lão hỏi.
– Anh muốn làm gì thì làm. Cứ xem em như vợ anh.
Người đàn bà nhắm nghiền mắt lại. Lão cũng chẳng thèm quan tâm điều đó. Lão bắt đầu cởi từng chiếc nút áo của người đàn bà ra. Làn da rám nắng với bầu ngực căng đầy của người đàn bà làm lão gật đầu, khen thầm. Lão ngắm nhìn thân thể người đàn bà trần truồng sau khi đã lột bỏ các lớp áo quần. Người đàn bà vờ ngủ. Lão say sưa.
Trời vào đêm, lòng lão rạo rực. Trước mắt lão là một người đàn bà với hơi thở phập phồng. Người đàn bà, ôi, lão nhận ra còn rất trẻ. Khuôn mặt lại đẹp. Lão nhẹ nhàng đưa tay vuốt má, người đàn bà đã ngủ, ngủ thật say. Ngủ trong tư thế trần truồng làm cơ thể lạnh run, co ro, người đàn bà chuyển tư thế. Và lão không thể làm gì hơn với một người đã ngủ. Lão chỉ vuốt ve, lướt trên từng vùng da mát lạnh của người đàn bà.
Sáng, lão bỏ đi rất vội, về với thằng con trai trong khi người đàn bà chưa tỉnh giấc. Lão đặt lên đó, những tờ 100 ngàn xanh lè. Ra đến quầy, mụ chủ nhìn lão, cười:
– Anh vừa lòng chứ?
Lão không nói gì, khò khè ho rồi bỏ đi một mạch.
Những ngày sau, xóm thấy lão dẫn về một người đàn bà. Người ta lại bắt đầu xầm xì. Mọi chuyện tái diễn như cách đây năm năm. Thằng con trai lớn của lão đã rất lâu không về nhà đột nhiên xuất hiện. Thằng ấy là một gã có máu man man, vì thế lão đã tống cổ hắn ra khỏi nhà từ khi mẹ hắn bỏ theo trai. Tuy nhiên, hắn không thuộc dạng điên hẳn, lúc tỉnh, lúc mơ. Khi hắn bị đuổi đi, hắn biết lượm ve chai để tự nuôi sống mình. Mà hắn có đi đâu xa, hắn đến sống vất vưởng trên khu đất của lão. Ra vào xóm, hai cha con đụng nhau đôm đốp mà cứ làm lơ, ngoảnh mặt quay đi. Lão cũng ác, giàu thế mà để thằng con người chẳng ra người, ma không ra ma. Hàng xóm thương hắn, một gã khùng nhưng tốt bụng. Công việc hằng ngày của hắn là lượm ve chai, nhưng trên suốt dọc đường đi lượm ve chai, hắn lượm cả rác người ta quăng. Vì thế con đường của xóm, lúc nào cũng sạch sẽ. Hàng xóm xúm nhau nói ra nói vào, xúi hắn về nhà sống mà hưởng, tội gì. Hoặc ít ra, về xin một ít tiền làm vốn để sống. Hắn về, bảo:
– Bố cho tôi ít tiền.
– Để làm gì? – Lão quắc mắt hỏi.
– Để sống – Hắn đáp.
– Mày sống chết mặc mày! Tao không quan tâm.
Nghe câu đó, hắn nổi máu điên, chỉ thẳng ngón tay vào mặt lão:
– Sao ông ác thế? Hơn hùm beo, rắn độc…
– Mày cút khỏi đây, theo con mẹ mày mà sống.
– Tôi sẽ đi, nhưng ông sống không yên đâu – Hắn gườm gườm mắt, dọa dẫm rồi bước đi.
Vậy là hai cha con lão cứ đối địch nhau như thế suốt mấy chục năm, khi hắn bốn mươi, bốn mốt tuổi, cho đến khi sắp thành một lão già, vẫn thế. Hắn nghe người ta nói những cái xấu xa của lão, hắn nhớ. Đôi lúc nghe một ai đó nói về nhà mà sống cho đỡ cực tấm thân, hắn lại về. Nhưng rồi nói với nhau được dăm ba câu, hắn nổi điên, lão nổi điên, hai người quay ngoắt lại với nhau, dọa dẫm nhau, chửi rủa nhau. Riết rồi nhà lão, giống như một sân khấu kịch để người ta xem rồi góp ý, rồi chỉnh sửa.
Năm lão sáu mươi lăm tuổi đã dắt về một người đàn bà. Trước giờ, chuyện của lão đã bị hàng xóm soi mói kỹ. Từ chuyện vợ bỏ, chuyện lão đối xử với con không bằng người dân… Giờ, chuyện có một người đàn bà mới ở cái tuổi quá lục tuần càng làm kinh náo hơn. Người ta bàn tán nhiều hơn. Và hắn được hết người này đến người khác rỉ tai về hậu họa mà người đàn bà lạ hoắc kia sẽ mang đến. Thế là cùng lúc với sự xuất hiện của người đàn bà, hắn thường xuyên về nhà. Chỉ là để chửi rủa một hai câu rồi bỏ đi. Liên tục như thế. Hắn chửi những điều mà hắn nghe người ta dạy, chửi người đàn bà, chửi cả bố hắn. Nhiều lần, lão dùng gậy tống cổ thằng con đi. Hắn chẳng sợ, đứng yên cho lão đánh, miệng vẫn cay nghiệt đay nghiến người đàn bà.
Có lẽ vợ kế của bố hắn không chịu nổi sự sỉ vả của hắn, nhất là sau khi sinh thằng con trai. Ngày nào hắn cũng bị tiêm nhiễm chuyện mẹ kế sẽ thu gom hết gia tài nhà hắn, thằng con trai của bà sau này, khi bố hắn chết sẽ là người nắm quyền, còn hắn, cuộc đời mãi mãi là con số 0 nên hắn càng tấn công bạo. Mẹ kế hắn sợ quá, ở với con được vài tháng rồi lẳng lặng bỏ đi. Mọi chuyện đâu vào đó.
Hàng xóm thôi nói ra nói vào. Chỉ mừng thầm trong bụng, cười nhạo ra mặt, lão già sắp ngất ngư rồi mà còn chăm con, ẵm cái. Cho phải tội cái thói… Đời phải như thế mới sáng mắt.
Không ai nói gì nữa, hắn thôi, không về nhà chửi bới.
Hơn bảy mươi tuổi, lão lại dắt về một người đàn bà khác. Một người đàn bà cũng có chút dung nhan nhưng lại không có vẻ gì là dịu dàng. Thậm chí còn khá chanh chua. Lần đầu tiên hắn về khi có sự xuất hiện của người đàn bà mới trong nhà, hắn đã đe nẹt một cách dữ dội. Toàn những câu mà hàng xóm xúi bẩy hắn. Người đàn bà nép sau lưng bố hắn, vẻ rụt rè, e sợ. Còn lão già bố hắn thì tỏ ra cứng cáp, như cây thông, cây tùng, vươn tấm thân mục ruỗng ra bảo vệ người đàn bà. Lão đã to tiếng, đã nguyền rủa con trai lão. Và, rất có thể, lão lại vác cây phang tới tấp vào thằng con điên khùng của mình nếu hắn không chịu ngừng hành động ngớ ngẩn. Cũng may là hắn bỏ đi trước khi lão kịp làm điều đó. Hắn đưa đôi mắt đỏ bầm liếc nhìn, dọa dẫm hai người. Thế nhưng, chuyện chưa kết thúc.
Ngày hôm sau, mới sáng sớm, trong lúc đang lúi cúi nhặt mấy lon bia người ta vất, bà Hai Can lớn tiếng gọi hắn. Bà xì xầm với hắn, bảo người đàn bà trong nhà hắn hiện giờ là một con điếm. Vì thế, mụ ta sẽ moi bằng hết bằng sạch gia tài của nhà hắn. Sẽ tống cổ thằng em cùng cha khác mẹ của hắn ra đường. Thằng em hắn sẽ sống cảnh không nhà như bây giờ hắn đang sống. Mà, ngay cả bố hắn, cũng bị con đàn bà ma quỷ ấy ra tay ám hại. Hắn nghe xong, tức khí, hắn chạy xộc về nhà. Hắn nhìn thấy người đàn bà đang ngồi ngoài sân chải tóc. Hắn chỉ thẳng vào mặt bà ta, quát:
– Con điếm, mày biến khỏi nhà ông ngay!
Người đàn bà thoáng giật mình. Nhưng, ngay khi ngước mắt lên nhìn thấy hắn, bà ta cười nhẹ, đầy vẻ khinh khi. Hắn sấn tới, quát:
– Con điếm, ma quỷ, mày biến ra khỏi nhà ông, nếu không ông cho mày chết.
Người đàn bà đứng phắt dậy, trừng trừng nhìn hắn, gầm gừ từng tiếng một, chanh chua:
– Mày nói ai là con điếm?
– Là mày! – Hắn tiến tới gần hơn, như muốn nắm cổ người đàn bà quăng ra khỏi cổng.
– Khốn nạn! – Người đàn bà cũng chẳng vừa, quăng ngay cây lược trên tay vào mặt hắn.
Hắn điên tiết rít lên:
– Á, à…
Hắn đã túm được tóc của người đàn bà. Bà ta thét lên. Cùng lúc đó bố hắn từ trong nhà khập khiễng chạy ra. Trông thấy cảnh tượng ấy, lão dùng hết sức lực gào lớn:
– Thằng mất dạy, mày buông ngay ra!
Hắn quay sang nhìn lão, cười lên những tràng rồ dại:
– Tôi phải dìm con yêu ma này vào nước. Nếu không nó sẽ hại chết ông.
Người đàn bà rên rỉ. Nước mắt ngân ngấn. Lão chộp ngay lấy cái cây để sẵn ở góc sân, vung một phát vào tay hắn.
– Mày hại chết tao thì có. Tiên sư thằng mất dạy.
Hắn đã buông tay khỏi tóc người đàn bà. Người đàn bà nhanh nhảu nép sát vào sau lưng lão, ỉ ả khóc lóc. Hắn đứng trân ra đấy, nhìn lão, nhìn người đàn bà với ánh mắt long sòng sọc. Lão khư khư giữ lấy cái cây, đứng thế thủ. Cứ y như nếu con lão mà bước thêm bước nào, lão sẽ vung cây vụt xuống. Vụt ngay vào chính giữa óc của thằng con điên khùng. Trận chiến diễn ra như thế trong một thời gian khá lâu, lâu đến độ lão cảm thấy hai tay, hai chân mỏi nhừ. Còn người đàn bà dù đã sạch nước mắt nhưng vẫn ư ử rên trong cổ họng.
Hắn bỏ đi, lầm lũi và yên lặng. Lão thở phào.
Người đàn bà rỉ rả nước mắt than thở với lão.
– Thằng con anh ghê thật. Suýt nữa thì nó dìm chết em.
Lão đưa bàn tay nhăn nhúm của mình lau nước mắt cho người đàn bà.
– Nó không dám đâu. 
– Nó dám. Nó còn lớn tiếng bảo em là con điếm.
– Tiên sư nhà nó!
– Nhà nó thì cũng là nhà anh mà.
– Ờ ờ… bố khỉ!
– Lỡ như…
– Im nào!
Lão ra lệnh. Bàn tay lão đang trườn qua cổ người đàn bà, trườn xuống lưng và ngược trở ra phía trước. Người đàn bà cười sặc sụa vì nhột.
– Anh có vẻ hay đến cái quán ấy?
– Ờ…
– Nhưng em không nghĩ anh có thể làm gì để có nhiều tiền chi vào cái chỗ ấy.
– Ờ…
– Nhà này thằng con anh mua cho anh à?
– Sao?
– Nó bảo thế. Nó còn đuổi em cút khỏi nhà này.
– Tiên sư nhà nó!
– Nhà nó thì cũng là nhà anh.
– Ờ…
– Anh làm gì để nuôi thằng nhóc đang ngủ ở nhà trên?
– Cho thuê đất.
– Tiền thuê đất đủ để nuôi cả em?
– Anh không thích những người quá tò mò.
Người đàn bà hiểu ý, giữ im lặng và vục đầu vào ngực lão.
Từ ngày có thêm người đàn bà trong nhà, lão tươi tỉnh hẳn. Thằng con lớn của lão ngày nào cũng về nhưng lão yên tâm. Người vợ mới của lão không phải tay vừa. Bà ta không sợ thằng con lão như người vợ trước. Thậm chí, bà ta còn giúp lão đuổi thằng con đi. Lão lấy làm hài lòng lắm. Người đàn bà này được cái đảm đang nữa. Nhà cửa lúc nào cũng sạch bong. Cơm nước cũng luôn được nấu nướng tử tế. Lão mỗi sáng chỉ có việc cõng thằng con trai bốn tuổi đi chơi khắp xóm. Hai cha con lão cách nhau sáu mươi mấy tuổi, cứ ê a hát: “Nhong nhong nhong ngựa ông đã về”. Hàng xóm cũng chẳng màng đến cái mặt lão làm gì. Bà vợ mới của lão dữ quá. Lỡ mà có đụng vào một chút là y như rằng mụ ta sa sả chửi từ đầu xóm đến cuối xóm.
Hôm nay, lão vẫn theo thói quen, đèo thằng con trai đi chơi, tiện thể đi bán một ít vàng lấy tiền xây lại cái nhà cầu phía sau, đến đầu giờ cơm mới trở về. Nhưng, khi về đến nhà, lão không thấy người vợ ra mở cửa đón như thường lệ. Lão thả thằng con xuống, ngồi trên chiếc ghế ngoài sân, gọi vọng vào bên trong:
– Em…
Giọng lão đặc lại, không còn rõ chữ. Lão gọi vài tiếng như thế mà trong nhà vẫn im thin thít. Thằng con chạy lăng quăng trước mặt lão. Lão uể oải đi vào nhà tìm. Nhà bếp, nhà trên và trong phòng, vẫn chẳng thấy người đàn bà. Cơm nước vẫn chưa nấu. Lão ngồi xuống ghế, phì phò thở và suy nghĩ. Lão thoáng giật mình. Lão chạy xộc vào trong phòng và chui xuống gầm giường. Đúng như lão linh tính, rương vàng của lão đã biến mất. Lão ngã quỵ, miệng thều thào:
– Trời ơi, ma quỷ…
Thằng nhỏ con lão đang gào ở ngoài nhà, nó đói. Giọng lão khàn đi, không thể bật thành tiếng, tròn con chữ:
– T…i…ê…n… s…ư…
Đúng lúc ấy, thằng con trai lớn của lão hớt hải chạy vào nhà. Hắn lớn tiếng:
– Ông già… ông già… thấy chưa? Mụ ta là ma quỷ mà. Tôi thu lại được của nó cái rương đánh cắp của ông đây rồi…
Hắn không thấy lão đâu cả. Chỉ có thằng em trai cùng cha khác mẹ đang nhìn hắn chăm chú, run sợ. Hắn là con ma. Đúng, hắn tới để bắt nó đi thịt. Nó phải chạy thôi, phải trốn thôi. Thằng em trai hắn bỏ chạy vào trong nhà, khóc rống lên:
– Con ma, bố, con ma…
Hắn đuổi theo. Vào phòng bố hắn, hắn thấy lão ngã vật trên sàn, nằm bất động. Hắn hoảng hồn, buông tay làm rơi rương vàng xuống. Hắn đến bên đỡ lão dậy. Lão đã cứng đơ, tắt thở từ lúc nào…

Truyện của Lê Liên

Việt Anh
theo Văn nghệ CANN