Kính tặng các chủ nhân của Làng Sen. Bản thân là một nhà thơ không chuyên của cộng đồng tôi cũng rất mừng khi biết những người đồng hương của tôi đã nhận được nhà trong Làng Sen, mừng là bà con mình có chỗ ở, mừng là đây là một sự kiện quan trọng của cả cộng đồng. Nếu không có một làng Sen như vậy thì văn hóa Việt Nam ngày ngày sẽ mai một. Hơn thế nữa Làng Sen còn mhư một tư cách pháp nhân của người Việt. Nó không phải ở vị trí là ở đâu gần bến tàu hay bến xe mà vị trí của LÀNG SEN nó con nằm trong lòng người dân bản địa, nằm trong lòng của pháp luật Ukraina. Sự kiện này còn quan trọng hơn đối với tôi vì tôi đã chứng kiến mọi người nhận nhà trong thời kỳ đại khủng khoảng.

Làng Sen

Thế là đã bao năm rồi ấy nhỉ?

Ta sống bên Tây.Ký túc xá là nhà

Phòng hẹp, người đông, chật lối vào ra

Ngày lể Tết, tiếng cười tràn qua cửa.

Chung bếp, chung sân, chung nơi tắm rửa

Khu vệ sinh đôi lúc cũng… xếp hàng.

Tan chợ về, tiếng cười nói râm ran

Vui đáo để, nhưng ồn ào chật chội

Niềm mơ ước lớn lên từ đấy

Phải có một Làng cho thế hệ tương lai

Có những lúc tưởng chừng như vứt bỏ

Nhưng có người làm sống lại Làng Sen
Gói cứu trợ thật là không nhỏ

Trong khủng khoảng giám bỏ tiền ra

Làng Sen đó- lớn lên như huyền thoại.

*          *        *

*          *

Nay vui quá, đường tương lai rực rỡ

Làng Việt  Nam  mở cửa đón ta về

Sung sướng, tự hào mắt thấy tai nghe

Tiếng thổn thức trong tim, Những nụ cười rât trẻ,

Giọt sung sướng còn vương trên khóe mắt

Khi nửa đời mới được nhận nhà riêng

Làng Sen ơi! sao quá đỗi thiêng liêng

Sự thật là đây, mà như trong cổ tích

Ngành xây dựng trong thời kỳ khủng khoảng

Riêng làng Sen, trỗi dậy đến không ngờ

Chìa khóa cầm tay, cứ ngỡ  trong mơ

Đời  thật đẹp –  như lời thơ nốt nhạc

An cư rồi, đời thêm đổi khác

Tấm sổ hồng nâng tầm vóc Việt Nam.
————————————————-

Xem mục Thơ Trọng Hữu 

Trọng Hữu