(DN.ODESA) – Trọng Hữu từ lâu là cái tên rất đỗi quen thuộc và “thân thương” trong làng thơ Odessa. Những bài thơ của anh luôn bình dị nhưng thiết thực và sâu lắng, gắn liền với cuộc sống của bà con Việt Nam đang sinh sống và làm ăn tại Odessa. Nhân dịp sắp sửa sang xuân, DN.ODESA xin trân trọng gửi đến tất cả các bạn đọc gần xa chùm thơ của “nhà thơ cộng đồng” – Trọng Hữu:

Bộc bạchViệc kinh doanh muôn đời vẫn thế

Chuyện thịnh suy, ấy lẽ thường tình

Mấy lời  giãi tỏ  phân  minh

Bởi chung cái cảnh  chúng mình bán buôn.

Bạn bè gọi điện  hỏi luôn

Công việc  chợ  búa  bán buôn thế nào?

Tôi cười, chẳng biết nói  sao

Thực tình tôi cũng nao nao trong lòng.

Gia tài có được cái công

Vừa rồi trượt giá đi tong… trăm ngàn.

Hàng vào rắc rối…hải quan

Hàng ra đến chợ , công an phiền hà.

Tệ nhất là giá Đô la

Khi lên, lúc  xuống  như là ma chơi.

Đánh hàng, tính lãi mười mươi

Quy đi,đổi lại  thôi rồi….không công.

“Ấy là phúc vẫn còn hồng

May thu được vốn”-vợ chồng bảo nhau .

Nhiều người còn bị vố đau

Vay tiền lãi suất,rủ nhau đánh hàng

Thuê kho rộng rãi thênh thang

Để phiên chợ “ôp” lấy hàng được nhanh

Ai ngờ chợ lại vắng tanh

Cứ như lạc giữa Bà Đanh xứ chùa.

Nhiều đêm ú ớ vợ mơ:

Ồn ào kẻ bán người mua dập dìu.

Nhẹ nhàng tôi gọi: em yêu

Phải thật bình tĩnh, phiền ưu làm gì?

Càng khó càng phải kiên trì

Qua cơn bão tố ắt thì nắng lên

Mình không là Phật,là Tiên

Nhưng mà phải có niềm tin ở đời./.

Hai mươi năm một chặng đường

(Kính tặng cuộc hội ngộ 20 năm tại Ô-đét-xa)

Hai mươi năm phiêu bạt khắp mọi nơi

Giờ gặp lại nụ cười và nước mắt

Tim thổn thức một tình yêu rất thật

Như sóng biển Đen dào dạt tự bao giờ.

Hội ngộ hôm nay vui đến bất ngờ

Bởi chẳng riêng ta như ngày đầu bỡ ngỡ

Mà còn có bầu đoàn thê tử

Về cùng ta- vui với đất này.

Dân ốp Da gặp gỡ với ốp Giày

(Quen miệng thế, nôm na và dân dã)

Những người lính từ trăm phương nghìn ngả

Đến Ô đet xa chung một mái nhà

Cùng hát tiếp bài ca người chiến sĩ

Suốt cuộc đời hành quân không nghỉ

Khó khăn nào cũng vượt để đi lên.

Trận tuyến hôm nay không mũi đạn hòn tên

Mà khốc liệt bởi đồng tiền và nhân cách.

Hai mươi năm, đủ dài về khoảng cách

Cho thế hệ tương lai tiếp bước lên đường.

Cuộc hội ngộ này chan chứa những tình thương

Đồng ngũ ,đồng niên,đồng hương,đồng ý chí

Tuổi ngoại bốn mươi, có dịp ngồi ngẫm nghĩ

Những thăng trầm cuộc sống đã trải qua

Nghĩ đến bạn bè đồng đội quanh ta

Ai đã lên ông,ai trở thành bà

Ai đã xây nhà,mua công, sắm Mec

Ai đó quanh ta vẫn còn đói rét

Tóc hoa râm vẫn phải nhọc nhằn.

Gặp gỡ nhau rồi,chia sẻ những băn khoăn

Những ý tưởng,đường ăn, lẽ ở

Cho sáng mãi đường tương lai rộng mở

Lớp cháu con môi nở những nụ cười.

Thật khó làm sao hai tiếng Con người

Báu vật thiêng liêng của đời nhân nghĩa.

Hai mươi năm,

Đúng bằng cuôc trường chinh chống Mỹ

Ngồi lại bên nhau, xem ta đã được gì?

Nhớ mãi ngày cất bước ra đi

Ba lô lộn,sờn vai màu quân phục

Nơi quê hương giữa mùa hè nóng nực

Sang đến biển Đen ,mát sướng rơn người

Ríu rít ,râm ran những tiếng chào mời

Tuy không hiểu,vẫn cười vui vẻ

Chắc là bởi đời thêm lối rẽ

Hay bởi những tấm lòng chia sẻ bao dung.

Mang trong tim dòng máu Tiên Rồng

Với truyền thống bốn nghìn năm lịch sử

Ta đã sống chuỗi ngày xa xứ

Luôn vẫn tự hào,kiêu hãnh Viêt nam ơi!

Hội ngộ hôm nay chan chứa tình người

Những cái bắt tay,những lời thăm hỏi

Bao trái tim ngập ngừng như muốn nói:

Đoàn kết, thuận hòa là sức mạnh của dân ta.

 

Odessa Tháng 7 năm 2008

Trọng Hữu

Đón đọc kỳ sau: Thơ xuân của Trọng Hữu

Trọng Hữu