Đối với nước Nga năm 1995 là năm đẫm máu và suy thoái. Mỗi buổi tối trên tivi người ta truyền cho dân Nga những nỗi khủng khiếp của cuộc chiến tranh Chesnia. Các giới làm ăn chua kịp phục hồi từ những mất mát phải chịu trong cuộc chiến lớn giữa các băng đảng, đã bị kinh hoàng bởi vụ sát hại một số nhà lãnh đạo cao cấp của nghành công nghiệp dầu mỏ và nhôm. Kinh tế suy thoái nhanh chóng. Dân số nước Nga giảm đi. Trên đấu trường quốc tế Nga chưa bao giờ lại bị sỉ nhục như vậy. NATO tiếp tục bành trướng về phía Đông, nuốt chửng Ba Lan, Séc, Hungari và tiến lên 400km gần hơn biến giới Nga. Mùa hè năm đó, các máy bay quân sự của NATO ném bom các vị trí của Xebia tại Bosnia, nước Nga biểu lộ sự phản đối nhân danh người đồng minh truyền thống của mình, nhưng đã chẳng thể làm được gì.

Bất chấp mọi sự, Berezovski đã hưng thịnh.  Tháng 9 năm 1995 ông ta kể với phóng viên Anh rằng có lần ông gặp người phái ly khai nổi tiếng Andray Xakharov và hỏi ông ý nghĩa của cuộc đời là gì? – ” Ý nghĩa cuộc cuộc đời ở trong sự xâm lấn” Berezovski lặp lại câu trả lời của con người vĩ đại này. – Từ cái thời điểm khi con người tái sinh sản, tôi nói về bản năng tình dục, điều đó trong một ý nghĩa nào đấy chính là sự xâm lấn. Con người lặp lại chính bản thân mình. Máu thịt với quá trình này là khao khát truyền bá các tư tưởng triết học và tôn giáo. Đó cũng là một sự xâm lấn. Tôi sống chính vì điều đó.

Sự xâm lấn của Berezovski diễn ra với nhịp độ nhanh. Vào đầu năm, ông ta chỉ là một nhà buôn ôtô và thương gia có những mối quan hệ tốt, nhưng lại bị tình nghi trong vụ sát hại nhà báo Lischiev. Hãng của ông ta LOGOVAZ lên cơn sốt.Tổng giám đốc Jaboev, bạn chiến hữu lâu đời rời bỏ chức vụ của mình vào tháng 3 (chính trong tháng này Lischiev bị giết) . Bốn tháng sau, người phó TGĐ Mikhaiil Gaft bị chết vì ngã từ trên ban công căn hộ của mình. Những Berezovski vẫn xông lên trong khát vọng quyền lực. Năm 1995, những xí nghiệp quan trọng đã rơi vào tay ông ta : kênh 1 truyền hình, công ty hàng không quốc gia, những biểu trưng rõ nhất của quyền lực nhà nước giờ đã nằm trong tầm kiểm soát của Berezovski. Những chiến quả tài chính vĩ đại nhất của tay cự phú diễn ra vào mùa thu, khi ông hướng ánh mắt của mình tới nền tảng của nền kinh tế Nga -dầu lửa.

Trong vòng nhiều thập kỷ, nước Nga khai thác dầu lửa nhiều hơn bất kỳ quốc gia nào khác, bỏ xa lại đằng sau những đối thủ cạnh tranh gần nhất của mình như Arập xeut và hoa kỳ. Sự kiểm soát giàn khoan dầu và ống dẫn dầu, các nhà máy lọc dầu do chính phủ Xôviết thực hiện. Với sự sụp đổ của mô hình Chủ nghĩa Cộng sản năm 1991, nguồn tài nguyên này biến thành mẩu bánh ngọt. Các công ty dầu lửa xuyên quốc gia  lớn đã lao tới Nga với hy vọng thiết lập sự kiểm soát được một phần của những vựa dầu Nga khổng lồ.
 Đến năm 1995 những công ty khổng lồ Phướng Tây  đã ký những hợp đồng lớn về liên kết khai thác dầu lửa. Những tất cả họ, thực tế không có ngoại tệ, đã bỏ cuộc.

Tại Liên Xô cũ – từ khoảng không mênh mông của dãy  Timanski đến bờ biển Caxpia, từ đảo Xakhalin đến rừng Taiga Xibir- các công ty dầu lửa Phương Tây đã đụng đầu với hàng loạt khó khăn. Kéo dài việc cấp giấy phép, các điều kiện hợp đồng không được thực hiện, không được tiếp cận ống dẫn như đã hứa. Những ngoắt nghoéo làm kinh ngạc những người nước ngoài, nhưng những người thông thạo thì biết : Các nhà doanh nghiệp nội địa là những người đầu tiên đã lập cơ sở trên các vựa dầu và không có ý định chia sẻ lợi nhuận với người nước ngoài.
Quan hệ của các nhà công nghiệp Nga với các doanh nghiệp Phương Tây  thường diễn ra qua ba giai đoạn. Gia đoạn thứ nhất – Sự đần độn và thói huyênh hoang ( chúng tôi không cần sự giúp đỡ của các anh, chúng tôi biết hết rồi) Giai đoạn thứ hai – Nỗi e sợ. Người Nga đã tỉnh ra rằng họ không hiểu việc kinh doanh thế gíơi được thiết lập ra sao, và tìm cách trì hoãn việc ký kết hợp đồng làm ăn vì sợ kẻ ngoại quốc bất lương sẽ lột trần họ ra. Giai đoạn ba – Sự hoảng loạn. Họ đã hiểu ra rằng không thể kéo dài hơn nữa sự ký kết làm ăn  và đồng ý ký bất cứ hợp đồng nào, thậm chí là bất lợi nhất.

Berezovski muốn trở thành cự phú dầu lửa, nhưng vị trí quanh bàn đã bị chiếm. Năm 1995, một sở hữu lớn duy nhất chưa tư nhân hoá trong lĩnh vực dầu khí thuộc công ty quốc doanh ROSSNEF. Sở hữu hơn một nửa cổ phiếu một số mỏ dầu lớn nhất và nhà máy lọc dầu lớn nhất, ROSSNEF là một công ty hùng mạnh, đứng thứ hai trong nứơc về độ lớn. Tổng thống Elsin còn chưa trao tất cả vào tay tư nhân. Berezovski khao khát được bẻ một mẩu chiếc bánh gatô này. Những có một chướng ngại ROSSNEF là công ty quốc doanh nhưng lại chịu ảnh hưởng của Tập đoàn dầu khí Lukoi. Đầu năm 1995 Roman Abramovich, một thương nhân 29 tuổi buôn bán dầu lửa đã có đề nghị với Berezovski. Abramovich là một doanh nghiệp thành đạt, kiểm soát công việc của một tập đoàn có cơ sở ở Thuỵ sĩ, anh ta cũng là đối tác của Điachenko, con rể Elsin. Abramovich đề nghị Berezovski thành lập một công ty mới – XIBNEF, chia nhau hai xí nghiệp tốt nhất  của ROSSNEF là Công ty khai thác dầu NOIABRNEFGAZ và nhà máy lọc dầu OMSK.
   
Việc kinh doanh dầu khí  thực ra vốn không phải nằm trong kế hoạch của Berezovski, nhưng ông ta hiểu rằng dầu lửa ở Nga – Đó là nguồn cơ bản các vốn tài chính lớn. XIBNEF làm ông ta quan tâm vì công ty này mở ra những khả năng để biến hoá rộng. Dầu lửa không chỉ là sự kinh doanh tự nó, hậu quả là có thể bán nó…Nhưng dầu hoả còn là sự kinh doanh tài chính nghiêm túc nữa, bởi nó tạo ra những cơ chế tin cậy bảo đảm các vốn vay. Giữa mọi thứ khác nhau, XIBNEF mở ra những khả năng giải phẫu các kinh doanh khác, bởi nó tạo ra khả năng lôi cuốn các đầu tư.

Nhắm được con mồi, Berezovski đề nghị tướng Kozakov và Phó thủ tướng thứ nhất  Soskovet thành lập XIBNEF. ” Tôi có quan hệ tốt với hai ông này – Berezovski chia sẻ với báo NHÀ DOANH NGHIỆP mùa thu năm 1995- Tôi kính trọng sâu sắc nhữung con người ấy. Theo quan điểm của tôi, điều đó là bình thường : các quan hệ tốt của chính quyền và kinh doanh. Hơn nữa, tư bản xác định quyền lực. Nhưng ở chúng ta, tại Nga, điều đó còn ở phía trước”…

Trần Mai Tùng