Bị vứt vào cõi đời (kỳ 8) bởi Nguyễn Quang

(DN.ODESA) – …Thật bất ngờ đối với tôi. Ông F. đứng dậy đi ra ngoài. Một phút sau, ông quay lại với một tập giấy, ngoài bìa đề chữ: “ Hồ sơ số 003”.

– Người Việt nam đã cứu vợ tôi. Không có gì bí mật với các bạn cả. Cậu có thể ngồi đây đọc tập tài liệu này thật thoải mái. Nó đáng đọc hơn nhiều cuốn sách vẫn được xem là kinh điển.

Nói đến đây, ông đặt tập hồ sơ xuống mặt bàn, bên cạnh đĩa anh đào đã vơi đi một nửa và bước ra ngoài. Tôi bàng hoàng cầm tập giấy lên và không tin ở mắt mình. Đây chính là bản tự khai của Thảo. Nét chữ nhỏ hơi nghiêng nghiêng của cô tôi nhận ra ngay. Tôi cảm thấy cay cay nơi sống mũi. Hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh.Tôi , như một kẻ bị săn đuổi chạy đến sát mép nước, chẳng còn đường thoát nào khác là lao xuống dòng nước đang chảy xiết đầy bất chắc và bắt đầu đọc….

“Khi đặt bút viết những dòng này, tôi cũng xin nói thẳng một điều : trong huyết quản tôi có hai dòng máu, vừa Châu Âu vừa Châu Á. Có thể từ đây, nó là khởi điểm để tạo nên tính cách, diện mạo cũng như số phận của tôi. Tôi không kết tội những người đã sinh ra tôi, mà trái lại rất biết ơn mặc dù tôi không biết mặt cha mẹ mình . Trên đất nước này, có hàng ngàn đứa trẻ có tuổi thơ giống như tôi, song phần đông đều dẫn đến con đường thất học, nghiện ngập, đĩ điếm và tù tội. Nếu như tôi không rơi vào trong số đó ( điều này chỉ có thể giải thích bằng sự may rủi ) vì trên đường đời cũng như con đường âm nhạc của tôi, may mắn gặp được những con người tốt bụng cưu mang, nâng đỡ. Dù ở bất cứ vị trí nào, trên đài vinh quang của danh vọng hay như hiện nay, đang ngồi trong một căn buồng rộng bốn mét vuông, với những điều kiện sinh hoạt tối thiểu nhất, tôi vẫn phải cúi đầu chịu ơn những con người đó. Những suy nghĩ và hành động của tôi luôn luôn bị chi phối bởi những ký ức của quá khứ, của những gì tôi đã từng nếm trải. Những những hành động mà tôi làm đó đều xuất phát từ lợi ích của chính bản thân mình , của những người thân và của đất nước mà tôi thuộc về nó. Tôi không tham gia vào hoạt động chính trị, nhưng điều này không có nghĩa là tôi không có những chính kiến, nhận định riêng của mình về các sự kiện chính trị đang xảy ra xung quanh, đang có tác động không trực tiếp thì gián tiếp lên cuộc sống của riêng tôi. Tôi quan tâm tới các vấn đề của lịch sử Ucraina và thế giới bởi vì nghệ thuật của tôi, những giá trị mà tôi theo đuổi nằm trong sự tương hỗ với môi trường này, với con người và đất nước này. Chính dung mạo và tài năng đã đẩy tôi tới gần, thậm chí rất gần những con người mà ta vẫn xem là “ nắm vận mệnh nhân dân”. Họ thường xuyên xuất hiện trên vô tuyến, ăn mặc đạo mạo, nói năng toàn những từ ngữ trang trọng, văn hoa. Những trong cuộc sống thực, họ ích kỷ và thô tục đến bất ngờ. Một điều tự bản thân tôi xem đây là phát hiện của riêng mình : Họ rất khinh bỉ và coi thường cuộc sống của người dân thường. Tôi đã chót bước vào vòng xoáy đó và bị nó cuốn đi. Nhưng tôi cũng đã nhanh chóng hiểu ra ngay luật chơi của giới được gọi là “quí tộc” này. Ở đâu cũng là cạm bẫy, ở đâu cũng là mua bán mặc cả. Nếu mình không muốn bị người ta dẫm đạp lên, rồi đến một ngày nào đó sẽ bị quẳng ra khỏi sân chơi như một thứ giẻ rách, thì chỉ có cách bắt những người khác chơi theo luật của mình. Tôi bắt đầu cuộc chơi khi trở thành tình nhân của ông Kovalenko vào năm 16 tuổi. Ông ấy lúc đó là quận trưởng quận Lênin, nơi tôi đang theo học tại một trường năng khiếu âm nhạc. Ở vào tuổi đó, tôi tự cảm thấy mình già giặn và hiểu đời hơn những đứa bạn cùng lớp. Bởi vậy, đám bạn trai của tôi thường lớn hơn tôi nhiều tuổi. Ngay từ khi còn nhỏ, tôi đã cảm nhận được sức mạnh của sắc đẹp mà trời phú cho mình. Đám con trai đã đâm chém nhau vì tôi. Tôi không biết mặt mẹ tôi, bà cũng không để lại cho tôi một tấm hình nào, song tôi nghĩ bà cũng phải là một người phụ nữ có nhan sắc. Cuộc đời của những người phụ nữ có sắc đẹp không mấy khi được êm đềm yên ả. Cây muốn lặng nhưng gió chẳng dừng. Đúng là như vậy.Vào tuổi 14, đi ngoài đường tôi đã cảm nhận thấy những ánh mắt thèm khát của đám đàn ông nhìn xoáy theo mình. Trên các phương tiện công cộng, họ cứ sán đến sát tôi tìm cớ này cớ khác để động chạm vào người tôi, ngay cả khi có các bà vợ đứng bên cạnh. Một lần tôi đứng chờ xe bên đường, một anh lái xe phong ngang qua mải ngoái lại nhìn tôi đã tông xe vào cột điện. Tôi cũng nhận được cả những ánh mắt long lên sòng sọc của các bà, các cô mà thoạt tiên tôi cảm thấy sợ hãi, trốn chạy những ánh mắt đó. Song, đến tuổi 15 thì tôi đã hãnh diện ngẩng cao đầu bước thẳng không thèm để ý. Trong người tôi trỗi dậy một tình cảm vừa kiêu hãnh vừa khinh bỉ họ.

Một hôm, nhà trường tổ chức hòa nhạc nhân dịp kỷ niệm ngày sinh của nhạc sĩ thiên tài Moza. Khách mời rất đông. Tôi cũng lên biểu diễn, nhưng ở vào tiết mục gần cuối cùng. Biểu diễn song, đang còn cho đàn vào hộp ở bên cánh gà sân khấu thì thấy bà hiệu trưởng chạy xồng xộc đến với vẻ mặt lo lắng. Bà nói rằng, lên ngay phòng giám hiệu có việc quan trọng. Tôi cũng bất ngờ và lo lắng hấp tấp đi theo bà dọc theo dãy hành lang có các rèm cửa bị gió thổi tung lên. Khi bứơc vào, Tôi thấy một người đàn ông khoảng ngoài bốn mươi, thắt cavát màu đỏ rất hợp với bộ comle đắt tiền và mái tóc lốm đốm những sợi bạc những được uốn chải công phu. Tôi đang còn bối rối chưa biết sử lý ra sao thì bà hiệu trưởng lên tiếng, giọng rõ ràng là hồi hộp, hai tay chắp phía trước ngực:

– Thưa anh, đây là học sinh Tachiana, người đã chơi bản Polone đó ạ.

– Cháu chơi rất tuyệt – Ông ta nói và chìa tay chỉ vào chiếc ghế đối diện – Cháu ngồi xuống đây

Lúc tôi lấy lại được bình tĩnh và từ tốn trả lời các câu hỏi của ông ta về gia đình, bố mẹ, cuộc sống…Thì bà hiệu trưởng đã biến ra từ lúc nào, trong phòng chỉ còn lại tôi với ông Kovalenko. Ông bảo cứ gọi ông là Vitia cho thân mật. Ông lắc đầu ra vẻ ai ngại về hoàn cảnh riêng của tôi.

– Chú muốn cháu đến dạy và học đàn cùng với con gái chú ở nhà, có được không? Con gái chú nhỏ hơn cháu một tuổi.

– Hiện nay cháu rất bận, mẹ nuôi cháu đang ốm nặng – Tôi lập tức trả lời, không đắn đo suy nghĩ

– Mình cháu thì giúp được gì? Cháu cứ đến chỗ chú, chúng ta sẽ tìm cách giúp mẹ cháu, như vậy có tốt hơn không?

– Chú để cháu suy nghĩ ít hôm đã.

Tôi nói thế thôi, nhưng trong bụng đã quyết định đồng ý rồi. Bởi hoàn cảnh của tôi lúc này cũng rất là bi đát. Mẹ nuôi tôi ốm đã gần một tháng nay. Hai chúng tôi sống nhờ vào tiền trợ cấp eo hẹp,trong khi đó giá cả thực phẩm, tiền nhà, tiền lò sưởi, tiền điện tăng rất nhanh. Quần áo tôi mặc trên người đều là thứ quần áo cũ Second hand được hai mẹ con sửa lại theo các mẫu trên tạp chí . Có lần túng thiếu quá, cả hai mẹ con đã phải xuống tàu điện ngầm kiếm sống bằng cách : tôi kéo đàn và mẹ Vera đi đằng trước đệm bằng đàn ghi ta và hát. Hai chúng tôi cũng kiếm được kha khá vì tôi biết nhiều quí ông nhìn thấy tôi đã không ngần ngại đặt vào trong chiếc túi tôi khoác bên vai những tờ giấy bạc khá lớn. Nhiều người hỏi thẳng giữa đám đông trong toa tàu điện ngầm xem tôi có bán thân không với giá rất cao. có một người đàn ông nói với mẹ Vera rằng : bà có đứa con gái xinh như thế kia thiếu gì nơi có thể kiếm được việc làm. Ông ta để lại địa chỉ và nói cứ đến ông sẽ giúp đỡ . Hai mẹ con đắn đo mãi cuối cùng không đi vì sợ có mưu mô gì đấy sau khi xem trên báo và Vô tuyến những vụ lừa đảo của các công ty buôn phụ nữ sang các nước Tây Âu làm nô lệ tình dục. Công việc làm thêm tuy khá vất vả này cũng khiến cho cuộc sống của hai mẹ con khấm khá lên đôi chút. Chúng tôi mua được chiếc vô tuyến màu thay thế cho chiếc vô tuyến từ thời hai ông bà mới lấy nhau. Nhưng cũng chính vì công việc này mà mẹ Vera phải vào nằm viện. Hôm đó là ngày chủ nhật, hai mẹ con dậy từ rất sớm để chuẩn bị cho một ngày lao động vất vả của mình. Tôi lấy sơ đồ hệ thống tàu điện ngầm của thành phố K. ra và đánh dấu những ga dân cư đông và những tuần trước chúng tôi chưa tới. Chúng tôi ăn sáng thật no ở nhà để không phải chi tiêu những khoản lặt vặt trên đường. Lần nào cũng vậy, trước khi bước chân ra khỏi nhà, mẹ Vera lại đứng cầu nguyện trước ảnh thánh một cách thành kính. Chúng tôi đi bộ ra bến tàu điện ngầm gần nhất, bến Ga phía Nam, để tiết kiệm tiền đi xe buýt. Chỉ khi nào trở về, lúc đó đã thấm mệt , chúng tôi mới cho phép mình đi xe công cộng. Hôm đó, chúng tôi thu hoạch được rất khá, có lẽ vì là một ngày lễ tôn giáo của đạo Chính thống. Đến trưa, tôi nhẩm tính đã được một số tiền bằng cả tuần trước. Tôi nói với mẹ Vera rằng hôm nay nên về sớm thôi, hai mẹ con tạt vào cửa hàng hạ giá mua ít quần áo. Mẹ Vêra bực mình quát lên, mắng tôi là “ tư sản” chưa làm đã đòi hưởng thụ. Chưa bao giờ Mẹ nặng lời với tôi như vậy. Quả là đến cuối giờ chiều thì chiếc túi đeo bên vai đã khá nặng vì các đồng tiền konek bằng đồng. Hai chân tôi mỏi nhừ, các ngón tay bấm phím như tê dại đi. Giọng mẹ Vera cũng đã khản. Hai chúng tôi bước ra và ngồi nghỉ trên sân ga. Tôi chuyển cho mẹ Vera túi tiền và bảo phải giữ cẩn thận vì đây là một ga vắng vẻ ít người xuống. Tôi vừa nói chưa dứt lời, thì từ phía đoàn tàu vừa đi khỏi, bốn gã thanh niên phăm phăm chạy tới. Hai mẹ con kêu thét lên nhưng trên sân ga hầu như không có một mống người. Một bà già ngồi ở chiếc ghế cách đó không xa chẳng biết làm gì hơn cứ đưa tay lên làm dấu thánh lia lịa.

“ Đúng hai mẹ con nó đấy “ Trong cơn hoảng loạn, tôi nghe được một đứa thốt lên. Chúng xông vào hai mẹ con, chân đá tay đấm. Tôi ôm chặt hộp đàn chỉ sợ bị đập hỏng. Chính nhờ hộp đàn đó mà tôi cũng đỡ được những cú đấm trực diện. Biết túi tiền ở trong tay mẹ Vera, chúng vây cả lại và đánh bà vô cùng dã man. Tôi mấy lần lao vào cứu bà đều bị một thằng cao to co cẳng đạp ngã ngược trở lại. Mẹ Vera nằm sấp đè lên túi tiền, nhưng cuối cùng cũng bị chúng đánh ngất đi và túi tiền tuột khỏi tay. Cả bọn nhảy lên đoàn tàu lúc đó vừa lao tới. Một thằng trong bọn nói với lại bằng một giọng hăm dọa : “ Biết thân thì đừng có bén mảng đến địa phận của chúng tao kiếm ăn!” Tôi gào lên kêu cứu nhung đây là bến gần cuối nên các toa đều trống vắng. Vài người ló đầu ra nhìn qua cửa sổ vẻ sợ sệt. Tôi chạy vội lại bên mẹ Vera đang nằm bất tỉnh trên sàn, mặt mày bầm tím và máu mồm máu mũi chảy ướt đẫm cả chiếc áo đang mặc trên người. Mãi gần một tiếng sau mới gọi được xe cấp cứu.

Cả tuần đó, tôi bỏ học ở luôn trong bệnh viện để chăm sóc mẹ.

Tôi dấu không nói cho mẹ biết về lời đề nghị của ông quận trưởng. Có lẽ, như thế thì tốt hơn. Hai hôm sau, đang trong giờ học môn lịch sử âm nhạc, cô thư ký của bà hiệu trưởng gọi tôi lên nghe điện thoại. Thoạt tiên, Tôi tưởng có chuyện gì xảy ra trong bệnh viện với mẹ Vera nên quáng quàng chạy, tim đập như trống trận. Nhưng vừa áp chiếc ống nghe màu đen lạnh toát vào tai, Tôi nhận ra ngay giọng của ông Kovalenko.

– Thế nào, mẹ cháu đỡ chưa?

– Cũng đỡ hơn ạ.

– Chú chờ câu trả lời của cháu đây.

– Cháu đồng ý.

– Hết giờ học, chú sẽ cho xe đến đón cháu ở cổng trường nhé. Tạm biệt cháu.

Vũ Tuấn Hoàng

»Liên quan
Bị vứt vào cõi đời (kỳ 22)

Thứ Bảy, 18 Tháng Tư 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 21)

Thứ Sáu, 10 Tháng Tư 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 20 )

Thứ Năm, 26 Tháng Ba 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 19 )

Thứ Hai, 16 Tháng Ba 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 18)

Thứ Bảy, 28 Tháng Hai 2009

»Cùng chủ đề
Bị vứt vào cõi đời (kỳ 7)

06 Tháng Mười Hai 2008

Bị vứt vào cõi đời (kỳ 6)

29 Tháng Mười Một 2008

Bị vứt vào cõi đời (kỳ 5)

24 Tháng Mười Một 2008

Bị vứt vào cõi đời (kỳ 4)

19 Tháng Mười Một 2008

Bị vứt vào cõi đời (kỳ 3)

15 Tháng Mười Một 2008

Bị vứt vào cõi đời (kỳ 2)

12 Tháng Mười Một 2008