Bị vứt vào cõi đời (kỳ 7) bởi Nguyễn Quang

(DN.ODESA) – …Trọng đến K. vào một chiều mưa sụt sùi. Mùa thu cố níu giữ những chiếc lá vàng cuối cùng trên trên các cành cây khẳng khiu và cả những dải băng màu vàng, màu xanh trên các cột điện, các tấm biển quảng cáo, dấu vết còn lại của cuộc cách mạng Cam rung chuyển thế giới. Vợ anh không đi cùng được vì ngại tình hình chính trị bên này chưa ổn định.

Trong khoảng thời gian từ Băng cốc đến Kiev, Trọng đã kịp biết được khá nhiều về người bạn đường vui tính và hay chuyện của mình. Phải thừa nhận Bác sĩ H. có tài trong khoa ăn nói. Ông biết cách lôi cuốn người nghe bằng những ví dụ cụ thể như : “ Tôi tận mắt chứng kiến…” hoặc “ chuyện xảy ra với một người thân của tôi vào ngày này, tháng này…”. Ông thì thầm vào tai Trọng về mục đích chuyến đi sang K. của mình với lời dặn dò cẩn thận kèm một cái vỗ vai thân mật : “ Cậu không được kể cho ai đấy nhé, tuyệt mật. Tôi đi vì nể quá thôi, người ta cứ mời đích danh mình mãi, chứ đi nứơc ngoài bây giờ khổ hơn ở nhà chứ báu gì ”. Ông còn chìa cuốn hộ chiếu cho Trọng xem những con dấu đóng chi chít và nói bằng một giọng không dấu vẻ tự hào : “ Chỉ còn hai cực của trái đất là tôi chưa đến ” . Qua câu chuyện của ông, thì trong giới y học nước nhà chẳng có ai là đáng để tôn làm sư phụ. Ông có cái tài là đưa ra rất nhanh và chính xác những tật xấu hay khuyết điểm của một nhân vật nổi tiếng nào đó trong giới, nhất là những chuyện dính dáng đến tình cảm lãng mạn, bồ bịch. Và, Ngoài nghề y ra hình như trên thế giới không còn tồn tại một thứ nghề nghiệp nào khác đáng để tôn trọng. Bệnh nhân của ông toàn là những nhân vật nổi tiếng trong chính giới, với người nào ông cũng có một cách đặt vấn đề hết sức tự nhiên, đại loại như : “ Hôm thứ năm vừa rồi, tôi chữa cho bộ trưởng B. ngay tại biệt thự … hoặc vợ của đại sứ A, mắc một căn bệnh thật không thể ngờ được… Do tiếp xúc rộng nên Trọng không lạ gì kiểu người như vậy. Một mặt, anh vẫn cứ để tai lắng nghe những lời thao thao bất tuyệt của ông, thỉnh thoảng lại kèm theo những cái gật đầu vẻ đồng tình tán thưởng, những mặt khác anh vẫn không dứt được những suy nghĩ về các vấn đề cần phải đạt được trong chuyến đi gấp gáp này. Số phận của Tổng công ty còn hay mất phụ thuộc vào vận may rủi đang chờ anh phía trước. Anh ngả đầu ra ghế, mắt hơi lim dim. Khung cảnh của mây trời xung quanh cũng làm cho anh nhẹ nhõm đi đôi chút vì gánh nặng của những công việc hàng ngày tạm lùi ra phía sau . Nhưng anh đâu biết được rằng, chuyến đi này đã làm cuộc đời anh quay ngoắt sang một hướng hoàn toàn khác mà nếu bây giờ có ai đó tiên đoán cho anh trước thì anh cũng chỉ phẩy tay cười khẩy mà thôi…

* * *

Thực ra, tôi đã biết gì về cuộc sống riêng của Thảo? ( Tôi xin mạn phép đựoc gọi tên tiếng Việt của cô, để cảm nhận cô như một người đồng hương thực sự). Hoàn toàn rất ít ỏi. Những cuộc gặp gỡ với cô cũng có thể đếm trên đầu ngón tay, khi thì ở thư viện thành phố khi trong một quán cafe không tên tuổi, thỉnh thoảng trong những dịp Tết lễ của cộng đồng người Việt tại nhà hàng “ Thăng Long”. Cô chưa bao giờ mời tôi về nhà riêng của mình. Giữa tôi và cô vẫn là một khoảng cách vô hình cho dù tôi đã cảm nhận được hơi thở của cô, mùi nứơc hoa cô vẫn ưa dùng và nhìn rất sát chiếc bớt màu đỏ sẫm ( đôi khi tôi vẫn ao ước đựơc đặt lên đó một nụ hôn) trên cổ mỗi khi chúng tôi gặp nhau, ngồi cạnh nhau để làm việc với bản dịch luận văn của cô. Cô đang là một siêu sao, được báo chí, giới thượng lưu giàu có của Ucraina sủng ái. Với một vẻ đẹp độc đáo tràn đầy sức sống như vậy, cô sẽ chẳng bao giờ đựơc yên thân trước những con mắt thèm khát của đám mày râu có cuộc sống quá đầy đủ dư thừa, chỉ nghĩ cách tiêu tiền sao cho hơn người.

Rất có thể, cô đã là tình nhân của ông thị trưởng quá cố ? ý nghĩ này như một tấm phông lớn màu đen bất chợt hạ xuống ngăn cách tôi với thế giới xung quanh, những thân hình cuồng nhiệt, gần như khỏa thân của các vũ nữ, tiếng nhạc rock, tiếng huýt sáo la ó và nhũng ánh đèn màu nhấp nháy…

Tôi bất chợt cảm thấy nóng mặt khi hình dung ra cái thân hình to lớn, lông lá với chiếc bụng bự của ông Kovalenko bên cạnh Thảo, mảnh mai thanh thoát. Một cái gì đó bứt dứt khó chịu khiến tôi không thể ngồi yên và buộc phải đứng bật dậy và bước ra khỏi quán. Trong đời thiếu gì những cảnh trái khoáy như vậy. Điều này chắc chắn sẽ còn rắc rối to cho cô trong vụ án này. Ít nhiều, cô cũng phải biết được những chi tiết liên quan tới nguyên nhân dẫn đến cái chết của ông ta, nhất là nhũng gì xảy ra trong cái đêm trước khi ông tự sát. Đó cũng chính là mục tiêu của hàng chục tờ báo lớn đang ngong ngóng tung phóng viên và tai mắt của mình khắp các cơ quan an ninh và Viện kiểm sát với hy vọng tăng lượng phát hành gấp nhiều lần. ở đời, người ta vẫn mưu danh và cầu lợi trên tai họa, bất hạnh của đồng loại như một thứ bản năng sinh tồn vậy.

Một ngọn gió đêm man mác thổi dọc con đường vắng, lốm đóm ánh đèn cao áp màu xanh dìu dịu. Chiếc tàu điện, có lẽ là chuyến cuối cùng, đang lắc lư, ì ạch tiến tới. Tôi là hành khách thứ hai trong toa. Gần phía cuối toa, một gã ăn mặc lôi thôi lếch thếch , người nồng nặc mùi rượu đang ngồi ngủ gật, chiếc đầu rối bù lắc lư theo nhịp lắc của con tàu. Thỉnh thoảng, gã lại giật mình choàng tỉnh ngơ ngác nhìn ra xung quanh như không hiểu mình đang ở đâu. Nước rãi chảy thành dòng bên mép gã. Dưới chân, một vũng nước đang chảy dọc theo rãnh của tấm ván gỗ lót sàn toa.
Người phụ nữ lái tàu điện quay đầu lại nhìn chúng tôi, rồi đưa tay lên che miệng ngáp.

Đến lúc này, tôi vẫn không thể ngờ rằng chính tôi là người đầu tiên được đọc lời khai nhân chứng của Thảo với các thẩm phán viên của Viện kiểm sát về những gì xảy ra vào cái đêm kinh hoàng đó.

Vũ Tuấn Hoàng

»Liên quan
Bị vứt vào cõi đời (kỳ 22)

Thứ Bảy, 18 Tháng Tư 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 21)

Thứ Sáu, 10 Tháng Tư 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 20 )

Thứ Năm, 26 Tháng Ba 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 19 )

Thứ Hai, 16 Tháng Ba 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 18)

Thứ Bảy, 28 Tháng Hai 2009

»Cùng chủ đề
Bị vứt vào cõi đời (kỳ 6)

29 Tháng Mười Một 2008

Bị vứt vào cõi đời (kỳ 5)

24 Tháng Mười Một 2008

Bị vứt vào cõi đời (kỳ 4)

19 Tháng Mười Một 2008

Bị vứt vào cõi đời (kỳ 3)

15 Tháng Mười Một 2008

Bị vứt vào cõi đời (kỳ 2)

12 Tháng Mười Một 2008