Bị vứt vào cõi đời (kỳ 6) bởi Nguyễn Quang

(DN.ODESA) – Theo như đã thỏa thuận, Tôi đứng chờ Tachiana ở ngay trước cổng Học viện âm nhạc. Trong lúc chờ đợi, tôi lật giở xem những trang báo, tạp chí đủ các loại trên sạp báo ngay lối xuống tàu điện ngầm.

<!-- /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} @page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in .75in 1.0in .75in; mso-header-margin:35.4pt; mso-footer-margin:35.4pt; mso-paper-source:0;} div.Section1 {page:Section1;} -->

Ở đây ồn ào
là vậy, nhưng thỉnh thoảng, xen giữa những khoảnh khắc im lặng trên đường phố
lúc ngớt ô tô, vẫn vẳng đến những âm thanh trầm bổng của đàn violon hoặc piano,
lặp đi lặp lại trong một bài tập của sinh viên từ những ô cửa sổ khép hờ trên
tầng hai. Tôi cảm nhận được ánh mắt của bà bán báo không được thiện cảm cho
lắm, lướt từ đầu đến chân và dừng lại ở đôi giày đã tàng, lâu ngày không được
biết đến mùi si, dưới chân tôi. Đúng lúc đó, Tachiana xuất hiện trên ngưỡng
cửa. Vừa nhìn thấy cô, tôi đoán ra ngay có chuyện gì đó không bình thường đã
xảy ra. Khuôn mặt cô nhợt nhạt, mái tóc đẹp xổ tung một cách cẩu thả. Tôi bước
vội về phía cô, suýt đâm phải một bà đang bê một bình hoa to đi ngang qua trước
mặt. “Không có mắt hay sao?” bà ta định sừng sộ với tôi. May mà chiếc bình
không rơi nên bà ta chỉ lẩm bẩm mấy câu thiếu văn hóa rồi lại đi tiếp.


– Có chuyện
gì thế? – tôi hỏi và kéo tay Tachiana tránh sang một bên của dòng người đi lại
trên vỉa hè. 
 

– Hôm nay
em không thể làm việc tiếp được. Bên An ninh họ gọi sang thẩm vấn. – câu này cô
chuyển sang nói bằng tiếng Việt. – Thế anh không biết chuyện gì à? Thị trưởng
vừa tự sát đêm qua.
 

– Thật thế
à? Kinh khủng thật. Ông ấy mới phát biểu trên vô tuyến cơ mà. Thế nhưng, em thì
có liên quan gì mà sợ? – trong giọng nói của tôi có gì đó hơi bất bình.
 

– Em chưa
thể nói bây giờ cho anh được. Anh thông cảm nhé, em phải sang bên đó ngay bây
giờ, xe đang đợi kia kìa. – cô hất đầu về phía bãi đỗ xe cách đó không xa. Tôi
nhận ngay ra biển số đặc biệt của chiếc xe Toyota màu đen. Tachiana bước vội tới và
trước khi bước vào xe, cô ngoái đầu lại nhìn. Chiếc xe đi được một lúc rồi mà
tôi vẫn chưa hết bàng hoàng vì việc vừa xảy ra. Tôi bước lại quầy bán báo và
hỏi mua tờ “Sự kiện Kharkov”
mới nhất. Ngay trang hai, một cái tít in đậm đập ngay vào mắt: “Vào hồi 19 giờ
05 phút, Thị trưởng  Vikor Kovalenko đã
tự sát tại nhà nghỉ ngoại ô của mình, bên bờ hồ Xantovka cách K. 60km. Theo
những kết quả điều tra ban đầu, vợ nạn nhân tìm thấy xác chồng mình trong nhà
tắm hơi với hai vết đạn, một vào cằm và một vào thái dương. Người ta tìm thấy
lá thư tuyệt mệnh của nạn nhân để trong túi áo ngực, viết bằng bút chì trên
trang vở xé vội, với dòng chữ: “Tôi ra đi với lương tâm trong sáng. Tôi chỉ là
nạn nhân của một trò chính trị bỉ ổi. Hãy tha thứ cho tôi”. Kết luận sơ bộ của
thanh tra: tự sát. Ông Kovalenko, năm mươi ba tuổi, có vợ và một con gái đang
học đại học”. Chẳng phải khó khăn lắm tôi cũng nhận ra khuôn mặt quen thuộc của
ngài Thị trưởng đã từng làm khách của tỉnh Khánh Hòa qua bức ảnh chụp xác nạn
nhân nằm trên vũng máu, bên tai tôi vẫn còn văng vẳng những lời phát biểu của
ông khi giới thiệu Tachiana tại khách sạn Hòn Ngọc Việt hai năm trước. Thời thế
đã thay đổi. Ông Kovalenko bị buộc vào tội sử dụng tiền công quĩ một cách bất
hợp pháp cho hoạt động tranh cử  của đảng
“Dân chủ” vừa qua.

 

Tôi lững
thững bước xuống ga xe điện ngầm. Trong đầu cứ day dứt mãi một câu hỏi: “Một
nghệ sĩ vĩ cầm như Tachiana thì có liên quan gì tới cái chết của ông thị
trưởng? Chẳng lẽ cô còn hoạt động chính trị nữa mà tôi không biết? Hay giữa cô
và ông ấy có một mối quan hệ nào đó không bình thường?”. Tôi bỗng nhớ có lần cô
thổ lộ rằng: “Thế giới của các văn nghệ sĩ cũng khốc liệt và tàn nhẫn đến phi
nhân tính”.

Chẳng cần
phải đợi Tachiana gọi điện, ngay buổi tối hôm đó, tôi đã được biết về vụ việc
của cô qua kênh truyền hình Simon của thành phố. Theo như lời của phóng viên
làm thiên phóng sự này thì mọi tai họa đối với Tachiana bắt đầu từ việc cô có
tham gia một chương trình ca nhạc ủng hộ cho ứng cử viên Tổng thống của Đảng
“Dân chủ “, đảng cầm quyền cũ bị thất bại trong đợt bầu cử vừa qua. Thiên phóng
sự đã đưa ra những hình ảnh và sự kiện khá bất ngờ đối với tôi và hình như ấn
tượng về nữ nghệ sĩ Violon nổi tiếng trong lòng người hâm mộ bị bôi đen và hạ
thấp đi rất nhiều. Tôi cảm nhận ngay được ý đồ không tốt đẹp của những người
làm thiên phóng sự này đối với Tachiana và dán tiếp đối với ông Thị trưởng của
thành phố. Việc cử cô đi dự kỳ thi Viôlôn quốc tế cũng bị đưa ra với lý do như
thể cô được giải không phải vì tài năng mà nhờ tiền lobby của ngài Thị trưởng
đã quá cố. Người ta còn đưa ra một số bức ảnh chụp Tachiana và ông Kovalenko
lúc thì ở ngoài bãi biển thuộc đảo Síp, lúc thì trong nhà hàng sang trọng tại khu
quảng trường Hiến Pháp. Người ta còn nhắc đến căn hộ đắt tiền  mà cô đang ở ngay trung tâm thành phố là một
quyết định cấp nhà sai trái của Ủy ban Nhân dân tỉnh bởi vì nhiều người còn
xứng đáng hơn mà vẫn phải sống trong những điều kiện khó khăn, chật chội. Nguồn
gốc người Việt của cô cũng được nhắc tới nhưng dưới một góc nhìn hạn hẹp kiểu

dân tộc chủ nghĩa… Tôi ngồi thừ trên đi-văng suy nghĩ mông lung. Một dự cảm
không tốt lành cho Tachiana xâm chiếm mọi suy nghĩ trong đầu. Thiên phóng sự
vừa qua rõ ràng là một bước chuẩn bị dư luận cho những những gì tiếp sau không
có hậu. Tôi với điện thoại gọi cho Tachiana, nhưng trong ống nghe chỉ có những
tiếng tút dài vô vọng. Có thể cô đã bị giữ lại Viện Kiểm sát để làm nhân chứng
cho vụ án? Tôi gọi điện cho một số người bạn quen để hỏi tình hình thì chẳng ai
biết gì hết. Tôi cảm thấy bất lực như một kẻ nhìn thấy người sắp chết đuối dưới
sông mà bản thân lại không biết bơi.

Suốt đêm
tôi không chợp mắt được và chỉ đến gần sáng mới thiếp đi với ý nghĩ: “Không thể
để Tachiana một thân một mình như vậy. Cô rất cô đơn”.  Tự đáy lòng mình, trong bóng tối của căn phòng
chật hẹp tại ký túc xá sinh viên nằm gần sát ngoại ô thành phố, tôi tự thú nhận
với chính bản thân mình: Tôi đã yêu.

Thật không ngờ là một cô gái trẻ đẹp, tài
năng, nhiều người ái mộ và dịu dàng như Tachiana lại bị nhiều kẻ ganh ghét như
vậy. Cái cung cách trả lời, cái nhìn khinh khỉnh qua cặp kính, cái kiểu phủi
bụi làm phách trên ve áo của bà hiệu trưởng Nhạc viện khi thấy tôi bước vào hỏi
về tình hình của Tachiana đã nói lên tất cả:

– Anh là gì
với cô ta? – giọng bà ta đầy vẻ xách mé.

– Một người
đồng hương.

– Đi mà hỏi
ông Kovalenko của cô ấy – bà sẵng giọng. – Hoặc sang bên Viện Kiểm sát mà hỏi,
ở đây tôi không có thời gian tiếp những chuyện vớ vẩn ấy đâu.

Nói xong,
bà ta làm ra vẻ đang bận chúi mũi tính tính toán toán gì đó trên bàn. Đôi môi
tô son đỏ chót bặm lại trông thật đáng ghét. Tôi khép cánh cửa lại sau lưng,
cũng không thèm chào một câu. Cô thư ký gầy đét của bà ta ngồi ở phòng ngoài
đang đánh móng tay sau chiếc máy tính cũng nhìn tôi với ánh mắt câng câng. Tôi
nhận thấy tấm ảnh Tachiana khổ lớn treo ở đầu hành lang trong buổi nhận giải
thưởng âm nhạc quốc tế đã bị hạ xuống đang còn để dưới gầm bàn cô ta, thay vào
đó là tấm áp-phích của ban nhạc rock Viagra trong buổi biểu diễn trên quảng
trường Tự Do ủng hộ cho ứng cử viên Tổng thống của đảng Cam. Chính trị đã làm
thay đổi các giá trị và thần tượng nghệ thuật. Tôi đi ngược lại một đám đông
sinh viên, kẻ vác kèn, người đeo violon sen ồn ào huyên náo cười nói bô bô. Ai
nấy ăn mặc đều kỳ dị, khác người. Có một cô tóc vàng xõa xượi khoác cả một tấm
chăn rách bươm trên mình. Sự vui vẻ, hồn nhiên của họ khiến tôi chợt cảm thấy
buồn và thương cho hoàn cảnh của Tachiana. Bây giờ tôi mới hiểu được, cô phải
sống và làm việc trong một môi trường đầy sự ghen ghét đố kỵ như thế nào? Tôi
hình dung ra việc cô đang bị tạm giam ở bên an ninh mà bồn chồn không yên. Chắc
chắn những kẻ như bà hiệu trưởng kia sẽ lại đâm bị thóc chọc bị gạo, ăn không
nói có để Tachiana phải ngồi tù mới thỏa cái tâm đố kỵ ác độc. Nếu không giúp
cô lúc này, rất có thể, bằng nhiều thủ đoạn đê tiện, những kẻ không ưa cô sẽ
đẩy cô vào vòng tù tội. Không có tội còn bị đặt điều vu oán giáo họa, huống hồ
đây lại có dính líu đến một nhân vật nổi tiếng của chế độ cũ đang bị cật vấn để
phải đi đến bước tự sát. Làm gì để giúp Tachiana bây giờ? Ở địa vị tôi, một anh
sinh viên mới tốt nghiệp trường Tổng hợp khoa Lịch sử được vài năm, đang còn
phải kiếm tiền bằng đủ các nghề để theo đuổi một hoài bão từ khi còn bé là trở
thành nhà văn.

  Tôi rẽ vào quán ăn bình dân “Con gà trống”
nằm dưới tầng hầm của Viện bảo tàng Mỹ thuật. Đây là nơi ăn uống của giới sinh
viên mấy trường nghệ thuật trong khu Atakara Iarosha. Tôi rất thích quán ăn này
bởi cách bài trí phóng khoáng cũng như các món ăn. Vào các chiều thứ Năm diễn
ra các show diễn của sinh viên Nhạc viện và trường Múa ba-lê. Ờ mà hôm nay đúng
là thứ Năm rồi. Tôi ăn nhẩn nhơ để kéo dài thời gian đến lúc bắt đầu chương
trình là vừa. Một cô gái mặc đồng phục của cửa hàng mang báo tới các bàn ăn để
bán. Tôi lật giở chồng báo cô đặt lên bàn và chọn ra hai tờ có đăng tin về vụ
án mà tôi quan tâm. Tờ “Tuyệt mật”có chạy hàng tít: “Tôi không tin vào khả năng
tự sát của ngài Thị trưởng” của đại biểu quốc hội Vladimia Sivkvich: “Tôi hoàn
toàn có quyền không tin vào kết luận của Viện Kiểm sát về cái chết của Thị
trưởng Kovalenko. Đúng là ngay sau khi phát hiện ra xác của ông tại nhà nghỉ
ngoại ô, một loạt các quan chức của chính quyền mới đã đưa ngay ra kết luận: tự
sát. Thường thường, cần phải chờ đợi kết luận của pháp y, rồi tiến hành điều
tra. Ở đây, điều tra chưa có đã kêu ầm lên là tự sát. Điều này nói lên một
điều: chính quyền muốn để trong nhận thức của dân chúng ông Kovalenko tự nguyện
muốn kết liễu cuộc đời tội lỗi của mình. Nhưng tôi tự hỏi, liệu một người có
thể bắn hai phát đạn vào đầu mình không? Phát đạn đầu tiên bắn vào cằm, viên
đạn trổ một lỗ qua mũi, phát thứ hai vào thái dương. Nếu ông Thị trưởng muốn tự
sát, hà tất ông phải dùng đến phát thứ hai? Tại sao ông không đưa súng lên thái
dương ngay? Hay có ai đó đã “giúp”ông trong việc này? Chắc chắn có kẻ nào đó
trục lợi trong cái chết của ông”. Vị nghị sĩ này còn cho biết thêm một giả
thuyết nữa là: “Phóng viên của kênh truyền hình số 7 đã quay được cảnh một ông
thầy tu bước ra khỏi nơi giữ thi hài ông Thị trưởng”. Theo phong tục của Đạo
Pravoxlavia, người tự tử sẽ không được rửa tội.

Tôi cảm
thấy lo ngại thực sự khi đọc tiếp mẩu tin thứ hai trên báo “Sự kiện”: Ông
Kovalenko bản tính là một người giao thiệp rộng, có rất nhiều bạn bè trong các
giới, đặc biệt là giới nghệ sĩ. Một ngày trước khi xảy ra thảm kịch, tại chính
ngôi nhà nghỉ này đã diễn ra một cuộc gặp mặt thân mật với sự tham gia của
nhiều nhân vật nổi tiếng của thành phố. Nhiều nguồn tin cho hay, hình như ông
đã biết trước được kết cục này và tổ chức cuộc vui chơi cuối tuần với đông đủ
bạn bè như một lời chào vĩnh biệt. Hiện nay, Viện Kiểm sát đang tiến hành lấy
bằng chứng của tất cả các nhân vật có mặt trong ngày hôm đó. Ngoài mẩu tin
trên, báo còn đăng kèm một bức ảnh đám đông khách khứa vui vẻ đàn hát ngồi xung
quanh một đống lửa to với dòng đề tựa sặc mùi trinh thám rẻ tiền: “Đêm hoan lạc
trước hai tiếng súng”. Mặc dù báo in trắng đen và ảnh không được nét, nhưng tôi
nhận ngay ra Tachiana ngồi trên một khúc gỗ sồi bên trái ông Thị trưởng. Một
cảm giác nao nao khó tả dâng lên trong lòng tôi. Vậy là cô phải trả lời trước
các thẩm phán về mối quan hệ của mình từ trước tới nay với nạn nhân. Báo chí sẽ
lại được một dịp làm um lên xung quanh việc này. Những nhà tư tưởng của chính
quyền mới sẽ khai thác triệt để và sử dụng các phương tiện thông tin đại chúng
để chứng minh một điều: chính quyền cũ là xấu, là thối nát, tham nhũng. Chính
trên đống đổ nát này, những người mới có trong tay quyền lực sẽ xây tượng đài
cho chính bản thân mình và đẳng cấp của mình.

 

 

Vũ Tuấn Hoàng

»Liên quan
Bị vứt vào cõi đời (kỳ 22)

Thứ Bảy, 18 Tháng Tư 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 21)

Thứ Sáu, 10 Tháng Tư 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 20 )

Thứ Năm, 26 Tháng Ba 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 19 )

Thứ Hai, 16 Tháng Ba 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 18)

Thứ Bảy, 28 Tháng Hai 2009

»Cùng chủ đề
Bị vứt vào cõi đời (kỳ 5)

24 Tháng Mười Một 2008

Bị vứt vào cõi đời (kỳ 4)

19 Tháng Mười Một 2008

Bị vứt vào cõi đời (kỳ 3)

15 Tháng Mười Một 2008

Bị vứt vào cõi đời (kỳ 2)

12 Tháng Mười Một 2008