Bị vứt vào cõi đời (kỳ 4) bởi Nguyễn Quang

(DN.ODESA) – Xã hội người lớn đầy cạm bẫy và bất công đã hé mở ra trước mắt một con bé mồ côi dễ bị tổn thương, những ngóc nghách đen tối và hôi hám của nó.

<!-- /* Font Definitions */ @font-face {font-family:Wingdings; panose-1:5 0 0 0 0 0 0 0 0 0; mso-font-charset:2; mso-generic-font-family:auto; mso-font-pitch:variable; mso-font-signature:0 268435456 0 0 -2147483648 0;} @font-face {font-family:SimSun; panose-1:2 1 6 0 3 1 1 1 1 1; mso-font-alt:宋体; mso-font-charset:134; mso-generic-font-family:auto; mso-font-pitch:variable; mso-font-signature:3 135135232 16 0 262145 0;} @font-face {font-family:"@SimSun"; panose-1:2 1 6 0 3 1 1 1 1 1; mso-font-charset:134; mso-generic-font-family:auto; mso-font-pitch:variable; mso-font-signature:3 135135232 16 0 262145 0;} @font-face {font-family:".VnMystical"; panose-1:2 11 114 0 0 0 0 0 0 0; mso-font-charset:0; mso-generic-font-family:swiss; mso-font-pitch:variable; mso-font-signature:3 0 0 0 1 0;} @font-face {font-family:".VnTime"; panose-1:2 11 114 0 0 0 0 0 0 0; mso-font-charset:0; mso-generic-font-family:swiss; mso-font-pitch:variable; mso-font-signature:3 0 0 0 1 0;} /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:EN-US; mso-fareast-language:EN-US;} p.MsoTitle, li.MsoTitle, div.MsoTitle {margin:0in; margin-bottom:.0001pt; text-align:center; mso-pagination:widow-orphan; font-size:36.0pt; mso-bidi-font-size:12.0pt; font-family:".VnMystical"; mso-fareast-font-family:"Times New Roman"; mso-bidi-font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:VI; mso-fareast-language:RU; font-weight:bold; } @page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:56.7pt 42.5pt 56.7pt 85.05pt; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;} div.Section1 {page:Section1;} /* List Definitions */ @list l0 {mso-list-id:229653051; mso-list-type:hybrid; mso-list-template-ids:-774460404 -1 -1 -1 -1 -1 -1 -1 -1 -1;} @list l0:level1 {mso-level-start-at:0; mso-level-number-format:bullet; mso-level-text:-; mso-level-tab-stop:45.0pt; mso-level-number-position:left; margin-left:45.0pt; text-indent:-.25in; font-family:".VnTime"; mso-fareast-font-family:"Times New Roman"; mso-bidi-font-family:"Times New Roman";} ol {margin-bottom:0in;} ul {margin-bottom:0in;} -->

“Chắc không
cần phải nhiều lời  khi diễn tả tâm trạng
một đứa trẻ lên bảy tuổi, chợt hiểu ra rằng: trên đời này mình không có một ai
thân thích cả. Những buổi chiều thứ bảy mới nặng nề làm sao. Em đứng bên cửa
sổ, chỉ dám he hé cái rèm cửa bụi bậm màu hồng nhạt ra để nhìn xuống cổng
trường. Những đứa bạn cùng lớp  đang ríu
rít lao vào vòng tay của bố mẹ chúng đến đón trên những chiếc xe ôtô choáng
lộn.  Galia, đứa bạn thân nhất với em,
trước khi đóng cửa xe lại, còn thò đầu ra vẫy tay về phía cửa sổ nơi em đang
đứng. Em vội thụt người lại, dấu mặt vào sau tấm mành cửa mà cái mùi khen khét
vì bụi vì nắng  của nó đến bây giờ vẫn
không quên được. Những giọt nước mắt  tủi
thân cứ trào ra. Em quay trở lại phòng ngủ rộng mênh mông với những chiếc
giường con xếp thành ba hàng thẳng tắp. Trên mỗi chiếc giường, có đặt một chiếc
gối xếp dựng lên như những cánh buồm con. Cả một khoảng thời gian rất dài, em
luôn  có mặc cảm với buổi chiều thứ
bảy.Đêm mới kinh khủng làm sao. Em hầu như không ngủ, chăn trùm kín cả đầu vì
sợ ma, sợ những hình thù quái dị trên tường, trên trần nhà do bóng của các cành
cây mơ ở dưới sân hắt lên . Em tưởng tượng ra lúc thì là đầu của con chó sói,
lúc thì là mặt của tên kẻ cướp trong cuốn phim vừa xem lúc chiều. Kinh khủng
hơn nữa là những hôm gió to, chiếc đèn dưới sân bị chao đảo khiến những bóng
cây trên tường như nhảy múa, rùng rợn hơn. Em cứ nằm như vậy, mồ hôi lạnh túa
ra khắp người mãi đến sáng mới thiếp đi vì quá mệt mỏi, căng thẳng. Đến một
hôm, đúng lúc em đang đứng nhìn xuống cổng trưởng, thì chợt  cảm thấy bàn tay ai đó đặt lên vai mình. Em
quay đầu nhìn lại và đập ngay vào mắt là chiếc tạp giề cáu bẩn có thêu những
bông hướng dương màu vàng nhem nhuốc. Em ngước mắt nhìn lên và nhận ra đó là bà
Vera,  lao công quét dọn các phòng  ở của khu nhà trẻ nội trú. Người bà to béo
nhưng khuôn mặt lại rất thanh thoát nhẹ nhõm. Mỗi khi trong trường có  ngày lễ hay ngày hội gì, bà thường đóng giả
đàn ông và hát bằng một giọng ồm ồm rất vang. Bà đánh được cả Piano và đàn
phong cầm . Khổ người to béo như thế những bà nhảy rất giỏi, nhất là các điệu vũ
dân gian Ucraina.  Bà bị chứng viêm khớp
nặng và ra mồ hôi tay. Cả trường biết bệnh này của bà, mà hình như bà còn lấy
thế làm hãnh diện vì đó là bằng chứng thời con gái bà đã từng đi xây dựng công
trình thanh niên thế kỷ BAM ở Xibiri.

 

 Thôi hôm nay đến nhà bà chơi đi
  Bà Vêra vuốt tóc em và nói giọng an ủi
– Bà cũng có một mình thôi, ông ấy mới mất tháng trước

 

Nhà bà Vêra
nằm cạnh khu chợ Trung tâm, thời Nga Hoàng nơi đây người ta bán ngựa giống, nên
tên chợ vẫn còn giữ lại đến bây giờ là “chợ Ngựa”.  Bảy chục năm dưới thời chính quyền
Xôviết  người ta đã định đổi tên bao lần
nhưng vẫn không được. Lòng dân không thuận. Ngôi nhà một tầng của bà nằm lọt
thỏm trong một con phố nhỏ, đường vào gập ghềnh lồi lõm, rác rưởi vứt lung
tung. Bà Vera vừa tra chìa khoá vào ổ thì trong sân đã vang lên  tiếng
chó sủa nhặng sị, tiếng móng vuốt cào sàn sạt trên cửa, tiếng thở phì phò của
một sinh vật đang muốn biểu lộ niềm sung sướng bị dồn nén. Hai người vào đến
trong sân rồi mà chú chó lông sù vẫn còn nhảy chồm lên người bà Vêra, đuôi
ngoáy tít khiến bà phải quát lên

 

 Thôi đủ rồi, Bim, mày đã chào khách
chưa? 

        

 

Con chó như
hiểu được tiếng chủ và ngước mắt lên nhìn em. Hai con mắt người và hai mắt chó
gặp nhau. Một tình cảm rất khó tả xâm chiếm toàn bộ người em khi nhìn sâu vào
đôi mắt đen, to và ướt của nó. Bà Vêra cho biết nó là một con chó hoang, trong
một đêm bão tuyết đã chạy vào nhà bà để trú rét. Hai ông bà xếp cho nó một chỗ
ngủ cạnh lò sưởi, cho ăn và từ đó nó sống với ông bà như một thành viên trong
gia đình. Bà kể rằng hôm chôn cất ông Xerray, bỗng nhiên cu cậu mất tích  hai hôm liền. Bà phải xin nghỉ làm để đi tìm,
hóa ra cu cậu ra tận nghĩa trang nơi chôn cất chủ cách nhà hơn hai chục cây số
và cứ  nằm dài bên cạnh nấm mộ còn mới,
mõm chúi xuống đất. Nước mắt chảy thành hai vệt trắng trên má. Ông bà có một
đứa con trai làm việc ở Matxcova chỉ đánh điện về và nói là rất bận không về
được, hỏi mẹ chi phí cho việc chôn cất hết bao nhiêu anh ta sẽ gửi tiền về. Bà
Vêra buồn bã nói : “ chó nó còn tình cảm hơn người ”. Không hiểu sao, em cảm
thấy trạnh lòng và nói với bà Vêra :  Con
Bim nó cũng giống cháu, không cha không mẹ, đúng không bà? . Một hôm, có một cô
bé xấu xí, bị điểm kém hơn em, tức tối đã gọi em là “ đồ con hoang, không cha
không mẹ”. Đây là lần đầu tiên em hiểu thế nào là sự ghen tỵ của con người và
em đã không chịu nổi gào lên, lao vào giật tóc và đè cô bé đó ngã xuống  hành lang ngay trước cửa phòng bà Hiệu
trưởng. Hai đứa vật lộn một lúc như hai con mèo con, tóc tai xõa sượi. Đúng lúc
đó cánh cửa phòng hiệu trưởng bật mở. Bà hiệu trưởng không cần biết ai phải ai
trái, bắt phạt em phải xin lỗi bạn kia và đứng vào góc lớp suốt cả buổi. Vì quá
mệt mỏi, vì những nỗi oan ức đè nén trong tâm hồn trẻ thơ, em thiếp đi, giựa
lưng vào chiếc tủ dựng đồ chơi và sách gíao khoa. Khi em tỉnh lại, đầu tiên là
nhìn thấy khuôn mặt bà Vêra. Em ôm chặt lấy bà và tủi thân khóc nấc lên. Học
sinh ở trường đã về hết và người ta quên hẳn đứa bé bị phạt ở trong  góc lớp học. Em thút thít kể lại cậu chuyện
bị phạt cho bà nghe. Bà Vêra lau nước mắt cho em bằng vạt áo của mình và nói
nhỏ : “Cháu có hiểu không, bố mẹ của bạn ấy rất giàu, bà hiệu trưởng vẫn
thường  nhận quà biếu của họ”.

 

 Xã hội người lớn đầy cạm bẫy và bất công đã hé
mở ra trước mắt một con bé mồ côi  dễ bị
tổn thương, những ngóc nghách đen tối và hôi hám của nó.

 

  Từ đó, chiều thứ bảy nào bà Vêra cũng đón em
về nhà ở cho đến sáng thứ hai mới tới trường. Ngôi nhà cũ kỹ và nhỏ bé của bà
trở thành tổ ấm đầu tiên của em và cũng là nơi em học những nốt nhạc đầu tiên
trên chiếc đàn Pianô cổ lỗ sĩ của Đức để trong góc phòng khách, dưới bức
tranh  “ Mùa thu vàng ” của danh họa
Levitan. Còn vì lý do gì em lại chọn cây đàn Vĩ cầm thì đó lại liên quan
tới  một câu chuyện khá dài mà bà Vêra đã
kể cho em trong một đêm đông lạnh giá, bên cạnh chiếc lò sưởi gang cháy đỏ nổ
tí tách, tỏa ra mùi thơm thơm của những xúc gỗ anh đào. Chuyện về mối tình cảm
động giữa hai ông bà và kèm theo những bức ảnh đã cũ kỹ, ố vàng cất trong chiếc
hộp gỗ để minh họa. Em thực sự bị chấn động. Nếu như con người ta đúng là có số
phận thì việc làm quen rồi chơi thân với bà Vêra, được bà dạy nhạc, được nghe
bà kể câu chuyện về mối tình vô cùng cảm động của ông bà, tất cả những cái đó
đã định hình trong em những cảm xúc thẩm mỹ đầu tiên trong thế giới huyền ảo
của âm thanh. Chính trong tâm hồn cô đơn của một con bé mồ côi , những mầm  non đó đã đâm chồi nảy lộc. Đến bây giờ em
mới càng thấm thía và hiểu sâu sắc sự công bằng của Tạo hóa,  nếu con người ta bị mù thì các giác quan khác
rất phát triển để bù đắp lại  khiếm
khuyết đó. Âm nhạc  đã làm thay chức năng
của người cha và người mẹ trong tâm hồn em suốt tuổi thơ ấu…

Vũ Tuấn Hoàng

»Liên quan
Bị vứt vào cõi đời (kỳ 22)

Thứ Bảy, 18 Tháng Tư 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 21)

Thứ Sáu, 10 Tháng Tư 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 20 )

Thứ Năm, 26 Tháng Ba 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 19 )

Thứ Hai, 16 Tháng Ba 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 18)

Thứ Bảy, 28 Tháng Hai 2009

»Cùng chủ đề