Bị vứt vào cõi đời (kỳ 3) bởi Nguyễn Quang

(DN.ODESA) – Tôi hỏi và nhìn thẳng vào đôi mắt cô. Chính lúc này , tôi lại thấy cô giống mẹ cô hơn bao giờ hết. Kể cũng lạ, tại Việt nam, những nét Âu như nổi bật hơn, còn tại đây, những nét á đông trên gương mặt cô thì không thể dấu đi đâu được. Nó làm cô nổi bật lên giữa mọi người xung quanh. Vì cô mặc chiếc áo hở cổ nên vết chàm màu hồng nho nhỏ lộ ra ngoài, nổi bật trên làn da trắng mịn màng của cô.

Sau khi trở lại K., Tôi đi xem nhiều buổi hoà nhạc của cô tại nhà hát Opera gần quảng trường mang tên nhà thơ lớn Shevtrenko. Tôi được chứng kiến những người đàn ông hâm mộ sắc đẹp và tài năng của cô ôm những bó hoa hồng khổng lồ đứng chờ ở lối ra phía sau của nhà hát sau buổi biểu diễn trong cái lạnh của băng giá ngoài trời. Họ vây lấy cô tặng hoa, xin chữ ký và đưa ra những tấm danh thiếp sức nước hoa thơm phức. Lòng tôi cảm thấy đôi chút ghen tỵ khi cô ngồi vào những chiếc xe hơi đắt tiền của những bậc mạnh thường quân nghệ thuật trong giới thương gia, quí tộc của thành phố. Cô thường xuyên xuất hiện trên vô tuyến, trên báo chí . Cô hay ra nước ngoài biểu diễn và tham gia nhiều chương trình quảng cáo, nhất là cho thương hiệu nổi tiếng MIVINA của Tập đoàn sản xuất đồ ăn nhanh Technocom. Tôi lo lắng và cũng tò mò khi đọc thấy trên báo những mẩu tin nói về những mối tình của cô với nghệ sĩ này hay nhân vật quan chức nọ. Không hiểu sao, tôi chỉ muốn tin rằng đó chỉ là sản phẩm của những tờ báo lá cải muốn câu khách hay tìm cách bịa ra những thông tin giật gân về đời tư của các siêu sao. Bằng linh cảm, tôi thấy cô rất cô đơn. Những thành công vang dội đó lại càng làm cô đơn độc hơn. Số phận đã an bài cho cô là con người của hai nền văn hoá. Điều này vừa là ưu thế, là phép cộng cho cô nhưng lại là sự cản trở để người Ucraina chưa xem cô như là người dân tộc mình và người Việt cũng cảm thấy chưa cùng giòng máu một trăm phần trăm. Cô luôn đứng giữa hai làn nước, lúc chảy cùng chiều lúc lại chảy ngược chiều nhau. Cô đứng giữa hai sự lựa chọn và cảm thấy bất lực khi quyết định dứt khoát đứng hẳn về một phía nào đó. Nhưng có một điều rất may cho cô, chính Nghệ Thuật, chính cây Vĩ Cầm, đã dung hoà hay nói chính xác hơn là cộng hưởng được hai nền văn hoá trong con người cô. Trong cuộc thi vĩ cầm toàn Ucraina , cô đã chinh phục được toàn bộ ban giám khảo bởi cái duyên thầm đầy bí ẩn của Phương Đông trong phong cách biểu diễn.

Một hôm, do tình cờ tôi gặp Tachiana ở thư viện Korolenko của thành phố, ngay đối diện quảng trường Tự do. Cô đi một mình. Ngay tại chỗ gửi áo khoác, một đám sinh viên cả nam lẫn nữ xúm lại quanh cô để xin chữ ký lưu niệm. Cô ăn mặc giản dị, thậm chí có gì đó khiến tôi cảm thấy hơi nghiêm khắc trong màu sắc của chiếc áo vét xám với chiếc huy hiệu nhỏ hình của chiếc đàn vĩ cầm bằng vàng cài ở ve áo. Từ xa, tôi nhận ra ngay chiếc châm cài đầu của mẹ cô tặng. Tôi bước ra phía ngoài cửa và đứng chờ trên vỉa hè. Một lát sau, cô đẩy cửa bước ra. Lúc cô khép cửa lại, không may vạt áo lại bị mắc vào cái mấu sắt trên cánh cửa. Cô loay hoay một lúc, và đây cũng là dịp để tôi bước tới giúp cô thay cho những lời chào xã giao.

– Nữ nghệ sĩ cũng nên để ý nhìn xuống đất để tránh những sự cố như thế này – Tôi nói đùa – Bay bổng quá chưa biết đâu nhưng rách áo là một thực tế sờ sờ ra đây.

– Anh cũng đến thư viện à? Tachiana vừa cười vừa lấy tay vuốt vuốt lại vạt áo

– Không , tôi vừa từ thư viện ra – Tôi nói dối – Tôi lấy ít tư liệu cho một bài báo.

– Anh có hay về Việt nam không?

– Từ lần đi với cô về Nha Trang đến giờ, chưa về lần nào

– Mới đấy mà đã hơn năm rồi, nhanh thật.

– Thảo có bận gì bây giờ không? Tôi chủ động gọi tên tiếng Việt của cô để tạo một không khí đồng hương thân mật

– Anh có chương trình gì hay sao ?

– Cũng chẳng có gì long trọng, anh muốn mời Thảo qua đường bên kia, vào quán Kim Tự Tháp ngồi uống cafê, nói chuyện chơi thôi, chuyện đời, chuyện văn học nghệ thuật…

Thấy cô đôi chút lưỡng lự, tôi bồi thêm :

– Hay em đã quen với các bữa tiệc chiêu đãi, sơn hào hải vị rồi…

– Giọng lưỡi nhà báo các anh chỉ thích châm chọc người khác, nào thì đi -Vừa nói, cô vừa khoác ngay lấy tay tôi hết sức tự nhiên và kéo tôi sang đường. Một anh lái xe tacxi thò cả cổ ra nhìn hai chúng tôi với bộ mặt đầy vẻ ngạc nhiên khi nhận ra Nữ nghệ sĩ vĩ cầm chứ danh đang khoác tay một anh chàng Phương đông bé nhỏ nghênh ngang qua đưòng.

Chủ quán là một người đàn bà Do Thái, tuy còn trẻ những đã phát phì với bộ tóc đen uốn sấy một cách kệch cỡm . Bàn tay nhỏ nhắn, quí phái của chị ta đeo đầy các loại nhẫn đắt tiền. Tôi cũng thường hay lui tới quán này vì nội thất ở đây khá độc đáo. Toàn bộ quán nằm chìm sâu dưới mặt đất, nền nhà là một bể cá lớn tạo cảm giác nhột nhột, rón rén khi bước chân lên trên những đàn cá đang bới lội tung tăng. Tất cả các ghế ngồi được tạo dáng hình của vũ nữ da đen khoả thân, khi bạn ngồi vào là lọt thỏm lên lòng cô ta với phần dựa tay là hai cánh tay của vũ nữ ôm vòng hai bên. Cái dở của chiếc ghế này là không ngả lưng được vì bộ ngực của vũ nữ, tất nhiên là không phẳng lì như ta mong muốn, thỉnh thoảng lại chọc thẳng hai nhát cùng một lúc đau điếng vào lưng nếu bạn đãng chí muốn ngả người ra cho đỡ mỏi.

Khi hai chúng tôi bước vào, điều đầu tiên lại bắt gặp những ánh mắt ngạc nhiên đến trơ chẽn của khách hàng khi nhận ra khuôn mặt khả ái của Tachiana. Một vài người có cái nhìn về phía tôi không được thiện cảm lắm, có thể nói là đầy lòng ghen ty. Tachiana cũng cảm nhận thấy điều đó nên cô nói nhỏ vào tai tôi

– Ta tìm chỗ nào khuất đi anh

– Thân quen với người nổi tiếng cũng không phải đơn giản – Tôi vừa nói vừa ngồi xuống sau chiếc bàn con mà phía trên trần là cảnh địa đàng với đầu của chú rắn thò hẳn ra ngoài ngậm quả táo lủng lẳng ngay trên bàn. Quả táo chính là chiếc đèn con và công tắc là cuống. Tôi với tay bật công tắc. Một khoảng sáng xanh ngăn cách giữa hai chúng tôi. Ngay lúc đó, không biết đã có ai thông báo mà đích thân chủ quán xuất hiện. Khuôn mặt phấn son loè loẹt rạng rỡ trong một nụ cười như không bao giờ tắt

– Nhà hàng chúng tôi vô cùng hân hạnh được phục vụ bà, bà cần dùng gì ạ?

Tôi cầm quyển thực đơn và hỏi Tachiana bằng tiếng Nga

– Em muốn ăn gì ?

– Tuỳ anh , em thực sự không đói, nước giải khát thôi anh ạ và bánh ngọt

Bà chủ quán nghiêng người chào và đi về phía quầy. Tiếng nhạc ồn ào ở trong quán đột ngột im bặt và mấy giây sau, đột nhiên tiếng vĩ cầm vút lên. Đó chính là tiếng đàn của Tachiana trong cuộc thi âm nhạc toàn Ucraina.

– Em có thích về Việt nam biểu diễn hay dạy đàn một thời gian không?

Tôi hỏi và nhìn thẳng vào đôi mắt cô. Chính lúc này , tôi lại thấy cô giống mẹ cô hơn bao giờ hết. Kể cũng lạ, tại Việt nam, những nét Âu như nổi bật hơn, còn tại đây, những nét á đông trên gương mặt cô thì không thể dấu đi đâu được. Nó làm cô nổi bật lên giữa mọi người xung quanh. Vì cô mặc chiếc áo hở cổ nên vết chàm màu hồng nho nhỏ lộ ra ngoài, nổi bật trên làn da trắng mịn màng của cô. Tôi để ý thấy một đôi trai gái đã chuyển chỗ ngồi gần về phía chúng tôi hơn, chắc là muốn được chiễm ngưỡng siêu sao.

– Em thực sự bị cảnh đẹp của thành phố Nha Trang hút hồn. Em không ngờ thiên nhiên ở đó lại thơ mộng đến thế. Người dân hiền lành. ánh mắt của họ không ranh mãnh như người Châu âu. Sau chuyến đi năm ngoái, thực sự là em mong ước có dịp quay trở lại Việt nam, nhất là thành phố biển Nha Trang. Em mất hứng với Tây âu rồi…- Cô im lặng một chút rồi nói tiếp – nhưng cũng phải thực hiện cho xong hợp đồng với các ông bầu. Anh không biết chứ, trong giới biểu diễn ở đây cũng khốc liệt lắm đấy, chẳng khác gì trên thương trường đâu. Một thân một mình là bị nghiền nát ngay, kể cả có tài…

– Em có bao giờ nghĩ rằng…Tôi định nói thẳng ra sự thật với cô nhưng đến giây cuối cùng lại ngậm miệng lại.Không phải sự thật bao giờ cũng là tốt. Nhất là trong trường hợp này, nếu biêt được sự ruồng bỏ của mẹ mình chắc hẳn thái độ của cô với đất nước Việt nam sẽ thay đổi, và cô sẽ tự hỏi : Một người Mẹ đã từ bỏ con mình như vậy có xứng đáng làm mẹ hay không? Và thực chất, tình cảm giữa hai người hoàn toàn không có. Cô có gào xin sự có mặt của mình trên đời này đâu? Cô chưa bao giờ nhận đựơc sự âu yếm vuốt ve của người mẹ, chưa bao giờ được gọi tiếng “ mẹ ” dù chỉ một lần. Suốt hai chục năm trời, cô đã sống như vậy, không cần có cha mẹ, cô vẫn trưởng thành và trở thành nghệ sĩ nổi tiếng. Bây giờ đột nhiên, có một người nói rằng : Cô là con gái tôi. Điều này sẽ đồng thời với một câu hỏi bật ra : Tại sao bà lại bỏ rơi tôi ?

– Anh nói sao cơ? Cô cúi sát về phiá tôi để hỏi lại. Mùi nước hoa nhè nhẹ từ người cô toả ra khiến tôi xúc động xôn xang.

– Em có bao giờ nghĩ rằng… đối với những người làm nghệ thuật, gia đình là một trở ngại cho hoạt động sáng tạo hay không? Suốt ngày bị những lo toan đời thường kéo chân, trí tưởng tượng làm sao cất cánh được. Rồi thời gian, sức lực của con người đâu phải là vô tận, Đấy như em đây thôi, chưa có gia đình mà anh rủ đi uống cafê cũng còn phải đắn đo suy nghĩ, bởi vì em có thể sử dụng thơì gian này cho việc luyện đàn chẳng hạn, hay sáng tác một tác phẩm nào đó, anh nghe nói em cũng sáng tác phải không?

– Thỉnh thoảng, lúc rỗi rãi- Tachiana nói và thả một viên đường vào cốc chà đen.

– Chắc đúng hơn là lúc cô đơn – Tôi sửa lại và nhìn thẳng vào đôi mắt đen của cô

– Có lẽ anh nói đúng. Em sinh ra đã là một con người cô đơn rồi. Chính sự cô đơn đã đẩy em đến với âm nhạc.

– ý em muốn nói, không phải năng khiếu bẩm sinh đã khiến em trở thành một cây vĩ cầm trứ danh?

– Làm gì có khái niệm đó với một đứa trẻ không cha không mẹ, được ăn no mặc ấm đã là một hạnh phúc rồi.

– Em có thể kể cho anh nghe tuổi thơ của em được không, em đến với âm nhạc như thế nào và tại sao lại chọn cây đàn Viôlon?

– Anh mời em uống cafê hay định phỏng vấn đấy?

Cô làm mặt nghiêm lại trông thật đáng yêu.

Tôi nắm lấy bàn tay thon dài có những đường gân xanh nổi trên da của Thảo bóp nhè nhẹ thay cho một lời xin lỗi

– Được ngồi uống cafê với em là anh đã thấy hạnh phúc rồi. Em cứ nhìn sang chiếc bàn bên kia có mấy người đàn ông ngồi mà xem, ánh mắt họ cứ như muốn ăn tươi nuốt sống anh đấy. Chỉ vì anh đang được nắm tay em. Hàng ngàn người đàn ông của sứ sở này cũng ao ước được như anh bây giờ.

– Anh chỉ được cái giỏi tán thôi – Cô cấu mạnh một cái thật đau vào tay tôi

– Em tưỏng anh đau, những anh lại cảm thấy sung sướng

– Tiện đây em muốn nói với anh một chuyện nghiêm túc…

– Từ nãy đến giờ anh vẫn nghiêm túc đó thôi.

– Nghe em nói này, em dự định làm luận án phó tiến sĩ về âm nhạc, cụ thể hơn là về nhạc dân tộc của Việt nam. Trong chuyến đi về Nha Trang năm ngoái em được nghe nhiều nhạc dân tộc, nhất là cây đàn nhị . Nhưng khổ nỗi, sách vở tư liệu phần lớn là tiếng Việt, mà anh biết đấy, tiếng Việt em không giỏi, chỉ nói được thôi

– Anh sẽ giúp em dịch ra tiếng Nga – Tôi nói bật ra không cần suy nghĩ

– Anh giúp vô tư đấy chứ ? Thảo nheo nheo mắt và nhìn tôi qua chiếc cốc thuỷ tinh trên tay đầy vẻ tinh nghịch.

– Tất nhiên là không thể vô tư rồi

– Thế anh cần em trả công thế nào?

– Kể cho anh nghe về tuổi thơ của em.

Tanhia vỗ tay đánh đét một cái hết sức tự nhiên, khiến mọi người xung quanh ngoảnh cả lại nhìn.

– Em đồng ý. Hợp đồng đã được ký nhé !

Vũ Tuấn Hoàng

»Liên quan
Bị vứt vào cõi đời (kỳ 22)

Thứ Bảy, 18 Tháng Tư 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 21)

Thứ Sáu, 10 Tháng Tư 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 20 )

Thứ Năm, 26 Tháng Ba 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 19 )

Thứ Hai, 16 Tháng Ba 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 18)

Thứ Bảy, 28 Tháng Hai 2009

»Cùng chủ đề