Trong lúc chờ tiếng chuông không mong đợi, đầy những dự cảm chẳng tốt lành, Thảo ra đứng ngoài ban-công hút thuốc. Từ đây có thể nhìn rõ khoảng sân khá rộng của cả khu nhà. Một đám trẻ nhỏ đang chơi trong những bồn cát lớn dưới con mắt trông chừng của các bà già. Một đôi thanh niên đang hôn nhau trên chiếc ghế đá ở gần đó.

Trên chiếc ghế đối diện họ là một gã nghiện rượu đang nằm ngủ say sưa, tay chân dang rộng và bên cạnh lăn lóc một chai rượu uống dở. Một con chó con lông màu trắng rón rén bước lại gần chiếc túi xách để dựa vào chân ghế. Nó hít hít, ngửi ngửi, hình như đánh hơi thấy có gì đấy ăn được bên trong chiếc túi này. Đôi mắt nó lấm lét nhìn gã say đang ngáy phì phò, sủi cả bọt mép. Nó dùng một chân kéo đổ chiếc túi xuống. Và quả không hổ danh cho khướu giác của giống chó, từ trong túi lăn ra một khúc giò đã bị cắn nham nhở. Con chó tinh khôn ngậm ngay miếng giò và lảng ra xa tới chỗ gốc cây dương. Chú ta thả miếng giò xuống, đuôi ngoáy tít vì bỗng nhiên được một bữa chén thịnh soạn bất ngờ. Nhưng niềm vui thật ngắn ngủi, một con chó đen cao to bỗng xuất hiện ở trong khung cửa ra vào của ngôi nhà đối diện. Đôi mắt đỏ ngầu của nó nhanh chóng bắt được mục tiêu. Chỉ bằng vài cái vươn mình, nó đã tới ngay sát gốc cây dương. Thế là bắt đầu một cuộc rượt đuổi vòng quanh cái sân yên tĩnh đầy những đốm nắng xuyên qua các tán lá cây đã bắt đầu xém vàng, mà nguyên nhân chính là miếng giò đang ngậm trong mồm của chú chó trắng nhỏ bé. Sau vòng đuổi thứ nhất, khoảng cách hai bên đã gần lại. Sang đến vòng thứ hai thì Thảo tin chắc rằng con chó đen cao to kia không chóng thì chầy cũng sẽ cướp được miếng thịt. Cô nhoài cả người ra để quan sát cuộc chiến đấu sinh tồn tranh giành miếng ăn của hai con chó.

“Cá lớn nuốt cá bé”, cô thầm nghĩ và thấy thương cho con chó con chạy phía trước. Nhưng thật bất ngờ, tưởng chừng chỉ còn vài sải chân nữa là kết thúc cuộc đua không cân sức, bỗng con chó con quay ngoắt người lại, lông ở cổ dựng đứng lên, từ trong cổ họng phát ra những tiếng gầm gừ dữ tợn. Hai chân trước choãi ra thủ thế, đầu cúi sát xuống đất. Con chó đen vội phanh người lại, bốn móng vuốt cào lên trên mặt đất thành những vệt dài. Bốn ánh mắt đỏ đòng đọc giao nhau. Cuộc đấu mắt diễn ra trong vòng nửa phút và đột nhiên con chó đen bỏ chạy. Thật hết sức kỳ lạ, cuộc rượt đuổi lại tiếp diễn, nhưng lần này theo chiều ngược lại. Con chó đen, to, chạy trước và con chó trắng , nhỏ, chạy đuổi phía sau. Không biết sự thể sẽ đi đến đâu nếu như không có ông chủ của con chó đen xuất hiện. Đúng là chủ như thế nào chó cũng như thế. Người đàn ông to béo, bụng phệ , tay và cổ đeo đầy vòng bạc, khuôn mặt kiêu căng tự phụ. Ông ta huýt sáo gọi con chó của mình lại và cả hai khệnh khạng đi ra phía ngoài đường.

Thảo cứ suy nghĩ mãi về hành vi ứng xử của hai con chó dưới sân. Bất chợt, một ý nghĩ vụt đến trong đầu cô như một ánh chớp: “Không thể cứ bỏ chạy mãi được, phải quay đầu lại và nhe răng giơ vuốt ra. Sống giữa bầy sói thì cũng phải hú lên như sói”.

Cô định châm một điếu thuốc lá nữa thì tiếng chuông cửa vang lên. Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước, song cô vẫn bị giật mình.

  Một bông hồng lớn trong tay khiến cho người đàn ông đứng đầu một cơ quan quyền lực trông bớt đi cái vẻ quá ư đạo mạo và nghiêm trang khiến người yếu bóng vía phải ớn lạnh sống lưng.

– Ông đi một mình thôi sao? – Thảo lên tiếng hỏi và mở rộng cánh cửa ra.

– Cô nghĩ tôi còn phải đi cùng ai nữa?

– Bảo vệ chẳng hạn. Cuộc sống của những người quan trọng như ông đáng giá hơn cuộc sống của những người khác.

– Tôi chưa bước vào cửa cô đã tấn công tôi ghê quá.Tôi đến đây đâu phải vì mục đích công việc mà đến để tặng hoa cô và nói những câu chuyện về âm nhạc, về cuộc sống… Xin cô cầm cho bông hồng này.

– Bông hồng đẹp quá, ông vào nhà đi, xin lỗi vì tôi chưa kịp dọn dẹp.

– Không sao hết. Được cô tiếp đón tại nhà riêng thế này tôi cũng cảm thấy hãnh diện và hạnh phúc hơn hàng ngàn người đàn ông đã từng hâm mộ cô cũng như âm nhạc của cô.

– Ông nói quá lời vậy thôi. Tôi đâu có xứng đáng được như vậy. Người tôi vẫn đang còn bốc mùi nhà tù của các ông thì những lời nói bóng bẩy đó của ông chẳng khác gì một sự nhạo báng.

– Sao cô lại hiểu sai thiện ý của tôi như vậy. Nếu không hâm mộ cô, làm sao tôi lại dám nhận trách nhiệm giúp cô giảm án và ra tù trước thời hạn được.

– Tôi rất biết ơn ông về điều này – Thảo nói nhỏ và cúi mặt xuống.

– Đây đâu phải là chuyện ơn huệ…

– Thế thì là chuyện gì? – Thảo ngẩng đầu lên, phóng thẳng ánh mắt sắc lạnh của mình vào khuôn mặt to phè của ông khách. Bị ánh mắt của cô thôi miên, ông viện trưởng trở nên bối rối. Ông thay đổi tư thế ngồi trên chiếc ghế nhỏ bé so với khổ người của ông.

– Tôi muốn cô… nói như thế nào nhỉ? Tôi biết nếu tôi nói ra điều này, cô sẽ nghĩ tôi có đầu óc con buôn. Giúp cô rồi lại đặt điều kiện với cô. Nhưng ngoài cô ra không ai làm được…

– Ông cứ nói thẳng đi, cần gì phải quanh co như vậy.

– Tôi muốn cô hợp tác với chúng tôi trong công việc.

– Hợp tác trong công việc? Ông không nói nhầm đấy chứ? Tôi thì giúp được gì cho Viện Kiểm sát?

– Đấy là cô quá khiêm tốn thôi. Một sắc đẹp như cô, một tài năng như cô mà lại nói thế. Chúng ta gạt quá khứ sang một bên. Cô cũng cần phải sống tiếp cuộc đời còn rất trẻ của mình, phải sống một cuộc đời danh giá, sung túc chứ không phải cuộc sống của một giáo viên dạy đàn hưởng lương tháng. Những tháng ngày trong tù chắc làm cô hiểu được thế nào là sự bần cùng khổ cực, thế nào là sự sỉ nhục. Con người ta sống ở đời không tiền bạc, không thế lực mới nhỏ bé làm sao! Tài năng và sắc đẹp của cô cũng phải biết sử dụng không thì rất uổng, đấy là một tài sản lớn cần phải được đầu tư đúng chỗ. Tôi nói thế, cô thấy có đúng không?

Trong lúc Thảo im lặng, chìm đắm trong suy tư thì ông viện trưỏng đứng dậy khỏi ghế và làm một cuộc bách bộ chậm rãi xung quanh căn phòng khách. Vẻ mặt của ông, ánh mắt của ông nói lên vẻ đắc thắng của kẻ đã bắn một mũi tên trúng đích. Ông tiến tới bình hoa hồng để trên bàn và cúi xuống một bông hít hít ngửi ngửi rồi lại chậm rãi ngẩng đầu lên xem kỹ từng bức tranh, bức ảnh treo trên các bức tường.

– Chắc cô nghĩ rằng tôi đến đây để đòi hỏi tình yêu của cô, để đổi lấy việc tôi đã giúp cô thoát khỏi nhà tù? Nếu cô nghĩ như thế thì thật oan cho tôi quá.

– Tôi đâu có nghĩ vậy – giọng Thảo hơi run run.

– Tôi rất mừng khi cô không có ý nghĩ ấy trong đầu – ông ta dừng lại bên cạnh chiếc đàn piano và ấn vài nốt nhạc.

– Thế cụ thể ông muốn tôi phải làm gì? – mãi một lúc sau, Thảo mới thốt lên được.

– Tôi muốn cô chơi nhạc, muốn cô hát và trang điểm thật lộng lẫy. Cô lại nghĩ sai về đề nghị của tôi rồi – nhìn ánh mắt ngạc nhiên của Thảo, ông khách hạ giọng, nói – Đấy, việc của cô chỉ gói gọn như vậy, nhưng cụ thể ở đâu, khi nào thì ngày kia cô đến gặp tôi tại cơ quan và chúng ta sẽ bàn cụ thể hơn. Còn đây là toàn bộ hồ sơ về vụ bê bối xung quanh ngôi nhà của cô đang ở đây. Cô giữ làm kỷ niệm cũng được hoặc không thì đốt đi cũng chẳng sao – vừa nói, ông vừa rút trong chiếc cặp da đen tập giấy tờ và đặt nó lên bàn. – Thôi, tôi xin phép về và hy vọng cô không thay đổi quyết định của mình. Hẹn gặp cô ngày mai tại số 5 đường Sumska.  

Khi bước chân ra khỏi tòa nhà màu xám của Viện Kiểm sát, cô hít một hơi thật sâu vào trong lồng ngực như thể suốt một tiếng trong phòng làm việc của ông viện trưởng, cô phải ngụp lặn thật sâu trong một vũng nước xoáy có cá mập luôn luôn rình rập và bây giờ mới được ngoi lên khỏi mặt nước. Hình như cuộc gặp gỡ vừa rồi đã xô đẩy cuộc đời cô sang một hướng khác, một hướng mà bằng linh cảm của người phụ nữ, cô biết nó sẽ không có sự bình yên. Ở đây, cô sẽ chẳng bao giờ tìm được một người bạn đáng tin cậy và mọi hành động và lời nói của mình đều phải cân nhắc kỹ lưỡng nếu không cô sẽ phải trả giá đắt nếu như không nói là bằng chính sinh mạng của mình…

 “Cô thông minh, xinh đẹp và có tài năng, tôi nghĩ cô sẽ không bỏ mất cơ hội vàng cho cuộc đời mình mà đối với mỗi con người đôi khi nó chỉ đến có một lần duy nhất. Chuyến đi Matxcova sắp tới của cô là một cơ hội không dễ gì lặp lại lần thứ hai”, cô nhớ lại lời nói của ông viện trưởng trước lúc chia tay. Túi xách tay của cô còn cộm lên chiếc phong bì đựng khoản tiền ứng trước mà lúc bước ra khỏi phòng, ông đã đưa cho cô với mấy lời kèm theo khó mà biết được giả dối hay chân thật: “Tôi biết cô đang khó khăn, cứ cầm lấy đi, đừng nhìn tôi bằng ánh mắt ngờ vực như vậy!”

Trần Mai Tùng

»Liên quan
Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 21)

Thứ Sáu, 10 Tháng Tư 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 20 )

Thứ Năm, 26 Tháng Ba 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 19 )

Thứ Hai, 16 Tháng Ba 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 18)

Thứ Bảy, 28 Tháng Hai 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 17)

Thứ Hai, 23 Tháng Hai 2009