Ngày đầu tiên của tự do, Thảo chỉ dành cho việc ngủ. Cô ngủ li bì đến tận trưa hôm sau, thức dậy ăn uống qua loa rồi lại lăn ra giường ngủ tiếp. Cô có cảm giác rằng gần một năm qua cô chưa có được một giấc ngủ trọn vẹn, một giấc ngủ mà thức dậy không phải vì tiếng chuông báo giờ lao động giật thót người,

không phải vì tiếng kêu ú ớ của ai đó trong cơn mê sảng ở giường bên cạnh hay ở giường tầng trên, không phải vì ngứa do lũ rệp dưới lớp đệm cỏ khô lưu niên cắn mẩn hết cả người. Cô mở mắt ra một lúc lâu mà vẫn chưa tin rằng mình đang nằm trên chiếc giường quen thuộc trong căn phòng ngủ của mình. Ánh nắng buổi chiều rọi thẳng vào cửa kính phản chiếu lên trần nhà những hình hoa văn trông vui mắt. Cô ngạc nhiên vì những ý nghĩ hận thù nung nấu trong đầu bao lâu nay bỗng nhiên biến mất. Tâm hồn cô trở nên nhẹ nhõm, thanh thản. Hình như giấc ngủ bù vừa qua đã làm cho cả hệ thần kinh trong cơ thể cô được hồi sinh. Bất giác, cô nhỏm người ngồi dậy và cất giọng hát, một bài hát mà cô sáng tác trong tù.

Cô đi chân chần trên sàn nhà và vừa hát vừa bước đến bên cây đàn violon treo trên tường đã lâu không có ai động đến bị phủ một lớp bụi trắng mờ. Những âm thanh đầu tiên vang lên dưới bàn tay cô khiến nước mắt dâng trên bờ mi. Cô lại cảm thấy mình hạnh phúc. Cô lên lại dây. Bàn tay run run, lóng ngóng. Cái cảm giác mát lạnh thân thuộc của vỏ đàn chạm vào má khiến cô ngây ngất. Cây vĩ mã trong tay như một thanh kiếm tuốt trần. Cô nhắm mắt lại và chơi toàn bộ bản nhạc đã sáng tác trong thời gian thân thể bị giam cầm trong những bức tường xám, song, tâm hồn cô không chịu khuất phục. Nó vẫn tự do và sáng tạo không ngừng. Nếu như ai đó có không hiểu gì về âm nhạc, nhưng chỉ cần quan sát kỹ cây vĩ mã trong tay nữ nghệ sĩ cũng có thể biết được nội dung của bản nhạc. Nó vẽ lên không trung những đường biểu đồ của một số phận con người. Một khát vọng được sống và hưởng hạnh phúc tạo hóa ban cho. Đường biểu đồ đó dao động quá mạnh giữa các thái cực, lúc lên cao, lúc xuống thấp, những đoạn êm đềm yên ả mới hiếm hoi làm sao.

Khi cây vĩ mã ngừng lại. Thảo mở mắt ra và cảm thấy xung quanh yên tĩnh quá. Một sự yên tĩnh khi cơn bão đã qua. Cây cối đổ nát, nhà cửa tiêu điều. Một tổ chim mắc trên mái nhà. Từ trong đó vọng ra tiếng liếp chiếp của bầy chim non. Những chiếc mỏ tí hon vươn ra đớp không khí và ánh mặt trời. Sự sống vẫn tiếp tục sinh sôi. Thảo giật mình vì có tiếng gõ vào kính cửa sổ. Ánh mắt cô nhận ra ngay đôi chim câu của nhà hàng xóm đang gù nhau. Hai cái đầu nhỏ xíu nghiêng ngó nhìn vào trong phòng.Thảo bước lại gần và mở rộng cánh cửa sổ ra. Đôi chim vẫn không quên việc cô cho chúng ăn ngay trong lòng bàn tay hồi nào. Đến bây giờ cô mới nhận ra là các cửa sổ của ngôi nhà đối diện đều mở toang. Trong khung cửa lộ ra những khuôn mặt của các ông các bà về hưu ở nhà. Họ giơ tay lên vẫy chào cô. Tiếng đàn quen thuộc của cô đã trở về ngõ phố nhỏ yên tĩnh và đẹp đẽ này. Trước đây, tiếng đàn đã là một cái gì đó thân quen, như những cây dương, cây phong trồng dọc bên đường vậy. Cô nhìn họ bằng một ánh mắt biết ơn và tự thầm nhủ trong lòng rằng nghệ thuật của cô sẽ chỉ phục vụ những con người giản dị và chân thật kia.

Nhưng, một thử thách mới nữa đang chờ phía trước mà cô đâu có hay.

Thảo quay vào phòng tắm. Cô mở vòi hoa sen hết cỡ để nước xối xả lên cơ thể mình, như thể bằng cách đó có thể gột rửa được phần nào nhơ bẩn của những tháng ngày đen tối trong cuộc đời mình. Tiếng nước xối làm át đi tiếng chuông điện thoại ở phòng ngoài, nên có lẽ đây là hồi chuông thứ hai. Thảo chạy vội ra cầm ống nghe. Những giọt nước và bọt xà phòng chảy từ trên tóc, trên lưng và đùi xuống làm ướt cả tấm thảm. Giọng nói của Trọng vang lên ở đầu dây bên kia:

– Sao, chỉ ngủ suốt ngày à? Anh gọi mấy lần không thấy ai nhấc máy, tưởng em không có nhà.

– Em đang tắm.

– Tắm xong chưa?

– Chưa.

– Anh làm phiền em quá.

– Không sao, anh cứ nói đi.

– Em không đang sát xà phòng đầy người đấy chứ?

– Sao anh biết?

– Anh ngửi thấy mùi thơm qua ống nghe!?

– Thế thì anh khác người đấy. Anh thử đoán xem thơm mùi gì?

– Mùi thân thể em là anh thấy thơm nhất… Nhưng mấy hôm nữa anh lên đường về Việt Nam rồi.

– Thật sao? – giọng Thảo trở nên thảng thốt. – Thế chiều nay anh có bận gì không? Em mời anh đến nhà chơi.

– Nhưng anh không biết đấu súng.

– Đấu với ai?

– Anh làm sao biết được…

– Thế mấy giờ chiều anh tới?

– Khoảng bảy giờ.

 

****

Thảo lục tung cả tủ quần áo lên, thử hết cái này đến cái khác nhưng đều không cảm thấy vừa ý. Cái cô cho quá sặc sỡ, cái lại quá ảm đạm. Cô gầy đi nhiều, cổ tay cũng như vòng ngực vòng eo bé hẳn lại. Nhiều chiếc áo trước kia cô mặc chật bây giờ lại trở nên rộng thùng thình. Gần một tiếng đồng hồ đã trôi qua mà cô vẫn chưa chọn được chiếc áo ưa thích. Những năm tháng sống dưới đáy tột cùng của xã hội hình như cũng làm thay đổi thị hiếu thẩm mỹ của cô. Sự rườm rà, kiểu cách khiến cô thấy chối. Trong thâm tâm, cô tự nhủ rằng tất cả những sáng tác về sau này sẽ hướng tới sự giản dị, tự nhiên. Ở một chừng mực nào đó, thời gian trong tù đã rèn cho cô một bản lĩnh nghệ thuật mà một cuộc sống đầy đủ may mắn và thành đạt không làm nổi.

Cô cứ suy nghĩ mãi không biết yếu tố gì đã thanh lọc và rèn luyện bản lĩnh nghệ thuật của mình: sự tù hãm của cơ thể dồn nén quá trình thăng hoa của tâm hồn hay là cuộc sống nhơ nhuốc, cùng cực sau các bức tường xám hoà trộn với ý chí muốn trả thù đã chuyển hóa thành năng lực sáng tạo? Có lẽ, đúng hơn cả là cảm giác cô đơn, một cảm giác khiến tâm hồn con người trở nên nhạy cảm nhất, bắt được tất cả các bước sóng của thiên nhiên và vũ trụ xung quanh. Nhưng cũng có thể là một sự tổng hòa của tất cả các yếu tố trên chăng? Nhưng muốn gì thì muốn, cô vẫn cảm thấy mình còn may mắn sống sót trở về. “Còn sống tức là còn sáng tạo”- cô lẩm nhẩm câu đó thành lời. Trong lòng cô như có một ngọn lửa nhảy nhót. Cô bật cười vì thấy một con ong đất bay lạc vào trong phòng cứ chúi mũi vào tấm kính kêu ri ri. Liệu con người có bị lầm tưởng như thế không? Hay chính cô đã một thời gian dài cũng chúi mũi vào tấm kính của vinh quang và tiền bạc như vậy? Tâm hồn cô không cất cánh được cũng chính bởi tấm kính trong suốt vô hình đó. Cô mơ hồ cảm thấy rằng, từ ngày hôm nay, cô đã tìm ra lối thoát cho chính bản thân mình và cho nghệ thuật của mình.  

 Một sự vô tình, cô với tay lấy chiếc áo váy mặc hôm nhận bằng tốt nghiệp xuống. Chiếc áo nằm ở sát trong cùng. Cô ướm lên người và thấy rất vừa ý. Đứng một lúc lâu trước gương, cô cảm thấy như được bay ngược dòng thời gian trở về với những năm tháng sinh viên. Chiếc áo cũ như có phép lạ đã làm cho tâm hồn cô thư thái. Cô đi đi lại lại trong phòng và liếc nhìn đồng hồ trên tường. Đã lâu lắm rồi, cô mới lại có cái cảm giác hồi hộp khó tả trước một cuộc hẹn hò. Cái cảm giác khiến con người ta thấy đáng sống và muốn làm một việc gì đó to tát ở đời. Cô không điều khiển nổi nhịp tim của mình. Cô chạy tới bên cửa sổ và nhìn xuống con đường quen thuộc có hai hàng cây dương mọc thẳng tắp, lung linh trong nắng và gió.

Chợt cô giật mình vì tiếng chuông điện thoại trong phòng.

“Chắc lại có chuyện gì rồi, anh ấy không thể đến được”- vừa nghĩ bụng, cô vừa hối hả chạy lại bên chiếc điện thoại màu đỏ. Lưỡng lự một lúc, cô nhấc ống máy lên. Một giọng đàn ông vang lên trong ống nghe. Thoạt tiên cô không nhận ra ai. Sau mấy giây im lặng, giọng nói đó tự giới thiệu là Viện trưởng Viện Kiểm sát và muốn được đến thăm cô tại nhà riêng.

– Chắc cô chưa hết bàng hoàng phải không? Hôm qua một thế giới khác, hôm nay một thế giới khác. Như trong chuyện cổ tích vậy. Ông tiên của cô đang nói chuyện với cô đây. Chiều nay tôi có thể đến thăm cô được không, có một chuyện muốn nói riêng với cô?

– … Tôi cũng… không biết.

– Cô mà không biết thì còn ai biết nữa? À, mà chuyện nhà cửa của cô đã ổn chưa? Hồ sơ về vụ đó vẫn còn lưu ở chỗ tôi… Có lẽ ta cùng bàn thì tốt hơn, đúng không cô?

– Ông có thể đến vào ngày mai được không… Tôi cảm thấy người không được khỏe…

– Thôi được, ngày mai nhé, tôi sẽ gọi điện lại.

Chiếc ống nghe tưởng chừng nặng trĩu trên tay Thảo, phải loay hoay một lúc cô mới đặt được nó vào đúng vị trí. Cô mường tượng rằng mình chỉ thoát ra được khỏi những chiếc song sắt thực sự, nhưng khó có thể thoát ra được những chấn song sắt vô hình. Và con người ta, hình như suốt cả đời, cứ phải chui hết từ nhà ngục này sang nhà tù khác của những nghĩa vụ và trách nhiệm thành văn hoặc bất thành văn vậy. Họa may chỉ có những giây phút sáng tạo của người nghệ sĩ mới chọc thủng được lớp hàng rào sắt vô hình trói buộc con người.

“Chắc phải đi khỏi mảnh đất này”, một ý nghĩa mơ hồ lóe lên trong đầu. “Nhưng đi đâu? Đi đâu cũng được, nhưng không thể sống giữa một lũ người quỉ ám này”. Cô ngạc nhiên vì chính mình đã gọi tên một cách đúng chỗ cuốn tiểu thuyết của nhà văn Dostoevski mà cô tình cờ đọc được trong thời gian ở tù.

“Đúng là một lũ người quỉ ám!” cô nhắc đi nhắc lại mấy lần liền. “Tại sao chúng không buông tha mình ra? Chúng không để cho mình sống cuộc sống của riêng mình?”

Uất ức quá, cô ngã sấp người lên giường khóc tức tưởi.

Những giọt nước mắt của cô còn chưa kịp thấm ướt lớp vải trải giường thì tiếng chuông cửa như tiếng chim hót vang lên. Cô ngồi bật dậy và lao ra như một ngọn gió vút trên thảo nguyên. Trọng, đương còn lúng túng vì bó hoa hồng trên tay, chưa kịp cất tiếng chào, đã cảm thấy cánh tay trần của Thảo quàng chặt lấy cổ và khuôn mặt ướt nước mắt của cô áp vào mặt mình. Đôi môi họ tìm và gắn chặt vào nhau trong một nụ hôn không cưỡng lại được. Hai người cứ đứng như thế trên ngưỡng cửa. Thời gian hình như không chuyển động. Thế giới xung quanh thôi tồn tại. Năm phút, mười phút và có thể còn lâu hơn…trôi qua. Cánh cửa nhà hàng xóm chợt hé mở. Thoạt tiên là một chú chó lông trắng tinh lách người ra, kéo theo phía sau là một bà già tóc cũng bạc trắng như tuyết. Con chó và bà già đều chững lại một tích tắc trước cảnh tượng của tình yêu, nhưng rồi cả hai đều im lặng đi ngang qua. Đi qua được mấy bước, chú chó ngộ nghĩnh lại quay lại, dí cái mũi ươn ướt vào đôi chân để trần của Thảo đang lơ lửng cách mặt đất và hít hít ngủi ngửi, đuôi ngoáy tít, có vẻ như nhận ra người quen cũ. Bà già kéo căng chiếc dây xích và quát lên: – Hư nào, không được quấy!

Chú chó hục hặc sủa lên mấy tiếng, hình như nó cũng biết ghen. Xuống đến giữa cầu thang rồi mà cu cậu vẫn còn ngoái đầu lại và ném về phía hai người những tiếng sủa ngắn, âm vang trong lòng hành lang rộng.

Thảo đưa tay ra phía sau lưng Trọng để khép cánh cửa lại.

Chợt Trong kêu ối một tiếng và hai người rời nhau ra trong lối đi tôi tối của hành lang.

– Sao thế anh?

– Anh bị gai của hoa hồng đâm.

– Những bông hoa đáng yêu quá, đã lâu lắm em chưa được ai tặng hoa.

Cô cầm bó hoa từ tay Trọng và kéo anh vào trong phòng khách rộng rãi, sáng sủa.

– Nhà em đây, anh cứ tự nhiên – cô chỉ vào chiếc đi-văng kê đối diện chiếc đàn dương cầm. – Anh đợi em một phút nhé, em cắm bó hoa này vào bình đã – vừa nói cô vừa chạy sang phòng bên cạnh. Trọng đang còn bàng hoàng, ngây ngất vì nụ hôn bất ngờ vừa qua thì Thảo đã bước vào, tay bê chiếc bình hoa bằng pha lê lấp lánh.

– Đây là bình hoa em được tặng trong một cuộc thi âm nhạc tại Praha – cô đặt bình hoa lên nắp hộp đàn dương cầm và lùi lại ngắm nghía. – Em yêu hoa hồng nhung nhất, sao anh biết được sở thích của em?

– Đấy cũng là loại hoa anh thích nhất – Trọng nói, ánh mắt anh không giấu giếm được vẻ ngưỡng mộ và thèm muốn đối với người con gái đang đứng trước mặt. – Em bị gai hồng đâm chảy máu ở ngực rồi! – anh chợt kêu lên.

Thảo vội cúi xuống nhìn. Một vết máu đỏ tươi thấm ra ngoài lớp vải trắng trên chiếc áo cô đang mặc.

– Tại anh đấy! – cô nũng nịu trách. – Bắt đền anh đấy!

Trọng đứng dậy và bước lại gần. Anh chủ động ôm ghì lấy cô và khi làn môi họ gắn lại với nhau một cách đắm đuối, anh khẽ thì thầm: – Anh đền cho em đây! – vừa hôn anh vừa bế thốc cô lên và đặt ngồi lên trên phím đàn dương cầm. Một hợp âm trầm trầm vang lên lan tỏa khắp căn phòng rộng. Đôi chim bồ câu đang đậu trên bậu cửa sổ bên ngoài nghiêng ngó nhìn vào trong phòng như muốn tìm hiểu nguồn gốc của những âm thanh bất chợt kia.

– Để anh xem vết thương nào – Trọng nói và cởi những chiếc cúc màu xanh cô-ban nhỏ xíu đằng sau lưng áo Thảo.

– Để em tự cởi.

Cô nhìn thẳng vào mắt anh và Trọng hiểu đôi mắt đó muốn gì.

Chiếc áo tuột khỏi bờ vai, để lộ ra khoảng ngực trắng ngần và một vệt máu đỏ tươi. Trọng cúi xuống hôn lên vết thương rỉ máu đỏ tươi và cảm thấy vị mặn ở đầu lưỡi. Những ngón tay của Thảo lùa vào mớ tóc dày và cứng của anh. Cô đứng thẳng người lên và chiếc áo váy rơi tuột xuống chân. Trọng hôn chậm rãi hai núm vú đỏ hồng, căng cứng và vểnh lên một cách tội nghiệp làm sao. Người cô nổi da gà và bàn tay trở nên lạnh toát. Cô ngửa đầu ra phía sau, hai tay chống mạnh lên các phím đàn. Một hợp âm như tiếng sóng biển xô vào kè đá để rồi vỡ òa ra thành ngàn vạn giọt nước li ti, dưới ánh mặt trời xuất hiện nửa hình cầu vồng bảy sắc.

 Trọng bế Thảo lên giường.

 Hai chú chim bồ câu ngoài cửa sổ đang gù nhau.

 Không gian đượm mùi phấn hoa tử đinh hương từ ngoài cửa sổ thoang thoảng đưa vào.

Trần Mai Tùng

»Liên quan
Bị vứt vào cõi đời (kỳ 22)

Thứ Bảy, 18 Tháng Tư 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 20 )

Thứ Năm, 26 Tháng Ba 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 19 )

Thứ Hai, 16 Tháng Ba 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 18)

Thứ Bảy, 28 Tháng Hai 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 17)

Thứ Hai, 23 Tháng Hai 2009