Trọng vào trại giam lần này với một tâm trạng phấn khởi cho dù thời tiết có mưa phùn lép nhép và bầu trời u ám, nặng và thấp

Chiếc túi xách căng phồng đồ ăn, đồ dùng lặt vặt và mấy cuốn họa báo phụ nữ… nặng trĩu trên tay. Người lính gác cổng xem cuốn hộ chiếu công vụ và úp bàn tay xuống để che đi đồng 50 đôla kẹp ở giữa, rồi kéo về phía mình, đồng thời ánh mắt đảo khắp một lượt đề phòng ai đó nhìn thấy, bấm nút điện mở cổng cho Trọng bước vào. Anh ngồi ở phòng chờ đã nửa tiếng mà vẫn chưa thấy Thảo ra. Hai người phụ nữ, một già một trẻ, cùng vào với anh đã được gọi sang phòng bên gặp mặt. Anh đi đi lại lại, thỉnh thoảng lại liếc nhìn đồng hồ, trong bụng thấy sốt ruột không yên. Lúc anh châm lửa định hút điếu thuốc thứ hai ở trong góc phòng thì cánh cửa bật mở. Anh quay đầu lại và bắt gặp ngay ánh mắt lạnh lùng của người nữ quản giáo lần trước.

Chị ta dừng lại ngay ngưỡng cửa và ra hiệu để anh bước vào. Trọng lưỡng lự một lúc vì chưa biết vất điếu thuốc còn đang cháy dở đi đâu. Cuối cùng, anh dụi điếu thuốc vào cánh cửa sắt và đút vào túi quần. Đi được mấy bước anh chợt nhớ ra mình quên cái túi đồ ăn ở ngoài ghế bèn chạy trở lại. Bà quản giáo đợi anh ở phía cuối hành lang, vẻ sốt ruột, nhưng rồi lại nở nụ cười toe toét ngay khi Trọng bước tới gần và dúi vào tay bà ta tờ giấy bạc năm chục grivna.

Hai người đi qua một cái sân rộng. Mấy người nữ tù nhân đang lúi húi quét dọn ở góc sân dừng cả lại nhìn theo, tò mò.

– Tachiana đang nằm tại bệnh xá của trại – không quay mặt lại, bà quản giáo nói.

– Có chuyện gì xảy ra vậy? – Trọng sững người, hỏi.

– Không có gì nghiêm trọng, bệnh phụ nữ ấy mà!

– Tôi có thể vào đấy được không?

– Thì chúng ta đang đi đến đấy chứ còn đi đâu nữa!

Hai người dừng lại trước cửa phòng. Trọng đưa mắt nhìn tấm biển đã cũ ghi dòng chữ: “Phòng khám phụ khoa”. “Điều kiện ăn ở như thế này, không ốm mới là lạ” – anh nghĩ bụng. Một cô ý tá bước ra và khoác lên vai anh một chiếc áo blu trắng. Anh bước vào và nhận ngay ra Thảo đang nằm trên chiếc giường sát cửa sổ, mặt quay vào tường, người trông gầy sọp hẳn đi. Thân hình gầy ốm của cô hằn lên dưới tấm chăn mỏng và khuôn mặt trông nghiêng nghiêng có gì đó tội nghiệp khiến tim anh đập dội lên trong lồng ngực vì một tình cảm khó tả. Anh rón rén bước tới gần bên giường định cất tiếng chào nhưng vội dừng ngay lại vì cô đang ngủ.

Anh cúi xuống nhìn kỹ vào khuôn mặt cô và cảm thấy nét trẻ thơ phảng phất đâu đó ở đường cong sống mũi, hay ở khóe miệng. Hơi thở của cô nhè nhẹ làm lay động mấy sợi tóc màu nâu thẫm. Trọng nhận ra trên mái tóc cô có xen lẫn cả những sợi tóc trắng. Anh kéo chăn lên đắp kín bên vai gầy để trần của cô và cảm thấy sống mũi cay cay.

Bỗng anh cảm thấy một bàn tay của ai đó đặt lên vai mình.

Một nữ bệnh nhân cùng phòng bước đến sau anh từ lúc nào không hay.

– Cô ấy bị mất máu nhiều, thật tội nghiệp! May mà người ta tìm thấy và kịp cấp cứu.

– Tai nạn gì vậy?

Người nữ bệnh nhân đưa một ngón tay lên miệng ra hiệu im lặng và kéo tay anh lại góc phòng.

– Anh là gì đối với cô ấy?

– Tôi.. tôi là… một người đồng hương.

Người phụ nữ im lặng một lát, rồi ghé sát vào tai Trọng thì thầm, hơi thở rất hôi:

– Cô ấy bị hãm hiếp khi đi lấy củi trong rừng, có thai và tự phá thai. Băng huyết. Cô ấy ngốc quá, có thai là được giảm án, được chuyển sang khu đặc cách, điều kiện tốt hơn.

Trọng cảm thấy người chao đảo, túi quà tuột khỏi tay rơi xuống sàn nhà.

Tiếng động mạnh khiến Thảo cựa mình tỉnh giấc. Cách đó hai giường, một bệnh nhân bật lên cơn ho rũ rượi….

Trần Mai Tùng

»Liên quan
Bị vứt vào cõi đời (kỳ 22)

Thứ Bảy, 18 Tháng Tư 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 21)

Thứ Sáu, 10 Tháng Tư 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 19 )

Thứ Hai, 16 Tháng Ba 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 18)

Thứ Bảy, 28 Tháng Hai 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 17)

Thứ Hai, 23 Tháng Hai 2009