Qua ô cửa kính của phòng chờ, Trọng được chứng kiến tận mắt toàn bộ cảnh tượng vừa xảy ra như một màn kịch không cần lời thoại. Cảm giác gai gai chạy dọc sống lưng. Một linh cảm không bình thường bám riết lấy tâm trí anh khiến dây thần kinh căng lên như dây đàn. Anh căng mắt nhìn thân hình cao dong dỏng của Tachiana đi ở ngoài hành lang, đầu không cúi xuống, mắt nhìn thẳng về phía trước một cách tự tin và điềm tĩnh

. Chị không nhìn thấy anh và đi khuất vào cuối dãy hành lang dài hun hút. Trọng bước lùi trở lại, ngồi xuống chiếc ghế để sau chiếc bàn con duy nhất trong căn phòng nhỏ trống trải. Nhưng không hiểu sao anh lại đứng dậy, bồn chồn đi đi lại lại từ cửa ra vào đến cửa sổ và ngược lại. Tiếng tíc tắc của chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ càng làm anh sốt ruột thêm. Một phút, hai phút… bên ngoài vọng vào tiếng chìa khóa tra vào ổ, tiếng cửa đóng sập lại và giọng của viên quản giáo nói gì đó, câu được câu mất. Tiếng giày đinh gõ trên sàn gỗ to dần lên, rồi cánh cửa bật mở.

Trọng đứng khựng lại bên cạnh bàn. Trong khung cửa, Tachiana cũng chững người lại vì ngạc nhiên. Ánh mắt chị nói lên rằng chị đã nhận ra anh.

– Anh… là…? – Chị khẽ thốt lên bằng tiếng Việt, thứ tiếng đã lâu chị không dùng.

-Cô còn nhớ… Nha Trang không?

-Anh mới từ Việt Nam sang? Tại sao anh biết em ở trong này mà đến thăm?

Cánh cửa sắt sau lưng Tachiana đóng sập lại. Hai người đứng lặng đi một lúc trong căn phòng nhỏ hẹp tranh tối tranh sáng. Luồng sáng mờ mờ của một ngày cuối đông từ chiếc cửa sổ nhỏ trên tường chiếu thẳng xuống chiếc bàn gỗ, tạo nên một khoảng sáng hình vuông bị cắt thành sáu mảnh nhỏ bởi những thanh trấn song sắt bên ngoài.

Nhiều năm sau này, Trọng vẫn không lý giải được sự đột biến trong suy nghĩ của mình dẫn đến quyết định làm đảo lộn toàn bộ cuộc đời đang xuôi chèo mát mái, cuộc đời khiến nhiều người phải thèm muốn và ghen tỵ. Cái gì đã xui khiến anh tìm đến tận nơi để trao cho cô món quà của vợ? Đến phút cuối cùng, anh đã có ý định để lại món quà này ở văn phòng Hội người Việt Nam và nhờ một người bạn gửi cho cô với một mẩu thư viết tay.

 Anh viết mẩu thư đó bằng chiếc bút chì màu đỏ, trên mặt quầy Bar của nhà hàng Thăng Long sau khi ăn bữa trưa, viết xong lại bỏ đi để quyết định đến tận nhà tù thăm cô. Bức thư bị vò nát vẫn còn nằm trong túi áo anh. Anh bất lực trong việc lý giải các hành vi của mình và không hề cảm thấy mình có lỗi trong việc bỏ vợ và hai con ở quê nhà. “Mình không thể sống mãi trong sự giả dối được, con người ta có bất tử đâu mà cứ đeo mãi cái gông vô hình trên cổ suốt đời.” Anh thường tự trấn an bằng suy nghĩ như vậy mỗi khi nhớ về cuộc sống cũ ở quê nhà.

-Xin lỗi,… anh tên là gì ạ? – Tachiana hơi thẹn thùng, hỏi nhỏ.

-Tôi là Trọng, tôi từ Nha Trang sang đây công tác. Tôi đã ra sân bay tiễn cô trong dịp đoàn Kharkov sang thăm Khánh Hòa. Chắc cô không nhớ tôi… À, mà chúng ta ngồi xuống đi chứ, sao cứ đứng hoài vậy?

Hai người ngồi xuống hai chiếc ghế đối diện nhau. Ánh mắt họ gặp nhau và cả hai đều cúi mặt xuống như hai cô cậu học sinh có cảm tình với nhau bỗng được thầy giáo xếp vào ngồi chung một bàn.

-Anh sang công tác có lâu không?

-Một tuần nữa tôi sẽ quay trở về Việt Nam.

-Sao chóng thế?

-Tôi sang đã hơn một tháng rồi, đi công tác xuống một số cơ sở chế biến cá ở biển Đen.

-Thời tiết ở bên ấy chắc nóng lắm phải không anh? Em không thể nào quên được bãi biển của Nha Trang! – cô nói giọng nuối tiếc nghẹn ngào.

Cả hai lại im lặng một lúc lâu. Song, hình như trong im lặng họ đều cảm thấy dễ chịu, thoải mái hơn. Ánh mắt họ nhìn nhau trở nên bạo dạn hơn. Ánh mắt của Trọng dừng lại lâu hơn trên đôi bàn tay của cô để trên bàn, đúng vào cái khoảng sáng hình vuông bị cắt nát bởi các trấn song sắt trên cửa sổ.

-Trong này chắc em không có điều kiện chơi đàn nữa phải không?

-Em không được mang đàn vào trong này – Tachiana hơi rụt tay lại – Lao động cả ngày mệt rồi, về đến phòng chỉ muốn lăn ra ngủ thôi.

Bất giác, Trọng nắm lấy hai bàn tay cô để trên bàn và kéo gần lại phía mình. Cánh tay cô lỏng ra, không hề có biểu hiện phản đối. Trọng cúi xuống hôn lên những ngón tay dài, mảnh mai và nứt nẻ vì bị ngâm nước và thiếu sinh tố, hôn lên những vết hằn đỏ rớm máu do chiếc còng thép gây nên. Thời gian như ngừng trôi. Không biết hai người ngồi im lặng như vậy bao lâu.

-Anh sẽ giúp em ra khỏi chốn này! Không thể để em chết mòn ở đây được! – Trọng nói và nhìn thẳng vào mắt Tachiana. Đôi mắt của cô nhìn anh không chớp. Cả hai người tự thầm hiểu rằng kể từ nay số phận của họ đã bị buộc chặt vào nhau như một định mệnh.

Tiếng giày đinh lại vọng vào, khô khốc và hăm dọa. Tiếng chốt cửa sắt nghe loảng xoảng trong khu hành lang rộng.

Tachiana bước ra với một vẻ tự tin. Từ giây phút này, cô không hề đơn độc. Một giọt nước mắt bỗng ứa ra nơi khóe mắt
cô. Bên ngoài, gió xuân đã ào về làm khô đi những vũng nước tù hãm của băng tan trên các mái tôn xám xịt, trên sân và trước hiên nhà của dãy trại giam số 1.

Bước chân qua chiếc cổng sắt nặng trịch sơn đen của khu trại giam, Trọng đã trở thành một con người khác. Anh đã bị tiếng sét ái tình giáng trúng đầu ở vào thời điểm không thể ngờ tới. Song, mấy ai điều khiển được nhịp đập của con tim mình?

Ngồi vào trong xe rồi, anh Trọng mới sực nhớ ra là quên đưa cho cô món quà của vợ. “Như vậy, có khi lại tốt hơn,” anh bỗng tự nhủ.

Nhưng Trọng không ngờ rằng chính món quà đó đã làm lộ ra toàn bộ sự thật nghiệt ngã trong gia đình anh vào chính cái hôm hai người tổ chức đám cưới.

Trần Mai Tùng

»Liên quan
Bị vứt vào cõi đời (kỳ 22)

Thứ Bảy, 18 Tháng Tư 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 21)

Thứ Sáu, 10 Tháng Tư 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 20 )

Thứ Năm, 26 Tháng Ba 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 18)

Thứ Bảy, 28 Tháng Hai 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 17)

Thứ Hai, 23 Tháng Hai 2009