Hội chợ bao giờ cũng là dịp để đám thanh niên, nhất là ở các vùng ngoại ô, kéo vào trung tâm thành phố chưng diện quần áo mốt mới và túm năm tụm ba ăn thịt nướng, uống rượu bia, hôn hít, hò hẹn tại các quán dựng lên tạm bợ ngay trên quảng trường Trung tâm.

Hội chợ bao giờ cũng là dịp để đám thanh niên, nhất là ở các vùng ngoại ô, kéo vào trung tâm thành phố chưng diện quần áo mốt mới và túm năm tụm ba ăn thịt nướng, uống rượu bia, hôn hít, hò hẹn tại các quán dựng lên tạm bợ ngay trên quảng trường Trung tâm. Thời tiết mấy hôm nay ấm lên, mặc dù thỉnh thoảng vẫn lất phất tuyết rơi. Những bông tuyết trắng tinh rơi xuống và tan ngay trên lưng mấy con ngựa nâu mồ hôi bóng nhãy đang kéo những cỗ xe kiểu thời Trung cổ chạy xung quanh quảng trường để phục vụ khách tham quan, đặc biệt là trẻ con. Những chiếc chuông đồng đeo dưới cổ chúng phát ra những âm thanh leng keng khiến không khí của hội chợ như lùi về hàng mấy thế kỷ trước. Tại hội chợ lần này có nhiều nước tham dự. Mãi đến phút cuối cùng, tôi mới biết là mình được phân công đi viết tại Hội chợ Slobozan này theo Công ty xuất nhập khẩu Mỹ nghệ Tây Hồ. Buổi sáng đầu tiên của tôi tại quảng trường Trung tâm thành phố K. sau mười bốn năm xa cách, thật không bút nào tả xiết. Trên bàn trước mặt là một bát phở bò tái bốc hơi nghi ngút như thể vừa được chở thẳng từ quán phở Thìn ở Hà Nội sang vậy. Một đĩa chanh, lọ tương ớt, dấm tỏi và… những bông tuyết trắng rơi chầm chậm ngoài khung cửa sổ của quán ăn Mo-An-Vi. Bất chợt, một vạt áo dài kiểu tím Huế dừng lại bên cạnh bàn tôi và từ trên cao, một giọng tiếng Việt lơ lớ, ngộ nghĩnh vọng xuống:

-Chú cần dùng gì nữa không ạ?

Tôi ngẩng đầu lên khỏi bát phở. Và cảm thấy bị nghẹn ở cổ vì sắc đẹp của cô gái phục vụ đứng bên cạnh. Một cảm giác hạnh phúc dâng lên trong lòng giống như bất ngờ được thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật đặc sắc vậy. Xương sống cảm thấy gai gai lạnh. Tôi nói ấp a ấp úng:

-Không, à , cháu có thể lấy cho chú cốc bia?

Tôi nhìn theo thân hình uyển chuyển của cô phục vụ đi về phía quầy Bar. Có lẽ, không chỉ riêng tôi mà tất cả mọi người trong đoàn công tác ngồi ở các bàn xung quanh đó cũng dừng đũa lại và đưa mắt nhìn theo, kể cả hai chị phụ nữ đã có tuổi. Mọi người đưa mắt nhìn nhau như ngầm trao đổi một ý nghĩ: Cô gái quả là tuyệt đẹp. Một vẻ đẹp khiến người ta phải lặng đi. Một vẻ đẹp khiến người ta cảm thấy thật đáng sống trên cõi đời này!

 

Tôi cứ nhìn mãi vào vết các ngón tay của cô gái còn in lại trên lớp thủy tinh của cốc bia trên bàn mà không khỏi có ý nghĩ. “Thật phí cho một nhan sắc như vậy mà lại làm nghề hầu bàn. Chỗ của cô phải là trên sân khấu hay minh tinh màn bạc chứ không phải suốt ngày nói mấy câu: “Ông hay bà cần dùng gì?”

   Khi chúng tôi đứng dậy ra khỏi quán để về khu triển lãm của mình, bà chủ quán người Việt đon đả đi ra đứng ngay cửa mà nở nụ cười xởi lởi.

-Mời các anh buổi trưa quay lại dùng bữa cơm Việt Nam nhé!

-Không cần ăn chúng tôi cũng quay lại, bà chủ ạ – Một cậu thanh niên trong đoàn nói đùa một cách nghiêm túc.

Còn riêng tôi lại có ý định chụp được một tấm hình cô ấy trong bộ áo dài Việt Nam, đứng trước gian hàng Mỹ nghệ Việt Nam để minh họa cho bài phóng sự sắp tới. Ngay buổi tối hôm đầu tiên, đến khách sạn là tôi tìm cách gọi điện để hỏi thăm về anh Trọng và Tachiana. Có lẽ, đây cũng là mục đích chính của riêng tôi trong chuyến đi này. Mười bốn năm đã trôi qua, bao nhiêu sự kiện bao nhiêu đổi thay! Tôi bắt tắc-xi tới Tòa soạn báo “Văn Lang”, nhưng thất vọng vì ngôi nhà đó bây giờ đã có chủ khác. Buổi trưa hôm khai mạc triển lãm, ngồi ăn cơm trong quán Mo-An -Vi, tôi bất chợt nhìn thấy một tờ báo của Hội người Việt Nam để trên mặt quầy Bar. Tờ báo đã lấy một cái tên khác, “Người Việt”. Tôi xem lướt qua và không nhìn thấy trong đó một cái tên nào quen cả. Tôi đang đảo mắt tìm bà chủ quán để hỏi thì chính bà lại từ phía nhà trong đang đi ra.

-Anh muốn gọi thêm món gì nữa?

-Không ạ. Chị có biết ở đây có ai tên là Trọng không?

-Ở đây có mấy Trọng, anh muốn hỏi Trọng nào?

-Trọng – Tổng giám đốc, một doanh nhân giàu có.

-Thế thì tôi không biết, ở đây thì chỉ có Trọng “rau” thôi.

-Sao lại Trọng Rau?

-Vì ông ấy chuyên trồng rau tươi ở ngoại ô Kharkov rồi đem vào bán cho các quán ăn và khu nhà ở của người Việt. Suốt ngày lầm lầm lì lì, chẳng tiếp xúc với ai.

-Thế thì không phải rồi. – Tôi nói, giọng thất vọng.

-Thế còn ai tên là Trọng nữa? À thế vợ ông ấy tên là gì?

-Hình như ông ấy ly dị vợ rồi. Vợ người Ucraina. Cô Xuân phục vụ bàn ở đây là con của ông ấy đấy.

-Thật thế à? – Tôi thốt lên vẻ kinh ngạc – Vợ có phải là một nhạc sĩ vĩ cầm nổi tiếng không?

-Tôi cũng không rõ. Anh thử hỏi con ông ấy xem.

-Cô Xuân có ở đây không?

-Khoảng hai tiếng nữa mới đến ca của cô ấy. Nhà cô lại ở tận ngoại ô, đi vào đây cũng khá xa, phải chuyển mấy lần phương tiện giao thông công cộng. Anh cứ ngồi đấy chờ, cần dùng gì gọi tôi nhé!

Nói xong, bà chủ cửa hàng đi khuất vào bên trong. Còn phải chờ hai tiếng nữa, tốt nhất là đi bách bộ một vòng qua các phố trung tâm thành phố, những nơi mà một thời tuổi trẻ của tôi đã trôi qua. Đường phố vẫn như xưa. Phố chính Puskin vẫn ồn ào náo nhiệt. Vẫn tiếng chuông leng keng của chiếc tàu điện số 5 chạy xuyên suốt thành phố từ bến Odeska đến tận Công viên Gorki. Tôi thích nhất là Công viên “Ngọn lửa vĩnh cửu”, thời sinh viên, nhiều hôm cả ngày thứ bảy tôi mang sách ra đây học, ăn bánh rán tại mấy quán ăn ở đó, rồi nằm ngay lên chiếc ghế băng dưới vòm cây đánh một giấc như những kẻ vô gia cư. Thỉnh thoảng, tiếng chuông nhà thờ lại vang lên âm vang trên những tán lá cây lao xao, ríu rít tiếng chim sẻ. Bây giờ ở đây đã thành một phố tranh, các họa sĩ đem các tác phẩm hội họa, điêu khắc của mình ra đây bán. Tôi quyết định mua một bức để làm kỷ niệm cho chuyến đi này. Không có gì hạnh phúc bằng được quay trở lại thành phố của thời sinh viên sôi nổi, đầy hoài bão, ước mơ, nơi mà anh đã run rẩy trao những nụ hôn đầu tiên của cuộc đời. Các tình cảm khác nhau đang dâng trào lên dưới tác động của khung cảnh xung quanh, những ánh mắt của các thiếu nữ xinh đẹp ẩn dưới những chiếc mũ lông chồn, lông cáo bóng mượt, những bông tuyết trắng bám lên cành cây trông như những đóa san hô khổng lồ… bỗng bị thắt lại bởi ý nghĩ về gia cảnh của anh Trọng. Lẽ nào, một con người tài năng, giàu nhiệt huyết và hoài bão như anh lại chịu chôn vùi cuộc đời của mình tại đây bằng cái nghề trồng rau đem bán cho các nhà hàng để kiếm sống. Tôi vẫn còn nhớ hình ảnh của anh khi đứng trên bờ biển Nha Trang bộc bạch những ước mơ, hoài bão về cuộc “Cách mạng Biển”, về những dự định lớn lao… Thật chẳng khác gì bị dội một xô nước băng tuyết lên đầu. Còn Tachiana nữa, số phận của cô ra sao?  Tôi thực sự không hiểu nổi và sốt ruột chỉ mong được gặp con người đầy bí ẩn đó. Kẹp bức tranh sơn dầu vừa mua được dưới nách, tôi rảo bước quay trở lại Hội chợ. Đi được một đoạn, tôi dừng lại vì sực nhớ ra mình quên lấy lại tiền thừa. Thôi thì, đấy cũng là một cách góp phần phát triển nghệ thuật Hội họa thế giới nói chung. Với ý nghĩ đó, tôi lại tiếp tục rảo bước nhanh hơn về phía quảng trường Trung tâm.

Vũ Tuấn Hoàng

»Liên quan
Bị vứt vào cõi đời (kỳ 22)

Thứ Bảy, 18 Tháng Tư 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 21)

Thứ Sáu, 10 Tháng Tư 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 20 )

Thứ Năm, 26 Tháng Ba 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 19 )

Thứ Hai, 16 Tháng Ba 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 18)

Thứ Bảy, 28 Tháng Hai 2009