(DN.ODESA) – Câu chuyện tôi đang kể trên bị gián đoạn mười năm trời. Và trên thực tế, tôi cũng bỏ lay lắt bản thảo trong ngần ấy năm. Nhiều lần, bản thảo có nguy cơ bị tiêu hủy. Lúc thì do chuyển nhà, vợ tôi đã xếp nó vào đống giấy lộn cần châm một mồi lửa, lúc lại bị hai thằng con trai đem ra bồi dán đầu sư tử trong đêm Trung thu.

<!-- /* Font Definitions */ @font-face {font-family:"AmericanTypewriter Light"; panose-1:0 0 0 0 0 0 0 0 0 0; mso-font-charset:0; mso-generic-font-family:roman; mso-font-format:other; mso-font-pitch:variable; mso-font-signature:3 0 0 0 1 0;} /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} span.cap {mso-style-name:cap; mso-style-parent:""; mso-ansi-font-size:10.5pt; mso-bidi-font-size:10.5pt; font-family:"AmericanTypewriter Light"; mso-ascii-font-family:"AmericanTypewriter Light"; mso-hansi-font-family:"AmericanTypewriter Light"; mso-bidi-font-family:"AmericanTypewriter Light";} @page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;} div.Section1 {page:Section1;} -->

Nhiều lần, tôi cố gắng hư cấu thêm đoạn kết của câu chuyện
nhưng đều cảm thấy nhợt nhạt, thiếu máu. Nhưng không hiểu sao, tôi vẫn có một
linh cảm rằng thế nào cuộc sống cũng sẽ mách bảo cho tôi lối thoát của cuốn
tiểu thuyết đang dở dang này. Vấn đề là ở thời gian, phải kiên trì chờ đợi.

 

Cuối cùng, tôi cũng đã tìm ra mà lại vào một thời điểm không
hề mong đợi.

 

Lâu lắm rồi gia đình tôi mới có dịp
đi nghỉ hè chung. Lúc thì tôi bận, lúc lại vợ cũng đi công tác. Lần này, vợ tôi
đi công tác trong Nha Trang và thế là cả nhà lên kế hoạch kết hợp nghỉ ngơi
luôn. Hai thằng con tôi chưa vào đây bao giờ nên nghe chừng háo hức lắm. Từ khi
về nước đến giờ, tôi đi công tác rất nhiều nơi nhưng Khánh Hòa cũng chỉ ghé qua
đâu có hai lần, không hơn. Chúng tôi nghỉ tại một căn nhà hai tầng gần sát
biển. Thu xếp xong đồ đạc, vợ tôi lên Sở Giáo dục Thành phố làm việc ngay, để
mặc ba bố con trong căn hộ hai buồng rộng thênh thang. Cửa sổ căn buồng lớn
trông thẳng ra bãi biển, còn cửa sổ căn buồng nhỏ đối diện với một ngôi biệt
thự khác trông rất lộng lẫy.

 

Tuy vừa phải vượt chặng đường khá vất vả, hai cậu con trai
không chịu ngồi yên nghỉ ngơi, đòi đi tắm biển luôn. Tôi cũng chẳng còn cách
nào khác là khoác chiếc máy ảnh vào cổ và đi theo hai đứa xuống thang gác.

 

 Khoảng hơn năm giờ
chiều, vợ tôi ở trên Sở Giáo dục về, cùng đi có bà Nhâm Phó Giám đốc sở. Chúng
tôi mời bà dùng bữa cơm thân mật với gia đình mà đầu bếp là tôi. Bà trước là
giáo viên cấp ba, nên giọng nói rất vang và đĩnh đạc. Một người phụ nữ có quyền
hành nên phong cách và cử chỉ mạnh mẽ như đàn ông.

 

– Trong nhà, tôi phải cáng đáng hết,
từ cái kim sợi chỉ đến đổ móng xây nhà – bà vừa nói vừa nâng cốc rượu lên.

 

– Tôi xem cách chị uống rượu chẳng kém gì phụ nữ Nga đâu
nhé!

 

– Ấy nhưng ông chồng tôi lại chẳng động đến một giọt nào,
chỉ nghiện thuốc lá thôi. Chia nhau, mỗi người hư một thứ cho khỏi ghen tỵ.

 

Bà Nhâm cười phá ra rất hồn nhiên.

 

– Em bỏ quá cho cánh dân chài lưới chúng tớ, ăn sóng nói
gió, không yểu điệu như mấy cô Hà Nội đâu.

 

– Nhà của đại gia nào bên kia mà đẹp thế? – vợ tôi chỉ tay
ra phía cửa sổ.

 

– Đẹp thì có đẹp nhưng bất hạnh. Nhà ấy bây giờ bỏ không.
Hình như cho một công ty du lịch nào đó thuê lại thì phải.

 

– Sao thế?

 

– Chồng đi sang Tây, sang Nga, cặp bồ và chuồn luôn. Ôi dào,
chuyện này xôn xao cả thành phố Nha Trang gần mười năm trước. Một ông tổng giám
đốc tài ba, điển trai và giàu có nổi tiếng, vợ đẹp, con khôn, trong một chuyến
đi công tác đã ăn phải bùa yêu và… – bà phẩy tay một cái. – Hút con mẹ hàng
lươn. Thiên hạ người ta chửi cho không còn đường mà quay trở lại.

 

– Anh Trọng phải không? – tôi bật ra một câu hỏi mà ngay
mình cũng phải ngạc nhiên.

 

– Sao anh biết? Anh quen thằng cha ấy à? – bà Nhâm cũng tròn
mắt nhìn tôi như nhìn một kẻ tòng phạm.

 

– Cũng chỉ biết sơ sơ thôi, cả chục năm trước rồi. Thế anh
ấy giờ sống ở đâu? Tôi làm ra vẻ lơ đãng hỏi vì rất hiểu tình thế của anh Trọng
trong con mắt của bà Nhâm và dư luận tại nơi đây.

 

– Còn ở đâu nữa, bên Nga ấy, ối giời, tôi rất dị ứng với cái
loại lăng nhăng đú đởn dở Tây dở ta ấy. Nghe đâu cái con ranh kia chỉ bằng tuổi
con thôi, cũng văn nghệ sĩ nghệ siếc gì đấy. À phải rồi, nó chơi đàn violon.
Chị vợ lúc đầu tưởng tự tử được, ốm lên ốm xuống, những sau đó mấy mẹ con
chuyển vào Sài Gòn làm ăn. Cô ấy có người anh làm to trong đó giúp đỡ. Năm nào
cũng về đây một đôi lần thăm nom nhà cửa, thu tiền nhà cho thuê. Đời sống vật
chất chẳng thiếu thốn gì nhưng nói chung là bất hạnh, gia đình tan nát. Đàn ông
các anh có mà treo cổ hết lên cũng còn chưa hết tội. Đường ngay không muốn đi
lại cứ thích đâm quàng đâm xiên vào bụi rậm…

 

Tôi lặng người đi không cất lên lời. Đúng là Tachiana rồi.
Số phận thật trớ trêu. Vậy là anh Trọng đã lấy mẹ, rồi bây giờ lại phải lòng
con. Sự thể như thế nào, tôi rất sốt ruột muốn biết.

 

– Họ có con với nhau không? –  tôi bất giác hỏi.

 

– Ai mà biết được. Thằng cha ấy có dám vác mặt về đây nữa
đâu. Nó ở tịt bên đó làm ăn. Thú thật, loại vô đạo đức ấy thì có mà chết mất
xác cũng chẳng ai thương.

 

 Tôi hiểu rằng mình mà
không xin rút lui thì bà khách này sẽ còn giảng miễn phí cho nghe về sự đồi
bại, lăng nhăng của đàn ông không biết đến bao giờ mới chấm hết. Tôi cáo lỗi
nói rằng muốn xuống đường mua thuốc lá. Khép cửa lại rồi, tôi vẫn còn nghe thấy
một câu lọt theo:

 

– Thằng nào cũng thế thôi, em phải luôn luôn cảnh giác.

 

Tôi bị sốc vì cái tin bà Nhâm vô tình
cho biết. Ký ức về K. đột ngột quay trở lại trong đầu khiến tôi thấy lâng lâng.
Mua bao thuốc lá, trả tiền rồi mà tôi cũng quên lấy thuốc. Ngồi một lúc lâu
trên chiếc ghế đá bên bờ biển, tôi mới sực nhớ ra. Cầm bao thuốc trong tay, tôi
lững thững quay trở lại nhà và cố tình đi qua cổng của ngôi biệt thự bất hạnh.
Trên tấm biển màu vàng chữ xanh ghi dòng chữ: “Công ty du lịch lữ hành Hải Âu”.
Qua cánh cửa sắt, bên trong loáng thoáng bóng mấy nhân viên đi lại. Tôi ngập
ngừng lưỡng lự đôi chút trong khung cửa. Đúng lúc đó, một cô nhân viên bước ra,
hỏi:

 

– Anh cần gặp ai ạ?

 

– Tôi… tôi cần gặp chủ căn nhà này.

 

– Rất tiếc là bà ấy không sống ở đây. Gia đình ở cả trong Sài
Gòn. Mùa này, có thể bà ấy hoặc con cái về đây nghỉ vài hôm rồi lại đi. Trước
khi xuống, bao giờ cũng gọi điện báo trước.

– Cảm ơn cô.

 

Tôi khép cánh cửa lại và lững thững đi bộ dọc phố ven biển.
Tôi dừng lại trước cổng khách sạn mà hơn mười năm trước đã ở bốn ngày theo đoàn
khách tỉnh K. Khung cảnh không có gì thay đổi lắm, cây cối có vẻ rậm rạp hơn.
Tôi vẫn không quên câu nói của Lan Hương trên thềm khách sạn kia, trước khi chị
bước vào chiếc xe tắc-xi. “Đối với Tachiana, tôi đã chết rồi là tốt nhất”. Tôi
bước hẳn vào trong quán cà phê mà hai chúng tôi đã ngồi nói chuyện. Tôi ngồi
xuống chiếc ghế mà theo trí nhớ của tôi, nó chính là chiếc ghế tôi đã ngồi mười
năm trước. Nhưng cũng có thể tôi nhầm vì trong thời gian đó, quán này đã thay
bao nhiêu chủ và nội thất rồi. Một câu hỏi luôn vương vấn trong đầu tôi: có nên
gặp lại Lan Hương hay không? Tôi có thể xin số điện thoại ở công ty du lịch và
gọi thẳng vào Sài Gòn cho chị (bây giờ phải gọi là cho bà ấy). Tất nhiên, bà sẽ
chẳng nhận ra tôi là ai. Rồi tôi tự giới thiệu, sau một lúc im lặng, bà sẽ “A!”
lên một tiếng. Chắc bà sẽ hỏi tôi cần gì ở bà, muốn tò mò biết thêm về đời tư
trắc ẩn chăng? Hay về sự đổ vỡ của cuộc sống vợ chồng? Biết đâu, bà cũng có một
cuộc đời mới rồi và không muốn ai đả động đến quá khứ đau thương? Chẳng thế mà
bà đã phải chuyển hẳn vào Sài Gòn sinh sống. Nói tóm lại, tôi sẽ trở thành một
kẻ tò mò lố bịch, một vị khách bất đắc dĩ đối với Lan Hương. Tốt hơn hết là im
lặng, không nên động đến một con người đã chịu đựng quá nhiều những đau thương
của cuộc đời. Nhưng đây có phải là quả báo không? Hay chính là cái giá phải trả
cho một hành động vô nhân tính lúc còn trẻ tuổi?

 

Trong những ngày nghỉ ở Nha Trang, con người tôi như bị phân
thân. Nằm phơi nắng trên bãi biển bên cạnh vợ con nhưng suy nghĩ cứ trôi về cái
mảnh đất của thời sinh viên. Tôi vẫn không sao lý giải nổi mối tình của anh
Trọng với Tachiana? Không biết anh có ghé gặp lại cô và trao món quà của Lan
Hương hay không? Họ gặp nhau như thế nào? Số phận của hai con người đó mới là điều
tôi đáng quan tâm. Nó sẽ là câu trả lời cho những bí ẩn trong thế giới tình cảm
phức tạp và mong manh của con người. Tôi sẵn sàng trả một giá đắt để được biết
về cuộc sống của họ bên đó.

Vũ Tuấn Hoàng

»Liên quan
Bị vứt vào cõi đời (kỳ 22)

Thứ Bảy, 18 Tháng Tư 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 21)

Thứ Sáu, 10 Tháng Tư 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 20 )

Thứ Năm, 26 Tháng Ba 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 19 )

Thứ Hai, 16 Tháng Ba 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 18)

Thứ Bảy, 28 Tháng Hai 2009