(DN.ODESA) – Tôi lật tiếp những trang cuối của tập hồ sơ. Đó là bản thuật lại cuộc đối thoại, hay gọi theo đúng ngôn ngữ pháp luật là bản khai nhân chứng, mà một bên là thẩm phán viên và một bên là nghệ sĩ Tachiana. Không hiểu sao, cái hào hứng muốn đọc biến đâu mất. Nhưng tôi vẫn lơ đãng lật giở và đọc lướt qua.

<!-- /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} @page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;} div.Section1 {page:Section1;} -->

Thẩm
phán viên: Không kể buổi tối hôm đó, chị gặp ông Kovalenkoo lần cuối cùng khi
nào? Ở đâu?

 Nữ nghệ sĩ: Ba tháng trước đó. Trước chuyến đi biểu diễn tại Ai Cập, tại nhà riêng
của tôi.

Thẩm
phán viên: Ngôi nhà này chị được cấp hay mua?

Nữ nghệ
sĩ: Tôi mua bằng tiền của mình.

Thẩm
phán viên: Chúng tôi sẽ kiểm tra việc này sau. Chị có thể cho biết nội dung
cuộc nói chuyện hôm đó được không? Và ông ấy có bao giờ nói với chị về chuyện
công việc của mình, nhất là trong thời kỳ chuẩn bị cho cuộc vận động tranh cử
tổng thống vừa qua không?

Nữ nghệ
sĩ: Ông ấy đến nhà tôi cùng với con gái. Tôi và con gái ông ấy chơi thân với
nhau từ khi còn học phổ thông. Chuyện công việc thì không, nhưng chuyện bầu cử
thì có. Ông ấy muốn tôi tham gia biểu diễn trong một chương trình ca nhạc khắp
các tỉnh thành Ucraina nhằm ủng hộ cho ứng cử viên đảng “Dân chủ” với một khoản
tiền thù lao lớn.

Thẩm
phán viên: Và chị đã đồng ý?

Nữ nghệ
sĩ: Trong một nước dân chủ thì quyền ủng hộ ai là do mỗi người tự quyết định.
Tôi đồng ý nhưng với điều kiện chỉ tham gia ở những thành phố như: Kiev, Kharkov và Odessa.

Thẩm
phán viên: Tại sao lại như vậy?

Nữ nghệ
sĩ: Vì ở những thành phố này có đông người đồng hương Việt Nam.

Thẩm
phán viên: Tôi muốn chị kể rõ hơn cái đêm xảy ra vụ tự sát đó? Xin chị lưu ý
thêm một điểm rằng mức độ trung thực trong lời nói của chị rất có ảnh hưởng đến
con đường sự nghiệp của chị sau này.

Nữ nghệ
sĩ: Anh có thể nói điều đó với ai khác chứ không phải với tôi. Anh là đại diện
của chính quyền mới, tôi thấy cũng nên có cách xử sự mới, nhất lại là với giới
văn nghệ sĩ, những người nắm giữ mọi giác quan cảm xúc của cả một xã hội.

Thẩm
phán viên: Xin chị đi thẳng vào câu tôi hỏi?

Nữ nghệ
sĩ: Lúc đó vào khoảng gần nửa đêm, tôi bị đánh thức dậy bởi một hồi chuông điện
thoại. Máy điện thoại tôi không để trong phòng ngủ mà ở phòng khách. Bởi vậy,
chuông đổ đến mấy lần trong đêm hôm khuya khoắt nghe cũng kinh kinh. Tôi nhấc
ống nghe lên và nhận ngay ra giọng ông Kovalenko. Ông xin lỗi tôi vì đã trót
quấy rầy giấc ngủ. Tôi hỏi xem có chuyện gì mà ông ấy phải gọi đường đột vào
giờ này. Ông ấy bảo ông ấy sắp đi công tác xa, muốn mời tôi ngày hôm sau sang
nhà nghỉ của ông ở bên hồ Xantovka. “Tôi sẽ cho xe đến đón em” – ông nói như
vậy. Tôi im lặng một lúc đắn đo suy nghĩ không biết nên đồng ý hay không. Tôi
biết ông ấy bây giờ đang thất cơ lỡ vận và nghe phong thanh đâu bên Viện Kiểm
sát đã có giấy gọi lên chất vấn về việc sử dụng tiền công quỹ vào cuộc tranh cử
vừa qua.  “Đừng cư xử tàn nhẫn với anh
như vậy”. – thấy tôi im lặng lâu, ông ấy lên tiếng, giọng yếu ớt. Tôi đồng ý vì
muốn được nhìn thẳng vào mắt bà Zinaiđa, để thỏa lòng căm thù, để được tận mắt
nhìn thấy đôi mắt bà ta phải cúi xuống trước ánh mắt của cái “con ranh hạ đẳng”
này. Đàn bà là giống người nhỏ nhen, hay nhớ dai và thù vặt. Tôi không phải là
một ngoại lệ. Hôm sau, tôi diện bộ đồ thật sang trọng, gam màu xanh lục, do một
nhà tạo mẫu ở Milantặng trong đợt đi biểu diễn tại Italia. Trong bộ đồ này, tôi đã xuất hiện trước
khán giả của đài truyền hình BBC và nhận được một khoản thù lao quảng cáo rất
cao của nhà tạo mẫu. Tôi cố tình đến muộn nửa tiếng và rất ngạc nhiên vì trong
khuôn viên của khu vườn tụ tập rất đông khách, nhiều người trong số đó tôi biết
mặt. Ông Kovalenko hấp tấp chạy ra tận cửa đón tôi vào. Tôi cảm nhận được những
ánh mắt hâm mộ, thân thiện của các quý ông, đồng thời không để lọt qua mắt
những cái đầu uốn tóc công phu của các quý bà chụm lại, thì thầm to nhỏ. Những
ánh mắt sắc nhọn chà đi sát lại từ đầu đến chân tôi không bỏ sót một tiểu tiết.
Tôi đoán chắc là họ đang bình phẩm bộ áo cánh tôi đang mặc trên người, đôi giày
tôi đi dưới chân và kiểu tóc mà hôm nay tôi chải. Tôi thấy một quý bà quay
ngoắt mặt đi khi tôi bước lại gần. Nhìn từ phía sau tôi cũng nhận ngay ra bà
hiệu trưởng Học viện Âm nhạc Kharkov.
Với phụ nữ, hình như tôi bao giờ cũng là một kẻ thù đáng ghét dù chẳng làm nên
tội lỗi gì. Diện mạo và tài năng của tôi gây cho mình không ít kẻ thù. Nhưng đó
cũng lại là chất kích thích cần thiết đối với người nghệ sĩ.

Chuyện
gì diễn ra trong cuộc vui chơi này, chắc cũng chẳng có gì đáng để nói lại. Nó
cũng nhàm chán và công thức như trăm ngàn cuộc vui chơi mà giới thượng lưu
thành phố vẫn bày vẽ ra để tiêu sài tiền và thời gian, để trả nợ miệng nhau, để
mưu tính những vụ áp phe chính trị, và để ngồi đem chuyện của người khác ra làm
đề tài cho những tiếng cười bên ly rượu. Khoảng gần mười hai giờ đêm, mọi người
lục tục kéo nhau ra bãi để xe đỗ trở về thành phố. Tôi là người ra gần cuối
cùng vì câu chuyện với Anjelicka mãi không dứt. Cô định ra tiễn tôi nhưng đứa
con nhỏ hai tháng tuổi thức giấc và khóc mãi không chịu nín. Chúng tôi chia tay
nhau ngay ở ngưỡng cửa nhà bếp. Ông Kovalenko từ trên tầng trên đi xuống, khuôn
mặt tỏ ra rất xúc động. Hình như ông vừa nói chuyện điện thoại với ai đó. Bởi
vì trước đó mấy phút, tôi nghe được lõm bõm mấy câu từ phía trên đưa xuống:
“Chúa sẽ là người làm chứng”. Ông muốn tiễn tôi một quãng. Ông nói với người
lái xe là cứ cho xe ra chỗ gần cầu đợi, hai chúng tôi vừa thong thả đi bộ vừa
có câu chuyện muốn nói với nhau.

Thẩm
phán viên: Từ chỗ đó ra đến cầu khoảng cách bao xa?

Nữ nghệ
sĩ: Nếu tôi không nhầm thì chỉ khoảng hơn một trăm mét, nhưng chúng tôi lúc thì
đi bộ lững thững có lúc lại đứng lại nói chuyện.

Thẩm
phán viên: Tôi muốn biết nội dung câu chuyện?

Nữ nghệ
sĩ: Cũng thật bất ngờ đối với tôi. Ông ấy nắm lấy tay tôi và nói rằng: “Anh
không thể ở lại mảnh đất này được nữa. Đối với anh chỉ có hai con đường để lựa
chọn: hoặc đi khỏi đây hoặc là…”

Ông
không nói hết nhưng tôi cũng lờ mờ hiểu ra ngụ ý của ông. Ông nắm tay tôi và
hôn: “Anh cầu xin em hãy cùng anh đi khỏi đất nước này, chúng ta sẽ đi thật xa,
ở một nơi mà không một ai hay biết chúng ta là ai, chúng ta sẽ bắt đầu cuộc
sống lại từ đầu, nhưng không phải với hai bàn tay trắng. Em sẽ không bao giờ
phải lo lắng đến cuộc sống, em có thể dành toàn bộ thời gian và sức lực cho âm
nhạc”.

Thẩm
phán viên: Ông ấy có gọi tên đất nước đó ra không?

Nữ nghệ
sĩ: Không. Tôi cũng không hỏi bởi vì tôi không đồng ý với lời đề nghị của ông
ấy. Ông ấy đứng khựng lại, đầu rũ xuống khi nghe thấy mấy tiếng “ Tôi – không –
thể “. Sau này tôi nghĩ lại và hiểu rằng ông ấy đã trúng ba viên đạn này và tử
nạn trước khi nhận hai viên đạn chì cũng có thể do chính tay ông bắn và cũng có
thể có ai đó giúp đỡ. Khi phía trước mặt chúng tôi hiện ra hai chấm đèn đỏ của
chiếc xe con thì ông Kovalenko quay lại không một lời chào tạm biệt. Tôi còn
đứng lại một lúc lâu, vừa châm thuốc hút vừa nhìn theo cái bóng đen lầm lũi
bước đi, trong lòng không khỏi gợn lên một tình cảm thương hại đối với con
người có thể gọi là ân nhân mà sau này tôi đã cư xử với ông ấy chưa thật đúng.
Búng mẩu thuốc lá mới hút được một nửa qua thành cầu, tôi ngồi vào xe. Chiếc xe
chậm chạp lăn bánh trên những thanh gỗ lớn lát sàn cầu. Vừa đi hết chiều dài
chiếc cầu dài,  tôi giật mình vì hai
tiếng nổ khô khốc vang lên trong đêm khuya thanh vắng. Người lái xe bỗng buột
miêng nói:

– Giờ
này mà vẫn còn có thằng lọ mọ đi săn.

Vũ Tuấn Hoàng

»Liên quan
Bị vứt vào cõi đời (kỳ 22)

Thứ Bảy, 18 Tháng Tư 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 21)

Thứ Sáu, 10 Tháng Tư 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 20 )

Thứ Năm, 26 Tháng Ba 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 19 )

Thứ Hai, 16 Tháng Ba 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 18)

Thứ Bảy, 28 Tháng Hai 2009

»Cùng chủ đề