(DN.ODESA) – Có lẽ, dân gian đã nói rất đúng: “Bất hạnh là một ông thầy thông minh nhất”, chí ít cũng là trong trường hợp của riêng tôi. Mọi chuyện bắt đầu từ một mảnh giấy tôi viết cho ông bị rơi vào tay bà Zinaida. Tình cờ bà ta tóm được mảnh giấy đó trong túi áo ngực của ông trong một lần soát túi thường kỳ.

<!-- /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} @page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;} div.Section1 {page:Section1;} -->

Ông Viktor có lần vô tình cho biết vợ ông có cái thói quen là hay lục soát
cặp và túi áo quần của chồng. Mỗi người có những sở thích quái dị khác nhau.

 

Nhưng ai cũng nghĩ rằng chỉ có sở thích của mình là chính đáng. Tôi vừa
giận vừa thương cái người đàn ông đang ấp a ấp úng đứng trước mặt, trong khu
vườn đằng sau trường. Tôi không hình dung ra nổi lúc ông hò hét hay quát tháo
cấp dưới ra sao nhưng ở đây ông trông thật tội nghiệp. Mấy sợi tóc phía trước
trán bết mồ hôi làm phai thuốc nhuộm thành những vệt nâu thẫm lem nha lem nhem.

 

– Anh quả là sơ suất, con bò cái ấy nó tru tréo lên,
gạt đổ cả một chồng bát đĩa quí trong bếp. Anh bảo đây hoàn toàn là chuyện công
việc cả thôi, nhưng mụ ta túm riết lấy một câu trong đó: “Anh nên giúp bà hàng
xóm nhà em nhé!”. Mụ lý luận, nếu không có tình cảm gì thì chẳng bao giờ em lại
lại dám nhờ anh với cái giọng như thế, với một người tuổi đáng bậc cha chú, lại
có quyền thế trong xã hội. Mụ ấy thì quá thừa óc thông minh trong những chuyện
tương tự.

 

– Theo lịch, ngày mai em đến tập đàn cho Anjela.

 

– Em chưa nên đến vội, để một thời gian cho nguôi
ngoai đã. Anh biết tính mụ ấy rồi, chỉ sợ mất tiền thôi.

 

– Em mà không đến thì cũng không ổn, như thế lại
càng chứng tỏ rằng có chuyện.

 

– Anh sẽ bảo Anjela đến nhà em, thế là hay nhất.

 

  “Hay nhất” đó chỉ là đối với ông Kovalenko
thôi, còn đối với tôi đây lại là buổi dạy đàn cuối cùng và cũng là một ngày mà có
lẽ tôi không bao giờ quên. Hai chúng tôi tập đàn được khoảng một tiếng đồng hồ
thì cảm thấy đói. Tôi chạy ù ra cửa hàng thực phẩm ở đầu phố mua trứng, pho-mát
và bánh mì. Qua quầy bán báo, tôi dừng lại tiêu nốt số tiền lẻ để mua tạp chí
“Moda” mà mình yêu thích. Bà bán báo cứ dứt khoát muốn nhận tôi làm con dâu và
nói rằng nhất định hôm nào sẽ đưa con trai bà tới làm quen. Tôi chỉ cười và nói
rằng còn phải học đã, còn khối thời gian để nghĩ tới chuyện đó. Bà gấp đôi tờ
báo lại và còn dúi thêm cho tôi một thanh kẹo sô-cô-la. Ra khỏi quầy báo, tôi
rảo bước thật nhanh trên con đường nhỏ gồ ghề vì sợ Anjela ở nhà một mình buồn.
Vừa rẽ vào khúc ngoặt, tôi chợt trông thấy một chiếc xe Peujo màu xanh đỗ cạnh
nhà mình. Một dự cảm không hay khiến bước chân tôi đi chậm lại. Cửa xe đóng kín
mít nên tôi không nhìn thấy ai bên trong. Bước vào sân, tôi đã nghe thấy tiếng
bà Zinaiđa đang quát tháo con gái. Tôi hiểu ngay ra mọi vấn đề , trống ngực đập
thình thịch. Cánh cửa buồng đột ngột bật mở khi tôi vừa đưa tay lên định nắm
chốt. Bà Zinaiđa hai tay đứng chống nạnh nhìn ra. Hai hàng lông mày kẻ chì đen
nhánh như dính lại thành một. Đôi môi tô son đỏ mím lại một cách độc ác và để
bật ra mấy từ vừa cay nghiến vừa mỉa mai:

 

-Con Lolita đã dẫn xác về kia rồi!

 

Khi đó, tôi chưa biết tại sao bà lại gọi tôi là
“Lolita”. Sau này, tôi mới hiểu đó là nữ nhân vật nhỏ tuổi trong tiểu thuyết
nổi tiếng cùng tên của nhà văn Nga lưu vong Vladimir Nabokov. Cô bé đã có một
cuộc tình say đắm với một nhà văn lớn tuổi, người trọ ngôi nhà của gia đình cô.
Tiểu thuyết được làm thành phim và tôi đã xem đi xem lại không biết chán. Có
lẽ, trong mỗi người đàn bà chúng ta đều đã từng ẩn chứa một “Lolita” chăng ?

 

Tôi không muốn nhắc lại những lời nói thô bỉ, tục
tằn của một người đàn bà thuộc tầng lớp quan chức, tinh hoa của một thành phố,
lại có tiếng là văn hóa cao. Nếu có viết ra đây thì nó cũng chỉ làm bẩn giấy,
tốn mực mà thôi. Trong suốt gần nửa tiếng đồng hồ bà chửi bới sỉ vả, Tôi chỉ
đứng im như chôn chân xuống bậc thềm cửa nhà mình. “Lời nói đọi máu”, trước khi
đóng sập cửa lại, bà ném vào mặt tôi một câu nói mà tôi đến chết cũng không
quên được: “Con ranh hạ đẳng kia, chỗ của mày trong xã hội này là đứng ngoài
vỉa hè đón khách, rõ chưa?” Tôi không biết sắc mặt tôi ra sao, nhưng sau khi bà
ta kéo con gái ra khỏi nhà rồi, tôi chợt thấy vị mặn trong miệng. Thì ra, vì
căm giận mà tôi đã cắn rách toạc môi mình lúc nào không hay.

 

Năm năm sau, cũng chính tại bậc cầu thang này, bà ta
đã phải lạy lục mời mọc tôi đến chơi nhà bà. Bà ta cắn rơm cắn cỏ xin lỗi tôi
và nói rằng trái tim nông nổi ghen tuông của đàn bà thì làm gì còn có trí khôn
nữa. Nhưng tôi thì nhìn xuyên thấu tâm gan bà: bà muốn qua tôi để tiếp cận một
con người có quyền lực tại Kiev.

 

Cũng chính cái năm đáng ghi nhớ đó, tôi thi và trúng
tuyển vào Nhạc viện Kiev.
Tôi cho một gia đình người Việt Namlàm ăn buôn bán tại trung tâm thương mại Barbasova thuê lại ngôi nhà. Bằng số
tiền cho thuê đó, tôi tiếp tục tu nghiệp tại thủ đô và đoạt giải nhất trong
cuộc thi violon toàn Ucraina khi đang học năm thứ ba. Trong thời gian này, tôi
đã cự tuyệt mọi lời van xin, nài nỉ gặp gỡ của ông Kovalenko. Ông ấy gọi điện,
viết thư và bộc bạch rằng: “Mọi người cứ nghĩ anh lên thủ đô công tác, nhưng
đấy chỉ là việc phụ, việc chính là muốn được gặp em. Đừng để người đàn ông bất
hạnh này phải đau khổ và mất hết niềm vui sống ở trên đời này”. Tôi không muốn
gặp ông bởi vì tôi không thể quên được cái hôm bà vợ ông sỉ nhục tôi. Trái tim
tôi khao khát được trả thù. Tôi đã làm được việc đó bằng những thành công vang
dội trên con đường âm nhạc. Cuối năm thứ năm, tôi lại đoạt giải nhất trong kỳ
thi violon quốc tế tổ chức tại Praha. Tổng thống Ucraina đã đích thân trao tặng
tôi danh hiệu Nghệ sĩ Nhân dân Ucraina và huy chương vì sự nghiệp phát triển
Nghệ thuật. Tôi là Nghệ sĩ Nhân dân trẻ nhất và duy nhất không phải người gốc
Ucraina. Tôi được chào đón ở khắp mọi nơi. Mọi cánh cửa của các gia đình giàu
sang, quyền thế của Kievluôn luôn mở rộng đối với tôi. Chính trong những giây phút mà mọi người cho là
vinh quang đó, tôi lại cảm thấy chán nản, thất vọng và cô đơn. Tôi trốn tránh
những lời mời mọc, những bữa tiệc chiêu đãi triền miên bằng các chuyến đi biểu
diễn trong và ngoài nước. Tôi kiếm được nhiều tiền, rất nhiều tiền bằng sức lao
động và tài năng của mình. Nhưng không hiểu sao, tôi vẫn không cảm thấy mình là
con người hạnh phúc. Tôi chưa tìm được tình yêu đích thực, chưa tìm được người
đàn ông lý tưởng của cuộc đời mình. Cho đến lúc này, ngồi viết những dòng chữ
này, tôi vẫn ước ao và sẵn sàng đánh đổi tất cả danh vọng để có được một người
đàn ông mà mình có thể đặt mọi niềm tin. Một người đàn ông duy nhất của đời
mình. Để một người đàn bà hạnh phúc, chắc cũng chỉ cần như vậy!”.

Vũ Tuấn Hoàng

»Liên quan
Bị vứt vào cõi đời (kỳ 22)

Thứ Bảy, 18 Tháng Tư 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 21)

Thứ Sáu, 10 Tháng Tư 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 20 )

Thứ Năm, 26 Tháng Ba 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 19 )

Thứ Hai, 16 Tháng Ba 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 18)

Thứ Bảy, 28 Tháng Hai 2009

»Cùng chủ đề