(DN.ODESA) – – Hôm nay, tôi xin nói thẳng lòng mình với em, bởi vì chắc tôi không chờ đợi lâu hơn được nữa.
Thực sự là tôi bất ngờ trước giọng điệu và cách bày tỏ tỉnh cảm của ông. Vẻ đạo mạo hơi kênh kiệu biến đâu mất, thay vào đó là sự quỵ lụy và thành khẩn.

<!-- /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} p.MsoFooter, li.MsoFooter, div.MsoFooter {margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; tab-stops:center 233.85pt right 467.75pt; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} @page Section1 {size:595.3pt 841.9pt; margin:56.7pt 42.5pt 56.7pt 85.05pt; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;} div.Section1 {page:Section1;} -->

– Tôi thực sự yêu em khi nhìn thấy em lần đầu tiên tại buổi biểu diễn tại
trường, em có nhớ không? Việc học đàn đó chỉ là cái cớ mà tôi nghĩ ra để được
gần em. Tôi biết hoàn cảnh của em vì đó cũng chính là hoàn cảnh của tôi hơn hai
chục năm trước đây. Một thằng nhà quê lên thành phố học, không người thân,
không bạn bè. Chắc em cũng dễ dàng nhận ra một điều là tôi và vợ tôi sống không
hạnh phúc. Tôi có thể che giấu điều này trước bàn dân thiên hạ, nhưng với em,
tôi không có gì để giấu giếm cả. Bà ấy coi tôi chẳng khác gì một đồ vật trong
nhà của bà ấy. Phải, nếu có khác thì đồ vật này buổi sáng cung cúc đi làm còn
buổi chiều lại trở về đúng chỗ của nó. Đồ vật này phải làm theo những chỉ thị
của bà ta: cần chơi thân với ai, cần phải đến thăm ai, biếu xén cái gì vào
những dịp sinh nhật, lễ tết. Bà ta chẳng khác nào một mụ giô-kề ra roi quất vào
lưng tôi trong cuộc chạy đua về địa vị và lợi nhuận gửi nhà băng nước ngoài.

Tôi bất chợt cảm thấy đáng thương con người đang quì trước mặt mình này.
Tôi nhìn những giọt mồ hôi lấm tấm trên cái trán hói sớm của ông và bất giác
đưa vạt áo lên lau. Ông xúc động quá bật khóc.

– Em có biết rằng tôi rất cô đơn không? Có vợ, có con, có địa vị tiền bạc,
nhưng vẫn cô đơn vì với ai cũng phải mưu mẹo, đối phó. Người ta xúm lấy tôi,
nịnh bợ tôi, tâng bốc tôi trên báo chí, truyền hình cũng chỉ vì mục đích cá
nhân của mình, không vì tiền thì cũng vì địa vị. Tôi khát khao một tình cảm
chân thật, một người bạn tri kỷ, một tình yêu để tôi có thể vì nó mà sống tiếp
những năm tháng của cuộc đời mình. Tachiana, em có biết anh yêu em đến chừng
nào không? Anh đã trở thành một cậu học trò si tình từ bao giờ mà cũng không
hay. Mỗi khi em đến dạy đàn cho con gái anh, anh đều tìm cách này hay cách khác
để được đến gần em, lúc thì mang nước vào thay cho bà phục vụ, khi lại sửa một
cái gì đó vu vơ trong phòng thư viện của gia đình, nếu không thì anh cũng ngồi
lì ở phòng bên cạnh, lắng nghe từng tiếng động vọng sang: tiếng em cười, tiếng
em kể chuyện tiếu lâm, tiếng đàn của em. Nếu vợ anh có tình cờ bước vào thì anh
lại giả vờ đang bận túi bụi với đống tài liệu đem từ cơ quan về, hay chúi mũi
vào xem tờ báo cũ. Khi em về rồi, căn phòng vẫn còn vương vấn mùi nước hoa giản
dị nhưng quyến rũ của em. Anh phải khó khăn lắm mới bước ra được khỏi căn buồng
đó một khi chưa hít căng lồng ngực của mình hương thơm của người em.

Tôi bảo ông đứng lên và đi vào bếp đặt ấm nước pha chè. Chiếc ấm xamôva
sôi lên sùng sục. Hơi nước phụt ra phía trên nắp kêu lanh canh. Hai chúng tôi
im lặng một lúc lâu.

– Anh ao ước được ngồi mãi như thế này, trong căn nhà này! – ông khẽ thốt
lên.

Tôi đặt cốc nước chè lên trước mặt ông. Ông đột ngột chộp lấy cánh tay tôi
và hôn tới tấp từ ngón út lên đến bờ vai. Tôi cảm thấy đầu óc chếnh choáng, bủn
rủn chân tay, chỉ chống lại một cách yếu ớt. Ông Kovalenko ôm ghì lấy tôi, mạnh
đến mức xô lệch cả bàn, cốc nước chè văng xuống dưới đất vỡ tan. Ông hôn như
điên cuồng lên cổ lên mặt tôi.

– Anh khao khát em! – ông nói nhỏ qua hơi thở gấp và bế thốc tôi đặt lên
chiếc đi-văng cũ kỹ để cạnh bếp lò. Tôi như người ngủ mơ. Tôi láng máng hiểu
rằng cái điều mà mình vẫn hay nghĩ tới, vẫn tưởng tượng, sắp xảy ra. Tôi chỉ
thấy nuối tiếc cho lần quan hệ đầu tiên này lại không phải là người bạn trai mà
tôi rất có cảm tình.

Chuyện đó xảy ra vào hồi mùa hè. Tôi cùng các bạn trong lớp đi nghỉ hè ở
Biển Đen. Ngay từ khi ngồi trên ô tô đi từ Simferopol ra Ianta, hai chúng tôi đã đưa mắt
liếc tình nhau đắm đuối. Cậu ấy tên là Roman, con trai của bà phụ trách đoàn
học sinh đi nghỉ. Cậu là vận động viên môn trượt băng nghệ thuật. Đôi mắt cậu
ấy xanh biếc như nước biển, tóc màu vàng óng ả để xõa xuống hai vai. Tôi chủ
động làm quen bằng cách nhờ cậu mang hộp đàn từ ô tô vào khu nhà nghỉ. Tối hôm
ấy, chúng tôi đã nắm tay nhau đi dạo dọc bãi biển. Những con sóng sủi bọt xóa
nhòa đi dấu chân trần của chúng tôi trên cát. Nụ hôn đầu tiên không cưỡng lại
được đượm hương vị mặn nồng của gió biển. Roman rất thích hôn lên chiếc bớt màu
hồng hồng trên cổ tôi. Hai cơ thể trẻ trung đầy sức sống nóng ran lên trong
những cái vuốt ve nồng nàn. Những ngày phơi nắng, tắm biển tiếp theo lại càng
làm cho chúng tôi trở nên gắn bó hơn về thể xác và tâm hồn. Ở mọi nơi, mọi lúc,
chúng tôi đều tìm cách gần gũi và đụng chạm nhau. Trong lúc xếp hàng lấy đồ ăn
tại căn-tin, hai tay chúng tôi tìm lấy nhau trong cái xiết chặt đến nóng ran.
Tại rạp chiếu phim, chúng tôi ngồi hàng ghế cuối cùng để được tự do hôn nhau,
chu du đến những miền đất lạ đầy hấp dẫn. Khi rạp chiếu bật đèn sáng, hai chúng
tôi bước ra ngoài và cùng cười phá lên vì chẳng ai nhớ nội dung bộ phim nói gì.
Kỳ nghỉ hè tưởng như quá ngắn ngủi. Mới loáng một cái mà đã sắp đến ngày phải
trở về thành phố K. bụi bặm, nhốn nháo. Chiều hôm đó, mọi người ra biển hết.
Hai chúng tôi rủ nhau ở lại trong căn phòng trên gác năm có cửa sổ trông ra
biển. Ánh nắng chiếu cả ngày khiến căn phòng ngột ngạt, lại còn bị đám ruồi
quấy nhiễu vì trong phòng vẫn còn nồng nặc mùi dưa bở. Chiếc giường cá nhân quá
nhỏ khiến chúng tôi bị ngã lăn xuống sàn trong một nụ hôn say đắm. Tôi trải
chiếc khăn tắm rộng có hình những cánh buồm đỏ thắm lên sàn nhà và nằm xuống để
cho Roman cởi từng chiếc cúc trên chiếc váy in những bông hoa cúc màu tim tím.
Cởi đến đâu, cậu lại đặt môi hôn đến đó. Chiếc cúc cuối cùng bật ra thì cánh
cửa phòng chợt mở tung. Đứng trong khung cửa là bà mẹ của Roman với khuôn mặt
mà tôi không bao giờ quên được. Sự hiện diện của bà đặt dấu chấm hết cho mối
tình của hai chúng tôi.

 Chiều hôm sau, Roman bị chết đuối
ngoài biển và không tìm thấy xác.

 Trước lúc lên xe trở về, tôi chợt
như nghe thấy có tiếng ai gọi mình. Tôi chạy lao ra bờ biển, vừa chạy vừa gọi
tên người bạn tình xấu số, nước mắt tôi nhòa đi, giọng khản đặc lại. Tôi ngã
lăn xuống mép nước trong một cơn thổn thức không kìm lại được. Sóng biển chồm
lên người tôi. Hòa với tiếng sóng, tôi lại nghe thấy tiếng ai đó gọi mình, lần
này đúng là giọng Roman. Tôi như nhìn thấy thân hình cân đối hoàn toàn khỏa
thân của chàng đi từ ngoài biển vào, mái tóc vàng xõa ra bay trong ánh nắng chói
chang của mặt trời tháng bảy đang lên trên biển.

Tôi gào rất to và giật mình choàng tỉnh.

Ông Kovalenko đang ngồi bên cạnh, thong thả cài lại cúc áo. Ông húng hắng
ho mấy cái như định nói điều gì đó rồi lại thôi. Tôi cảm thấy người trống rỗng,
dửng dưng, không vui mà cũng chẳng buồn. Điều mà tôi vẫn mường tượng là ghê gớm
lại diễn ra một cách bất ngờ và vô vị. Tôi loáng thoáng nghe thấy ông nói về
việc căn nhà này sẽ được sửa sang lại cho đàng hoàng, về những chuyến du lịch
Ai Cập hay Đảo Síp… Cho đến lúc ông bước ra khỏi cửa nhà, tôi vẫn bị vương
vấn bởi hình ảnh người bạn trai, người mà tôi sẵn sàng trao thân không một chút
do dự. Tôi uể oải ngồi xuống chiếc đi-văng bên cạnh lò sưởi. Một cảm giác buồn
bã, bất hạnh xâm chiếm tâm hồn khi tôi nhìn xuống những mảnh vỡ của chiếc cốc
vẫn lăn lóc trên nền nhà dưới gầm bàn. Bất giác, tôi gục mặt lên thành ghế và
bật khóc tức tưởi. Tôi khóc rất lâu và có lẽ cũng rất to. Những thanh củi trong
lò đã phủ một lớp tro tàn, thỉnh thoảng lại hồng rực lên mỗi khi có gió lạnh
rít lên từng cơn trên mái nhà. Cuối cùng, tôi thiếp đi trong một giấc ngủ sâu
không chút mộng mị.

   Buổi dạy đàn hôm sau, tôi cáo ốm
ở nhà. Tôi có cảm giác như người phạm tội và quả là khó mà nhìn thẳng vào mắt
con gái cũng như vợ ông ấy.Tôi nghỉ gần một tháng và trốn tránh mọi cuộc gặp gỡ
với ông. Ông ấy giống như một cậu học sinh, viết những lá thư dài chẳng đâu vào
đâu nhét vào khe cửa nhà tôi. Trong một bức thư cuối, ông dọa nếu tôi không đến
ông ấy sẽ quyên sinh. Dòng cuối bức thư ông viết: “Nếu em có căm thù anh, phỉ
nhổ anh vì hành vi đốn mạt của mình thì em cũng thương lấy đứa con gái của anh.
Chẳng ngày nào là nó không nhắc tới em, chẳng ngày nào là nó không giục anh tới
nhà em hỏi xem tại sao lại không đến nữa. Anh phải nói dối rằng em đang lo thu
xếp công việc gia đình đằng nhà bà mẹ nuôi. Một lần nữa, anh van em đừng nhẫn
tâm đến như vậy! Ký tên: Người đầy tớ trung thành của em”.

Sau buổi học hôm thứ hai, vừa bước chân ra khỏi trường, tôi đã nhìn thấy
chiếc xe màu mận chín của ông đậu ở phía bên kia hè đường. Tôi định quay gót
bước sang một hướng khác thì ông đã nhanh nhẹn bước ra khỏi xe và tiến lại phía

tôi. Tôi không biết làm gì hơn đành đứng im, tay vân vê chiếc quai da của hộp
đàn.

– Tanhia vẫn giận tôi sao? – ông Kovalenko khẽ nói.

– Chẳng có gì phải giận cả.

– Nếu không giận thì chúng ta cùng lên xe về . Anjela đang sốt ruột chờ ở
nhà.

Tôi rơi vào tình thế không biết tiến thoái ra làm sao và cuối cùng để mặc
cho cánh tay ông dắt đi đến chỗ xe đậu. Trên đường đi, hai chúng tôi không ai
nói với ai một câu nào. Tôi ngồi ở ghế sau. Thỉnh thoảng ông lại lầu bầu mấy
câu nguyền rủa cái thời tiết tháng Ba tuyết tan bẩn thỉu, đường sá lầy lội. Có
một lần, ánh mắt chúng tôi gặp nhau trong chiếc gương chiếu hậu. Tôi vội cúi
mặt xuống, còn ông khẽ mỉm cười. Ông với tay bật chiếc cát-xét. Tôi nhận ngay
ra tiếng đàn của mình trong cuộc thi tại trường hồi nào. Bất chợt, mọi sự vật
xung quanh như không còn tồn tại, chỉ có những âm thanh. Trong một khoảnh khắc,
bằng tất cả mọi giác quan, tôi cảm nhận được ngay những khiếm khuyết trong
tiếng đàn của mình chẳng khác nào một người đầu bếp lành nghề chỉ cần ngửi qua
mùi cũng biết trong món đó còn thiếu gia vị gì. Có một điều không giải thích
được, là tại sao chính vào thời điểm này tôi mới phát hiện ra điều đó? Tôi chìm
đắm trong thế giới âm thanh mà không hề để ý rằng xe đã phanh khựng lại trước
cánh cổng quen thuộc. Ba chú chó lao ra khỏi cửa, chồm lên người tôi, đuôi
ngoáy tít mừng rỡ. Tiếp sau đó là Anjela, trên người chỉ có độc chiếc váy ngủ,
đầu tóc rối bù và trên tay còn cầm một cuốn sách đọc dở. Cô gái ôm chầm lấy tôi
và khóc như một đứa trẻ. Hai chúng tôi cứ ôm nhau như thế mà đi vào trong nhà.
Trước khi bước vào cửa, tôi kịp nhìn thấy cánh cửa trên tầng hai khẽ đóng lại.
Bà Zinaiđa, vợ ông Ivan, chắc vừa hé cửa sổ nhìn xuống. Bà ấy không bao giờ
biểu lộ tình cảm của mình ra mặt. Ở cuối mảnh vườn phía trước, bà già lao công
cũng ngoảnh lại tươi cười vẫy tay chào tôi, chiếc vòi tưới bằng cao su màu đỏ
trong tay vẽ lên trong không trung một đường vòng cung nước lấp lánh. Mọi vật
trong ngôi nhà này như chào đón sự trở lại của tôi, nhưng không hiểu sao tôi
vẫn có một cảm giác mình là người phạm lỗi. Mà lỗi gì đây? Tôi thực chưa có một
câu trả lời thỏa đáng. 

Theo chủ quan của tôi, từ ngày hôm đó, ông Kovalenko đã có những thay đổi
không phải khó khăn lắm mới nhận ra. Mái tóc lốm đốm bạc đã biến mất sau làn
thuốc nhuộm. Ông rất năng đi tập tenis và bơi lội. Ông quan tâm hơi thái quá
tới các băng nhạc trẻ đang nổi tiếng. Ông có vẻ như chiều bà vợ khó tính hơn.
Trên đường công danh, ông cũng được cất nhắc rất nhanh vì sự tận tụy với công
việc, nhưng chắc chắn không thể thiếu những động thái ngoại giao tinh vi và
hiệu quả của bà Zinaiđa.

  Sau một lần đi nghỉ hè về, tôi
không nhận ra được căn nhà tồi tàn trước đây của mình. Mái cũ đã được lợp lại,
các cửa lớn cửa sổ được thay mới hoàn toàn. Cánh cổng vào cũng mới với tấm biển
màu xanh lá cây trông mát mắt: Phố Lermontov, số nhà 173A. Tôi bước vào trong
nhà, không tin ở mắt mình nữa, chẳng khác gì câu chuyện cổ tích: các đồ gỗ cũ
kỹ từ thời sau đại chiến thế giới thứ hai biến đâu mất mà thay vào đó là bộ tủ
tường sáng choang, bộ bàn ghế cũng không kém phần sang trọng. Một chiếc đàn
piano mới để trong phòng ngủ khiến tôi mừng quá nhãy cẫng lên và mở ngay nắp
đàn dạo một hợp âm làm rung động cả căn phòng bé nhỏ. Từ trong hộp đàn, một
chiếc bưu thiếp màu xanh lơ rơi xuống dưới đất. Tôi cầm lên đọc và thực sự cảm
động đến ứa nước mắt: “Tặng em nhân ngày sinh nhật lần thứ 16. Một người luôn
luôn ngưỡng mộ sắc đẹp cũng như tài năng của em. Kovalenko. V. A”. Tôi thấy
mình cũng hơi thất trách, không biết được ngày sinh của ông ấy. Một giọng nói
từ bên trong vang lên khiến tôi cũng giật mình: “Nhưng mình có yêu ông ấy đâu”.
Có lẽ, chiếm đoạt thân thể một người con gái không có gì khó, nhưng chiếm đoạt
được tâm hồn cô ta mới là một việc không phải người đàn ông nào cũng làm được,
kể cả người đó có quyền lực và giàu có.

  Song, cái gì cũng có điểm kết thúc
của nó, chỉ khác nhau là kết thúc có hậu hay không mà thôi. Về phần mình, tôi
lại thấy như vậy là tốt hơn. Mặc dù tôi bước chân ra khỏi nhà ấy gần như bị sỉ
nhục, nhưng chính từ những nguyên vật liệu ô uế đó, tôi đã tôi luyện nên một ý
chí phi thường để giành được chiến thắng trong kỳ thi violon toàn quốc hai năm
sau.

Vũ Tuấn Hoàng

»Liên quan
Bị vứt vào cõi đời (kỳ 22)

Thứ Bảy, 18 Tháng Tư 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 21)

Thứ Sáu, 10 Tháng Tư 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 20 )

Thứ Năm, 26 Tháng Ba 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 19 )

Thứ Hai, 16 Tháng Ba 2009

Bị vứt vào cõi đời ( kỳ 18)

Thứ Bảy, 28 Tháng Hai 2009

»Cùng chủ đề
Bị vứt vào cõi đời (kỳ 9)

27 Tháng Mười Hai 2008

Bị vứt vào cõi đời (kỳ 8)

17 Tháng Mười Hai 2008

Bị vứt vào cõi đời (kỳ 7)

06 Tháng Mười Hai 2008

Bị vứt vào cõi đời (kỳ 6)

29 Tháng Mười Một 2008

Bị vứt vào cõi đời (kỳ 5)

24 Tháng Mười Một 2008

Bị vứt vào cõi đời (kỳ 4)

19 Tháng Mười Một 2008

Bị vứt vào cõi đời (kỳ 3)

15 Tháng Mười Một 2008

Bị vứt vào cõi đời (kỳ 2)

12 Tháng Mười Một 2008