Không một đồng lương, mỗi ngày làm việc 10-12 tiếng, không có ngày nghỉ, bị hành hạ dã man, phải trốn công an vì thuộc diện cư trú bất hợp pháp… là tình cảnh của nhiều người Bắc Giang đi làm ở Nga.

Thực hiện dự án đào tạo nghề miễn phí cho xuất khẩu lao động (XKLĐ)của tỉnh Bắc Giang, Trung tâm Dạy nghề Bắc Giang đã đứng ra dạy tiếng và giới thiệu 23 lao động cho chi nhánh của công ty TNHH một thành viên Dịch vụ thương mại và XKLĐ (Coopimex) ở Hà Nội làm thủ tục đi XKLĐ ở Nga. Tuy nhiên, sang đến Nga, số lao động này bị coi là cư trú bất hợp pháp, bị chủ hành hạ.

Vỡ mộng xóa nghèo

Anh Hoàng Văn Tuấn ở Tiền Giang, Lê Lợi, thành phố Bắc Giang, một trong hai người may mắn trở về nước sau hai tháng làm việc chui lủi bên Nga, kể: Ngày 3/1, anh cùng 6 người được đưa sang làm việc tại một công trường ở Moscow. Trước đó, ngày 30/9/2008, 16 người khác cũng ở Bắc Giang sang đây làm việc. Theo hợp đồng, họ chỉ phải làm việc 6 ngày mỗi tuần, 8 tiếng mỗi ngày. Nhưng thực tế tất cả đều bị ép làm việc quần quật từ 10 đến 12 tiếng mỗi ngày, không có ngày nghỉ.

“Có người ốm đau cả tuần mà không được cho đi viện, chủ vẫn bắt đi làm. Nếu tự ý nghỉ ở nhà, họ chỉ được ăn một bữa cháo trắng. Sau hai tháng làm việc, người lao động hỏi đến lương thì lập tức bị chủ hành hạ dã man”, anh Tuấn nói.

Anh Đào Nam Thái, cùng sang đây làm việc với anh Tuấn, cho biết: “Theo hợp đồng, chúng tôi sang làm việc cho một công ty xây dựng ở Nga, nhưng thực tế sang đến đây cũng không biết mình đang làm việc cho công ty nào”.  Theo anh Thái, hộ chiếu của 23 lao động Việt Nam ở đây đều không hợp pháp để được làm việc trong ngành xây dựng tại Nga. Do vậy, khi công an đến kiểm tra hành chính, họ phải trốn chui, trốn lủi khắp nơi trong cảnh đói rét. Họ gọi điện, viết thư kiến nghị gửi Đại sứ quán Việt Nam tại Nga thì chỉ nhận được lời khuyên hãy quay trở về nước vì họ thuộc diện cư trú bất hợp pháp.

 

Ông Phạm Văn Dương, Bí thư Đảng ủy xã Phồn Xương, huyện Yên Thế (Bắc Giang) có em trai là Phạm Văn Sơn cùng đi xuất khẩu lao động đợt này, bức xúc nói: “Gia đình em trai tôi rất khó khăn. Sau khi được Trung tâm Dạy nghề Bắc Giang tư vấn đi XKLĐ để xóa đói giảm nghèo, em trai tôi đã phải vay mượn họ hàng, ngân hàng 2.700 USD để nộp lệ phí cho công ty Coopimex. Theo hợp đồng, lương tháng là 400 USD, được đóng bảo hiểm thân thể, được cư trú hợp pháp… Thế nhưng sang bên đó lại hoàn toàn khác”.

Chỉ mong con trở về an toàn

Ngày 26/3, gia đình của những người đi XKLĐ trên đã tìm đến Trung tâm Dạy nghề Bắc Giang để yêu cầu đưa con em họ trở về nước an toàn. Bà Tạ Thị Hòa ở thôn Hoàng Long, Tân Hiệp, Yên Thế, có con là anh Đào Văn Đạt đi XKLĐ đợt này, cho biết: “Con tôi tuần nào cũng điện về kêu khổ và muốn trở về. Chúng tôi cũng chẳng biết làm thế nào!”.

Một số gia đình khác nói, con em họ gọi điện về nhà đều phải dặn không để cho công ty ở Việt Nam biết, bởi nếu thông tin này đến tai chủ sử dụng lao động bên Nga thì họ sẽ bị hành hạ đủ đường. “Giờ tôi chỉ mong con tôi được trở về an toàn”, ông Lê Đình Lý ở xã Tân Hưng, Lạng Giang nói.  

Ông Nguyễn Quang Tuấn, Giám đốc Trung tâm Dạy nghề Bắc Giang, cho biết, số lao động trên thuộc dự án đào tạo nghề miễn phí XKLĐ của tỉnh Bắc Giang. Trung tâm chỉ đứng ra dạy tiếng, sau đó giới thiệu họ cho chi nhánh của công ty Coopimex ở Hà Nội làm thủ tục đi XKLĐ. Theo ông Tuấn, trung tâm chỉ là trung gian nên không thể giải quyết được yêu cầu của người lao động và gia đình.

Trong khi chờ cơ quan chức năng giải quyết, nhiều gia đình đang khốn đốn vì phải trả nợ lãi số tiền con em họ vay mượn để đi XKLĐ. Trao đổi với Đất Việt, ông Giáp Hoài Thăng, Giám đốc Sở Lao động – Thương binh – Xã hội tỉnh Bắc Giang, cho biết Sở đã nhận được một số đơn thư của người dân và sẽ phối hợp với Trung tâm Dạy nghề Bắc Giang để xử lý dứt điểm vụ việc này.

Ánh Hồng
theo Đất Việt